Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 742. Gió tanh mưa máu trong thú lâm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quả thật, Huyết Quan á long thú đã bị Diệp Dương Thành công kích đến mất đi năng lực chống cự, nhưng Diệp Dương Thành tựa hồ làm không biết mệt, tiếp tục công kích điên cuồng của hắn, rõ ràng có thể mau sớm kết thúc chiến đấu giết chết Huyết Quan á long thú, nhưng Diệp Dương Thành chính là không giết nó, mà giữ nó lại tiếp tục làm bao cát.

Dám xem một con Huyết Quan á long thú trưởng thành làm bao cát... Chỉ riêng phần thực lực và dũng khí này cũng đủ làm người ta ghé mắt rồi, huống chi đây còn là một dong binh tự do mới hơn hai mươi tuổi.

- Hắn tuyệt đối là thiên tài kiệt xuất nhất trong đám dong binh tự do!

Thị trưởng tiên sinh thưởng thức phương thức công kích làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào của Diệp Dương Thành, trong miệng không ngừng chậc chậc khen ngợi.

Khi hắn đang quan sát hình ảnh truyền về, Diệp Dương Thành bất chợt phóng lên cao, tiếp theo cả người giống như núi lớn hạ xuống, hung hăng rơi xuống đầu Huyết Quan á long thú, trên đầu Huyết Quan á long thú máu tươi văng khắp nơi!

Thông qua hình ảnh phi cơ trinh sát truyền về, thị trưởng tiên sinh thấy được một màn khiến hắn khẩn trương...

Khe núi, đã bị dị thú mãnh liệt bao vây!

Nói đúng ra, là từ bốn phương tám hướng vọt tới vô số dị thú, trong đó có dị thú cấp năm, dị thú cấp bốn cũng có số lượng đông đảo, hơn nữa khắp nơi còn có dị thú cấp ba, dị thú cấp hai...!

Diệp Dương Thành sẽ làm thế nào đây? Hắn sẽ lựa chọn rút lui, hay là... Hô hấp của thị trưởng tiên sinh từ từ dừng lại, tâm tình khẩn trương đến cực hạn.

Nhưng trong thời điểm làm người ta khẩn trương vạn phần, phi cơ trinh sát may mắn xông vào chỗ sâu trong thú lâm cũng bị dị thú phi hành công kích, trong phút chốc tổn hại, kết thúc hình ảnh truyền về.

Đột nhiên nện bước hay giơ tay lên, đá chân, bất cứ lúc nào cũng có dị thú bỏ mạng dưới quyền cước của hắn.

Vòng công kích vây công thứ nhất ước chừng kéo dài hơn ba phút, Diệp Dương Thành cũng đã bị máu tươi của dị thú nhuộm thành huyết nhân, nhưng... Hắn đã rời khỏi khe núi, xuất hiện ở vị trí cách cửa ra vào của khe núi ước chừng ba trăm mét, tìm được thi thể của Cực Băng điêu...

Không sai, hắn có thể tay không tấc sắt tiến vào trong bầy dị thú, tựa hồ mang theo máu tươi đầy người tiến lên phía trước bốn trăm mét, chính là vì thi thể của con Cực Băng điêu này. Hắn không có thói quen lãng phí.

Trong quá trình này, thi thể dị thú cấp hai cấp ba được hắn thu vào không gian thứ nguyên, cũng đạt tới ba trăm con, đây tuyệt đối là thành tích nghe rợn cả người!

- Rống rống ~!

Đám dị thú cấp năm trong bầy thú phát ra tiếng hô rung trời, những dị thú cấp hai cấp ba cũng sớm bị Diệp Dương Thành giết phá đến mất mật lập tức như thủy triều thối lui.

Trong phạm vi xung quanh hơn 100 mét vuông, ngoại trừ Diệp Dương Thành cả người là máu đứng ngạo nghễ, không còn bất kỳ một con dị thú nào tồn tại.

Nhưng... thu hồi thi thể của Cực Băng điêu, Diệp Dương Thành cũng coi như thu thập xong toàn bộ chiến lợi phẩm mình săn giết lúc trước, một phần niệm tưởng cuối cùng trong lòng cũng được hoàn thành.

Hắn bẻ bẻ cổ, máu dị thú dính trên cổ khiến cho hắn có chút khó chịu, nhưng mùi máu tươi nồng đậm lại kích thích con dã thú trong lòng hắn...

- Làm nóng người xong rồi, tiếp theo chúng ta bắt đầu bữa ăn chính!

Diệp Dương Thành nhìn bầy dị thú đang lùi bước phía trước khẽ mỉm cười, trên khuôn mặt dính đầy máu tươi nặn ra một nụ cười quái dị khiến người ta lạnh người!

Diệp Dương Thành chưa bao giờ sướng khoái như hôm nay, vô số dị thú giống như bao cát đánh không hết, loại đánh lộn sát người này mang đến cảm giác nhiệt huyết sôi trào, làm lỗ chân lông toàn thân Diệp Dương Thành cũng mở ra!

Sau khi tấn chức mười tám cấp thần cách, hắn đã lưu lại tất cả cơ hội học tập, vứt vào trong không gian chiến tu thuật Thần Tộc hơn ngàn loại thủ đoạn, bao gồm các loại kiếm thuật, đao thuật, thương thuật, côn thuật, quyền thuật, chưởng thuật, thân thuật... nhiều đến mức ngay cả bản thân Diệp Dương Thành cũng không nhớ rõ.

Có thể nói, thủ đoạn hiện tại hắn có, tuyệt đối nhiều đến mức làm cho người ta kinh hãi, nhưng trên thực tế hắn chỉ chân chính tinh thông vài loại trong đó mà thôi, những cái khác chẳng qua là không muốn lãng phí mà đại khái học tập một lần mà thôi.

Nhiều phương pháp như vậy hội tụ trong đầu, Diệp Dương Thành làm sao có thể đoán được chiêu này đến từ chiến thuật này, chiêu kia đến từ chiến thuật khác?

Hắn đã quên, hắn thật sự đã quên.

Lúc này, hắn hoàn toàn quên mất cái gọi là chiêu thức, cũng quên mất nơi phát ra chiêu thức, cả người tựa như u linh hóa thành tàn ảnh vọt vào bầy dị thú, hắn tùy ý hành động, tốc độ biến hóa chiêu thức cực nhanh, tuyệt đối nghe rợn cả người!

Diệp Dương Thành không cố ý thi triển chiêu số gì, hắn chẳng qua bị ý niệm chiến đấu chi phối toàn bộ, mặc sức thi triển tất cả chiêu thức mình có thể nghĩ ra.

Dưới loại tình huống cả người đắm chìm trong trạng thái nhiệt huyết sôi trào, Diệp Dương Thành tận tình phát tiết tâm tình của mình, cũng toàn lực phát tiết dục vọng chiến đấu của mình!

Hắn giống như một con mãnh hổ xuống núi, xông vào một bãi nhốt cừu của hộ dân du mục, dấy lên một trận gió tanh mưa máu đủ để khiếp sợ cả đại lục Vũ Không!

Diệp Dương Thành hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, quên hết chiêu thức, giờ khắc này phương thức chiến đấu mà hắn thi triển vừa cương mãnh vô cùng, một giây sau lại hết sức mềm mại...

Hoặc đá, hoặc đánh, hoặc ngã, hoặc cầm, lúc nhanh, lúc chậm, lúc nhẹ, lúc nặng, dưới quyền cước của Diệp Dương Thành, không có chiêu thức nào cố định, nhưng phàm là dị thú bị hắn dính vào, đụng phải, đá đến, đều sẽ trong nháy mắt chết bất đắc kỳ tử!

Trước sau tổn thất hơn bảy trăm chiếc phi cơ trinh sát không người lái, đội hình phi cơ trinh sát do thành thị số bảy phái ra rốt cục có một chiếc miễn cưỡng xông vào chỗ chính giữa của thú triều, mặc dù nó mới tiến vào được năm giây ngắn ngủn đã bị một con dị thú phi hành dùng một trảo bóp vỡ, nhưng hình ảnh truyền về trong năm giây này, lại làm cho phòng làm việc trên tầng cao nhất của tòa nhà hành chính thành thị số bảy, rơi vào trong tình cảnh vô cùng im lặng...

Năm giây, cũng chỉ có năm giây đồng hồ!

Diệp Dương Thành trong hình ảnh giống như một con mãnh hổ hiếm thấy, nhảy múa trong sóng triều dị thú, thân thể gầy yếu hơn thân hình khổng lồ của dị thú không biết bao nhiêu lần, nhưng thực lực mạnh mẽ bộc phát ra đủ khiến người ta đờ đẫn.

Phàm là dị thú bị hắn nhích tới gần, bất luận là cấp hai, cấp ba hay cấp bốn, cấp năm, cũng sẽ trong nháy mắt bị giết chết, gọn gàng linh hoạt không có nửa phần trì hoãn!

Ở hiện trường chém giết, đã chất đầy thi thể dị thú, ở đây có dị thú cấp năm, cũng có dị thú cấp bốn, còn có số lượng đông đảo dị thú cấp hai, cấp ba,...

- Trời ơi!

Một nữ binh ngây người nhìn hình ảnh hiện ra trên màn hình hơn một phút, mới có thể áp chế run sợ trong lòng, thất thanh kinh hô:

- Hắn giết chết rất nhiều dị thú!

Chương 974-1: Cảm giác hít thở không thông sau rung động (Thượng)

Năm giây đồng hồ, dị thú chết dưới chân Diệp Dương Thành hơn mười con, còn thi thể đầy đất, ít nhất cũng có hơn một ngàn con dị thú.

Từ khi sóng triều dị thú xuất hiện đến hiện tại đã chết hơn ngàn con, nhưng tổng cộng mới trôi qua bao nhiêu thời gian? Khuôn mặt của thị trưởng tiên sinh liên tục run rẩy, hắn rù rì nói:

- Sai lầm rồi... Ta sai lầm rồi... Hắn tuyệt đối không phải một võ giả cấp chín, hắn... Hắn ít nhất cũng là võ giả cấp mười, thậm chí là Thần Vương!

Cả Vũ Không đại lục có gần ngàn tỷ nhân khẩu, nhưng hiện tại cường giả cấp Thần Vương chính xác có bao nhiêu? Hơn bảy nghìn người!

Chia đều tính toán, trong hơn một triệu ba nghìn vạn người mới có thể ra đời một cường giả cấp Thần Vương, có nghĩa mỗi cường giả cấp Thần Vương đều là tồn tại đỉnh cao của Vũ Không đại lục!

Nhưng quan trọng nhất là, võ giả nào trở thành Cấp Thần Vương một, không phải trải qua trắc trở, ít nhất cũng là lão yêu quái tồn tại hơn ngàn năm? Nhưng dong binh tự do đồng chương trong hình ảnh trước mắt mới bao nhiêu? Hai mươi mốt tuổi!

Thị trưởng đưa tay lấy tư liệu về Diệp Dương Thành, nhưng bản tư liệu vô cùng rõ ràng này, khiến cho hắn sinh ra hoài nghi cực lớn đối với lai lịch của Diệp Dương Thành... Nếu cường giả cấp Thần Vương muốn bóp méo tài liệu này..., tuyệt đối là chỉ cần động động đầu ngón tay.

Cường giả cấp Thần Vương hai mươi mốt tuổi? Nói đùa gì vậy!

Hô hấp của thị trưởng tiên sinh trở nên dồn dập, hắn nhìn màn ảnh đã ngừng phát hình, một hồi lâu vẫn không mở miệng nói gì nữa.

Cường giả cấp Thần Vương, không phải là tồn tại một thị trưởng nhỏ bé như hắn có thể chiêu dụ...

- Liên lạc với vương thành cho ta.

Thị trưởng khổ sở cười một tiếng, phảng phất như già đi ba mươi tuổi.

Thực lực Diệp Dương Thành biểu hiện đã vượt ra khỏi dự tính của hắn, mà cho phép lấy được từ vương thành, lúc này có cũng được mà không có cũng không sao.

Một cường giả cấp Thần Vương sẽ quan tâm đến cấp bậc Thiếu tướng của một quốc gia nhị lưu sao? Thị trưởng cảm giác vận mệnh đang đùa giỡn với chính mình...

Trong thú lâm đã yên tĩnh lại, dị thú lúc trước như sóng triều cuồn cuộn vọt tới, dưới sát phạt của Diệp Dương Thành đã hoàn toàn đánh mất can đảm xông lên, tan tác chạy trốn.

Diệp Dương Thành không biết mình rút cuộc đã giết chết bao nhiêu con dị thú, hắn chỉ biết hiện tại trên người mình đã dính đầy máu tươi dị thú, cảm giác như vậy, tương đối không dễ chịu.

Đưa mắt nhìn lại, lấy hắn làm điểm cuối, phía sau một đoạn đường dài gần một km, đã nằm la liệt thi thể của đủ loại dị thú, trong đó nhiều nhất là dị thú cấp ba, ít nhất chính là dị thú cấp năm.

Tính toán sơ lược, trong vòng không tới ba giờ, tổng số dị thú bỏ mạng dưới quyền cước của hắn đã đột phá hai vạn con, đây tuyệt đối là một con số nghe rợn cả người, nhưng bản thân Diệp Dương Thành không có cảm giác nhiều lắm, hắn chỉ biết là...

- Đây có mười tỉ sao?

Trong miệng có chút buồn cười lẩm bẩm, vỗ vỗ vết máu tươi đã khô dính trên người, Diệp Dương Thành bắt đầu công việc thu thập chiến lợi phẩm.

Số lượng hơn hai vạn con dị thú tuyệt đối vượt quá tưởng tượng, nhưng đối với không gian thứ nguyên khổng lồ mà nói, cũng chỉ xếp thành mấy ngọn núi nhỏ mà thôi, còn xa mới đạt tới trình độ nhồi chật cả không gian thứ nguyên.

Đánh giết lúc trước khiến cho Diệp Dương Thành mơ hồ hiểu ra rất nhiều vấn đề, có lẽ cảm ngộ lúc chiến đấu đánh giết mới là thu hoạch lớn nhất trong lần này của hắn, về phần rút cuộc có phải hay không, bản thân Diệp Dương Thành cũng không biết rõ, hắn chỉ biết là, mình giống như đang ở đây bồi dưỡng bản năng chiến đấu.

Hơn một ngàn chiêu thức vốn hỗn độn, trong gần ba giờ chiến đấu bị hắn vô thức dung hợp lại cùng nhau, hiện tại Diệp Dương Thành quên mất tên của tất cả chiêu thức, hắn chỉ biết là nếu có mục tiêu phía trước..., hắn có thể trong một phần ngàn giây làm ra phán đoán chính xác nhất, cũng đánh ra chiêu thức hữu hiệu nhất.

Đây chính là thu hoạch sau ba giờ của hắn, trân quý hơn rất nhiều thu hoạch thi thể dị thú.

Dĩ nhiên, hiểu được kinh nghiệm không thể làm cơm ăn, giá trị của thi thể dị thú cũng không thể bỏ qua, ít nhất trang phục rách rưới trên người Diệp Dương Thành cũng chứng minh tính trọng yếu của một bộ đồng phục tác chiến cao cấp.

Diệp Dương Thành cũng không muốn mỗi một lần xuất thủ săn giết dị thú, cuối cùng đều khiến y phục của mình rách tung toé, giống như tên hành khất bên đường... Mặc dù hắn không quá quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Quá trình thu thập chiến lợi phẩm tuyệt đối là thống khoái, từng thi thể dị thú bị Diệp Dương Thành ném vào không gian thứ nguyên, tiêu tốn hơn nửa canh giờ, hắn mới cất xong toàn bộ thi thể chất đầy đất, nhìn mặt đất dính đầy máu tươi, Diệp Dương Thành bất giác cười một tiếng, sau đó biến mất ở vị trí ban đầu.

Trải qua lần này, mảnh thú lâm cấp năm bên cạnh chính khu thành thị số bảy có thể nói là tổn thất vô cùng nặng nề, tai họa dị thú sắp bộc phát hơn một trăm ngày sau không thể nghi ngờ cũng sẽ giảm yếu rất nhiều.

Dị thú phi hành may mắn còn sống sót trên bầu trời phát ra từng đợt rên rỉ, bọn chúng không cách nào tưởng tượng, võ giả nhân loại cường đại như thế tại sao lại chú ý đến mảnh thú lâm cấp năm xui xẻo này?

Giống như đám dị thú may mắn còn sống sót, còn có người phụ trách cửa hàng của mấy chục hộ kinh doanh có liên quan đến tài nguyên dị thú trong thành thị số bảy, lúc này đầu óc của bọn họ cũng phát mộng, cầm trong tay thư mời không biết có nên đi hay không.

- Martinez, tên dong binh tự do đồng chương rất sợ chết.

Quản lý của cửa hàng tài nguyên dị thú lớn nhất thành thị số bảy, cầm trong tay lá thư mời được thư ký đưa đến, nhíu mày, sau khi cẩn thận nhớ lại, mới chợt nói:

- Thì ra là hắn!

Không nghi ngờ chút nào, Martinez là thành viên dong binh tự do nổi danh nhất thường trú ở thành thị số bảy, nguyên nhân nổi danh chính là tính cách nhát gan của hắn.

Vị quản lý trung niên này đã có mấy lần giao dịch nhỏ với Martinez, hơn nữa thỉnh thoảng cũng nghe được chuyện về Martinez từ trong miệng những dong binh tự do khác, hắn quả thật có ấn tượng tương đối sâu sắc với Martinez, nhưng điều khiến cho hắn cảm thấy kỳ quái chính là, Martinez là một tên quỷ nhát gan, mỗi một lần bán đồ, đại đa số đều là dị thú cấp một cấp thấp nhất, trị giá căn bản không được bao nhiêu tiền.

Nhưng lần này hắn lại gửi thư mời? Vị quản lý trung niên cảm thấy rất khó hiểu, nhưng nhớ tới mấy giờ trước từ trong miệng một đồng hành nghe được tin tức Martinez bán thi thể của một con Độc Thứ Cự Tích cấp năm, điều này khiến cho hắn dấy lên mấy phần hứng thú.

- Có lẽ, ta nên đi xem một chút.

Nhìn lên địa chỉ phía trên thư mời, vị quản lý trung niên ngẩng đầu nói với nữ thư ký:

- Chuẩn bị xe phi hành, cùng ta đi xem tên dong binh tự do nhát gan này rút cuộc muốn làm cái gì.

- Được, tiên sinh.

Chương 974-2: Cảm giác hít thở không thông sau rung động (Hạ)

Nữ thư ký cười ngọt ngào, rời khỏi phòng làm việc của vị quản lý trung niên, là thư ký của quản lý chi nhánh chuỗi cửa hàng xếp hạng thứ ba Vũ Không đại lục, nàng cũng có thể xem là mỹ nhân trong trăm người.

Khi vị quản lý trung niên quyết định tiếp nhận lời mời, muốn đến hiện trường xem thế nào, người phụ trách ở các cửa hàng của thành thị số bảy cũng rối rít đưa ra phản ứng, được thi thể của dị thú cấp năm Độc Thứ Cự Tích kích thích, bọn họ đều hớn hở tiếp nhận.

Lúc này, trong thương khố sắp triển khai buổi đấu giá quy mô lớn ở thành thị số bảy, Martinez đang hăng hái chỉ huy một đám người bố trí hiện trường, đặc biệt là, thương khố lớn như thế bị một miếng vải đen khổng lồ tách ra làm đôi, phía trước bày ghế ngồi, phía sau hoàn toàn bị cách ly, tạo thành một khu vực độc lập.

Phía trước miếng vải đen, Martinez cho người dọn lên một chiếc bàn nhỏ, ở trên bàn bày một chiếc búa nhỏ màu vàng tinh xảo và một số đồ trang trí.

Thư mời phát ra ngoài ước chừng hơn nửa canh giờ, người phụ trách cửa hàng tài nguyên dị thú được mời đầu tiên xuất hiện ở cửa thương khố, đây là một nữ nhân tóc ngắn hơn ba mươi tuổi.

- Tiểu quỷ nhát gan kia đang giở trò gì vậy?

Nữ nhân tóc ngắn bước ra từ xe phi hành nhíu mày, nhìn bốn nam tử hắc y canh giữ ở cửa, có loại cảm giác buồn cười.

Chẳng qua chỉ là một tên dong binh tự do nổi tiếng nhát gan, hắn lại còn bố trí bốn gã lính gác cửa bên ngoài? Nữ nhân tóc ngắn bất giác cười nhạo, lắc đầu lấy ra lá thư mời của mình, chầm chậm đi tới.

- Xin chào nữ sĩ, xin lấy ra thư mời của cô.

Bốn gã lính gác cửa cũng rất có trách nhiệm, nhìn thấy y phục trên người nữ nhân này tương đối cao quý, bọn họ vẫn rất lễ phép cản lại, muốn kiểm tra thư mời.

Nữ nhân tóc ngắn lại một lần nữa mỉm cười chế nhạo, nàng gật đầu, đưa lá thư mời trong tay cho một tên gác cửa, hỏi tiếp:

- Nơi này rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Trần nữ sĩ tôn kính, chúc cô có một ngày vui vẻ.

Đám gác cửa không trả lời nghi vấn của nàng, sau khi lễ phép mỉm cười, nghiêng người chừa ra một lối đi nhỏ.

Tình hình như thế càng khiến cho nữ nhân tóc ngắn cảm thấy kỳ quái, nàng cau mày, xuyên qua đám gác cửa, tiến vào hiện trường buổi đấu giá.

Bố trí vô cùng vội vàng, nhất là miếng vải đen treo trên tường phân cách thương khố thành hai nửa, càng làm cho nàng không biết nên khóc hay cười, tên dong binh tự do đồng chương nhát gan này, chẳng lẽ không có mấy thường thức cơ bản nhất sao?

- Ơ, Trần quán trưởng tới rồi...

Khi nữ nhân tóc ngắn đang quét ánh mắt khinh bỉ quan sát bố trí ở hiện trường buổi đấu giá, Martinez liền phát hiện ra nàng, lập tức tươi cười nghênh đón nói:

- A, là dong binh tiên sinh tôn kính.

Mặc dù tận đáy lòng nữ nhân tóc ngắn vô cùng xem thường Martinez, nhưng ngoài miệng vẫn đon đả chào hỏi, bắt chuyện:

- Ngài khỏe chứ.

- Tốt tốt.

Martinez cười gật đầu hỏi:

- Không biết Trần quán trưởng đã chuẩn bị hay chưa?

- Chuẩn bị cái gì?

Nữ nhân tóc ngắn thoáng sửng sờ, không biết Martinez có ý tứ gì, chuẩn bị? Tới mấy nơi rách rưới như thế này còn phải chuẩn bị cái gì? Nàng thật sự không hiểu.

Nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của nữ nhân tóc ngắn, trong lòng Martinez cũng không ngừng cười lạnh, mặc dù hắn nhát gan nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngu, sự khinh thường của nữ nhân tóc ngắn đối với hắn, hắn há có thể không nhìn ra sao?

Cho nên, những lời hắn vốn muốn nhắc nhở liền bị mạnh mẽ nuốt trở vào, thần bí cười nói với nữ nhân tóc ngắn:

- Xem ra, Trần quán trưởng đã chuẩn bị đầy đủ rồi, như vậy, xin ngài nhập tọa, đợi những người đấu giá khác đến, chúng ta lập tức bắt đầu.

- Ừ, ngài cứ làm việc đi, ta đi trước.

Nữ nhân tóc ngắn lịch sự mỉm cười, tiếp theo cầm túi đi về chỗ ghế ngồi phía trước.

Ước chừng hơn hai mươi phút sau, người phụ trách các cửa hàng nhận được thư mời cũng lục tục chạy đến, bọn họ đều được Martinez nhiệt tình chiêu đãi tiếp đón, chờ đợi buổi đấu giá mà theo bọn họ là hết sức buồn cười mở màn.

Đối với sự khinh thị của những người này, Martinez cũng không thèm để ý, bởi vì hắn biết những người này rất nhanh sẽ bị chấn động, tiếp theo, sẽ giống như thằng hề gọi điện thoại liên lạc với cấp trên của bọn hắn!

Martinez có nắm chắc này, cũng có phần tự tin này.

Thời gian đã đến ba mươi bảy giờ rưỡi, tất cả người phụ trách cửa hàng đáp ứng lời mời tham gia cũng đã chạy tới hiện trường toàn bộ, ngồi trên ghế sôi nổi đàm tiếu.

Lúc này, Martinez mặc đồng phục tác chiến ngân sắc, đeo huy chương đồng sắc nghiêm trang đi lên bàn đấu giá, khẽ ho khan một tiếng hắng giọng, sau đó hắn cầm mic nói:

- Các vị quán trưởng, quản lý, cảm tạ mọi người trong lúc bận rộn vẫn tranh thủ thời gian đến buổi đấu giá này, ta đại diện ông chủ của ta tỏ lòng biết ơn đến các vị.

Thanh âm bàn luận ồn ào trong thương khố dần dần yên ắng, ánh mắt của hơn mười người phụ trách cửa hàng ngưng tụ, bởi vì lời dạo đầu của Martinez khiến cho bọn họ đều cảm thấy kinh ngạc.

Ông chủ của một gã dong binh tự do đồng chương? Chỉ sợ chỉ là một tiểu quỷ nhát gan rất sợ chết, tựa hồ cũng không có nhiều người có thể làm cho hắn vui lòng đi theo làm tùy tùng?

Lòng hiếu kỳ và mong đợi của buổi đấu giá, từ từ được chuyển đến ông chủ thần bí đứng phía sau Martinez, bọn họ tựa hồ theo bản năng đang nhớ lại mấy giờ trước, Martinez bán thi thể và thú hạch của con Độc Thứ Cự Tích với giá cao một tỉ bốn ngàn ba trăm vạn.

Chẳng lẽ, con dị thú cấp năm Độc Thứ Cự Tích, chính là do ông chủ của Martinez săn giết hay sao? Bọn họ tò mò nhìn Martinez trên đài, đợi hắn nói tiếp.

- Chư vị đang ngồi đều là nhân vật đại biểu cho ngành nghề tài nguyên dị thú, ta cũng không muốn chơi trò bí hiểm gì với mọi người, hôm nay muốn mời chư vị trước đây tham gia buổi đấu giá, chủ đề chính đương nhiên là có liên quan đến làm ăn dị thú.

Martinez thần bí cười nói:

- Mời các vị quản lý, quán trưởng đỡ cằm của mình...

Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, miếng vải đen khổng lồ treo phía sau Martinez bất chợt rơi xuống, lộ ra cảnh tượng phía sau miếng vải đen!

- Trời ơi!

Người phụ trách các cửa hàng tựa hồ đồng thời từ trên ghế đứng lên, trợn to hai mắt phát ra một trận kinh hô:

- Cái này... Nhiều thi thể dị thú như vậy sao?

Thi thể dị thú chồng chất như núi, tầng tầng lớp lớp chất đầy hơn phân nửa thương khố, phía sau miếng vải đen còn có một tầng năng lượng cách ly như ẩn như hiện, hoàn toàn cách trở mùi thi thể dị thú phát ra, khó trách những người này lúc đi vào hoàn toàn không ngửi được mùi máu tanh tỏa ra!

Thương khố rất lớn, mà thi thể dị thú chồng chất như núi, chiếm cứ hơn nửa thương khố... Nơi này có bao nhiêu thi thể dị thú? Nếu chiếm đoạt rồi trải qua phân giải gia công rồi sang tay bán lại..., có thể mang đến bao nhiêu lợi nhuận cho cửa hàng? Công trạng bọn họ nhận được sẽ tăng lên như thế nào?

Chương 975-1: Phải chịu thiệt, tổn hại, bất lợi (Thượng)

Chỉ nghĩ đến số phần trăm trích trong đó, tất cả mọi người đều hít thở không thông, bọn họ đờ đẫn nhìn thi thể dị thú chồng chất như núi phía trước, phảng phất như thấy vô số tiền Vũ Không đang rầm rầm phóng mạnh về phía bọn họ, loại rung động thị giác này tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của mọi người!

Lúc này Martinez thấy được hình ảnh hắn kỳ vọng muốn nhìn thấy, hắn chậm rãi nói:

- Những thứ này chỉ là một phần thi thể dị thú chúng ta muốn đấu giá hôm nay.

Một phần! Người phụ trách các cửa hàng nhanh chóng bắt được trọng điểm, một loại cảm giác tim đập rộn rã, hít thở không thông khiến cho hô hấp của bọn hắn trở nên vô cùng dồn dập.

Số thi thể dị thú chồng chất hơn phân nửa thương khố này chỉ là một phần? Như vậy..., hôm nay tổng số thi thể dị thú chân chính bán ra sẽ đạt tới trình độ như thế nào? Ba ngàn con? Sáu ngàn con? Hay là... Một vạn con?

Phụ cận thành thị số bảy chỉ có một tòa thú lâm cấp năm, ngày thường dong binh tự do dám vào thú lâm giết dị thú cũng không còn mấy, đa số đều là những dị thú cấp một xui xẻo sưu tầm bên ngoài thú lâm.

Cho nên, công việc làm ăn tài nguyên dị thú ở thành thị số bảy mặc dù không tính là kém, nhưng cũng chỉ có thể là công trạng cuối cùng của các cửa hàng, vì vậy, thi thể của mỗi con dị thú đều là nguồn tư chất mà người phụ trách các cửa hàng hết sức tranh thủ, bởi vì... cái này đại biểu cho công trạng của bọn họ, cũng đại biểu cho mức tiền lương bọn họ nhận được!

Không ai nghĩ tới phía sau lá thư mời tưởng chừng như bình thường này lại ẩn tàng số lượng thi thể dị thú lớn như vậy, người phụ trách các cửa hàng đều có loại cảm giác hoảng hốt như bị rơi xuống đất ngất đi, bọn họ có chút không tin vào lỗ tai và ánh mắt của mình.

Nhưng trước mặt trùng kích thị giác mãnh liệt như thế, bọn họ thậm chí không có dũng khí hoài nghi, ngoại trừ cảm giác kích động quá độ, bọn họ không có những phản ứng nào khác.

Nhìn phản ứng kinh hãi của tất cả mọi người, Martinez đang đứng trên đài cao có loại cảm giác hãnh diện, đột nhiên cảm thấy, thật ra tìm một ông chủ thủ đoạn thông thiên cũng là chọn lựa không tồi, ít nhất... Vào thời khắc này hắn cảm thấy cảm giác hư vinh trước giờ chưa bao giờ có.

Martinez nhẹ nhàng ho khan một tiếng, cắt đứt tiếng thán phục của mọi người, bình thản nói:

- Đúng như chư vị nhìn thấy, nghe thấy, ở nơi này tổng cộng có hơn hai ngàn thi thể dị thú, đều là thi thể dị thú cấp hai, mà đây chỉ là một phần nhỏ trong tổng số thi thể dị thú hôm nay chúng ta muốn đấu giá.

Dưới ánh mắt tựa hồ sáng lên của mọi người, Martinez nhẹ cười nói:

- Ngoài nơi này, chúng ta còn có số lượng nhiều hơn thi thể dị thú cấp ba, cùng với số lượng hơn hai nghìn thi thể dị thú cấp bốn, và... bộ phận thi thể dị thú cấp năm.

- Dĩ nhiên, quan trọng nhất là những thi thể dị thú này đều toàn thây, thú hạch bên trong thi thể của bọn chúng, cũng chưa bị lấy ra.

- Hí...

Giọng điệu cứng rắn của Martinez vừa ra khỏi miệng, lập tức đưa tới một trận kinh hãi mãnh liệt ở hiện trường, toàn thây? Toàn bộ thi thể chưa lấy đi thú hạch?

Mười mấy quản lý, quán trưởng đều hốt hoảng nhảy dựng lên, ánh mắt nhìn về phía những thi thể dị thú, giống như đang nhìn người yêu của bọn hắn, nhu tình mà toan tính, tràn đầy ham muốn chiếm đoạt.

Nhìn thấy sự biến động trong cảm xúc của những người này, Martinez cũng không chút hoang mang giơ hai tay lên, nhẹ nhàng đè ép xuống, nói:

- Ta tin tưởng mục đích hôm nay mời chư vị tới đây, chư vị cũng đã vô cùng rõ ràng, như vậy tiếp theo ta sẽ nói rõ quy củ đấu giá lần này.

Tất cả mọi người tựa hồ đều ngừng hô hấp, mở to hai mắt, sợ không cẩn thận nghe thiếu chữ nào.

Martinez nói:

- Đúng như chư vị chứng kiến, hôm nay chúng ta phải xử lý tổng số hai vạn ba ngàn bảy trăm chín mươi con dị thú toàn thây, tổng giá trị đã khó có thể tính ra... Nhưng, thi thể dị thú phải mau sớm xử lý, nếu không thối rữa sẽ bị tổn thất.

- Cho nên, quy củ hôm nay của chúng ta chính là, tất cả dị thú cấp hai toàn thây chia năm trăm con làm một tổ, giá khởi điểm là 3500 vạn tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm mươi vạn, sau ba lần không người nào tăng giá thì đấu giá thành công.

- Số lượng dị thú cấp ba toàn thây càng nhiều hơn, bởi vì giá tiền của dị thú cấp ba cao hơn dị thú cấp hai rất nhiều, suy nghĩ đến số lượng chư vị đang ngồi đây, ông chủ nhà ta quyết định, chia một trăm con dị thú cấp ba toàn thây làm một tổ, giá khởi điểm là sáu trăm ngàn tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một trăm vạn, sau ba lần không người nào tăng giá thì đấu giá thành công.

- Về phần dị thú cấp bốn toàn thây cao cấp hơn, thì chia hai mươi con dị thú cấp bốn toàn thây làm một tổ, giá khởi điểm là sáu tỉ tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm trăm vạn, sau ba lần không người nào tăng giá thì đấu giá thành công.

- Cuối cùng là dị thú cấp năm toàn thây... chia năm con dị thú cấp năm toàn thây làm một tổ, giá khởi điểm là mười tỷ tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn vạn, sau ba lần không người nào tăng giá thì đấu giá thành công.

- Ngoài ra, chúng ta còn tiến hành đấu giá một con Huyết Quan á long thú toàn thây.

Một hơi nói tới đây, Martinez mặt cười như hoa nói:

- Con Huyết Quan á long thú toàn thây, giá khởi điểm là ba tỷ tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm trăm ngàn... Quy củ đại khái là như vậy, hiện tại chư vị đang ngồi đây còn mười phút, đi xin ý kiến lãnh đạo của các vị.

Hiện trường buổi đấu giá yên lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời đều có chút trợn tròn mắt. Loại phương thức ràng buộc đấu giá này đúng là lần đầu tiên bọn họ nghe thấy!

Không có kiểm nghiệm, không có kiểm tra thí điểm, cuối cùng bắt được cái gì là cái nấy,... điều này kêu người ta làm thế nào hạ thủ?

Những quán trưởng, quản lý có đầu óc tư bản đều bị loại đấu giá quy củ này làm cho phát mộng, còn những quán trưởng, quản lý đầu óc linh hoạt một chút cũng đã thấy được tin vịt trong đó.

Không nghi ngờ chút nào, loại phương thức ràng buộc đấu giá này tuyệt đối là một loại đổi mới, nhưng điều khiến bọn hắn chú ý không phải là cái này, bọn họ chỉ quan tâm thứ mình sau khi mua có thể mang đến lợi nhuận cho cửa tiệm hay không?

Lấy năm trăm con dị thú cấp hai một tổ tiến hành tính toán, giá khởi điểm 3500 vạn tiền Vũ Không, chẳng khác nào định giá mỗi con dị thú cấp hai toàn thây là bảy vạn tiền Vũ Không, nhưng trên thực tế dị thú cấp hai toàn thây giá thấp nhất, cũng có thể mua được với giá tám chín vạn, gặp được thứ tốt, có thể lên tới mười mấy hai mươi vạn.

Chương 975-2: Phải chịu thiệt, tổn hại, bất lợi (Hạ)

Nói cách khác, giá khởi điểm 3500 vạn cũng không cao, mấu chốt là bọn họ cuối cùng lấy giá tiền như thế nào để mua được một tổ năm trăm con dị thú cấp hai toàn thây.

Sau khi trải qua tính toán vội vàng bọn họ phát hiện, nếu có thể trong vòng sáu trăm ngàn vạn mua được một tổ dị thú cấp hai toàn thây, thì lợi nhuận sẽ lớn kinh người, nếu là tám trăm ngàn vạn..., lợi nhuận cũng đã tương đối mỏng manh rồi, nếu như đến tiền triệu..

Đây là một trận đánh bạc, mười mấy cửa tiệm cửa hàng tụ tập ở chỗ này tiến hành đánh bạc! Mà cuối cùng người được lợi lớn nhất, chắc chắn là ông chủ thần bí đứng sau lưng Martinez.

Nhưng cho dù biết rõ sẽ chịu thiệt thòi, bọn họ cũng không thể không xuất thủ cạnh tranh, bởi vì quá nhiều người, một khi tranh giành, tình huống nào cũng có thể phát sinh, bọn họ chắc chắn phải chịu thiệt.

Cho nên, những quán trưởng quản lý nghĩ thông suốt điều này đều vội vàng lấy trang bị truyền tin liên lạc với cấp trên, báo cáo số liệu tình huống ở đây, đồng thời cũng thỉnh cầu cấp trên uỷ quyền để cho bọn họ tiến hành cạnh tranh.

Còn những quán trưởng quản lý vốn còn đang chần chờ, vừa nhìn thấy người khác bắt đầu liên lạc cũng, dĩ nhiên cũng không cam lòng làm người về sau, cho nên cũng bắt đầu liên lạc.

Hiện trường buổi đấu giá bắt đầu trở nên hỗn loạn, Martinez đứng trên đài cao cũng mỉm cười...... Cái gì mà ông chủ chó má dặn dò, trên thực tế Diệp Dương Thành chỉ ném những thi thể dị thú này cho hắn kêu hắn để ý, chứ không cho hắn bất kỳ chỉ thị nào.

Nói cách khác, đối với những thi thể dị thú này, Martinez có thể toàn quyền xử lý, nói cách khác, tất cả biện pháp cạnh tranh ràng buộc gì đó đều do chính hắn nghĩ ra.

- Đoạt đi, đoạt đi, các ngươi đoạt càng hăng, càng tàn nhẫn, lão tử càng có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ của ông chủ, nhận được khẳng định của ông chủ.

Martinez cười híp mắt nghĩ đến:

- Tin tưởng ông chủ cũng sẽ không bạc đãi ta, ta nhất định phải làm tốt công việc này!

Mười phút sau, mười mấy quán trưởng, quản lý được mời tham gia buổi đấu giá lần này, đã nhận được cho phép từ cấp trên, đại lượng tư kim bắt đầu tràn vào tài khoản cửa hàng của bọn họ...

- Xem ra, chư vị đã chuẩn bị sẵn sàng.

Martinez cười đứng trở lại trên đài cao, đặt hai tay trên mép bàn, chống người từ trên cao nhìn xuống đám người phụ trách cửa hàng, nói:

- Hiện tại chúng ta làm nóng người trước, tổ đầu tiên năm trăm con dị thú cấp hai toàn thây, giá khởi điểm 3500 vạn tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm mươi vạn, tiếp theo mời mọi người ra giá.

- Bốn ngàn vạn tiền Vũ Không.

Một gã nam tử hói đầu mập lùn dẫn đầu giơ bảng ra giá, trên màn ảnh ra giá hiện ra con số “Bốn ngàn vạn tiền Vũ Không”.

Martinez cười nhìn hắn, đang chuẩn bị hô báo giá, nữ nhân tóc ngắn cũng theo đó giơ bảng ra giá...

- Bốn ngàn vạn tiền Vũ Không! A không, Trần nữ sĩ ra giá năm ngàn tám trăm vạn tiền Vũ Không! Có còn giá cao hơn hay không? Số ba mươi bảy Lý quản lý ra giá sáu ngàn một trăm vạn tiền Vũ Không!

Martinez nắm chiếc búa màu vàng, ở trên đài cao nước bọt tung bay.

Rất nhanh, giá bán của tổ đầu tiên gồm năm trăm con dị thú cấp hai toàn thây đã nhanh chóng bay đến bảy ngàn chín trăm vạn, đến con số này, một số người đã lựa chọn buông tha.

Dù sao chỉ là dị thú cấp hai, nếu vận khí tốt, mua lại bảy ngàn chín trăm vạn có thể kiếm được không ít, nhưng nếu như vận khí không tốt, lợi nhuận có thể tới tay tương đối mỏng manh.

Cuối cùng, một tổ năm trăm con dị thú cấp hai toàn thây, được một nam tử trẻ tuổi mua với giá tám ngàn lẻ năm mười vạn tiền Vũ Không, thuận lợi đồng ý.

Đối với năm trăm con dị thú cấp hai toàn thây mà nói, tám ngàn lẻ năm mười vạn tiền Vũ Không đã là giá tiền tương đối khá, Martinez cũng tương đối hài lòng, như vậy có thể xem như khởi đầu tốt đẹp rồi.

Ở Vũ Không đại lục, tốc độ tiêu hao tài nguyên dị thú hết sức nhanh, cho nên, dị thú toàn thây cũng là thị trường được ưa chuộng lâu dài, căn bản không lo nguồn tiêu thụ.

Có tổ đầu tiên giao dịch thành công kích thích, tổ 2, tổ 3, tổ 4 dị thú cấp hai toàn thây, cũng lần lượt được bán ra với giá bảy ngàn chín trăm vạn, tám ngàn hai trăm vạn, tám ngàn sáu trăm năm mươi vạn, toàn bộ đều thuận lợi đồng ý.

Sau khi hai nghìn con dị thú cấp hai được chia làm bốn tổ đấu giá, Martinez thả chiếc búa màu vàng trong tay ra, cười híp mắt nói:

- Dị thú cấp hai toàn thây, còn có hai trăm bảy mươi sáu con, đây là nhóm dị thú cấp hai toàn thây cuối cùng rồi, giá khởi điểm là hai nghìn vạn tiền Vũ Không, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một trăm vạn tiền Vũ Không!

Trải qua một vòng ra giá, cuối cùng hai trăm bảy mươi sáu con dị thú cấp hai toàn thây, lại được thanh niên trắng nõn lúc trước mua với giá bốn ngàn ba trăm vạn, Martinez đã cười híp rồi.

- Lần này, ông chủ chắc chắn sẽ khen ngợi ta?

Hắn không khỏi đắc ý nghĩ tới.

Trong thương khố tạm thời đổi thành buổi đấu giá, không khí đang sôi nổi tiến hành phân chia đấu giá thi thể dị thú, mỗi một nhóm thi thể dị thú bán đi ý nghĩa Diệp Dương Thành có thêm một khoản thu vào không rẻ.

Nhưng trên thực tế Diệp Dương Thành cũng không chú ý tới tiến triển xử lý thi thể dị thú, cũng không đi hỏi thăm nhóm thi thể dị thú này có thể mang đến cho hắn bao nhiêu tiền Vũ Không, bởi vì lúc này hắn đã xuất hiện trên tầng thứ hai của tòa nhà hành chính thành thị số bảy chính khu Max vương quốc Khắc Lỗ, cũng chính là nơi làm việc của hiệp hội dong binh tự do trú ở thành thị số bảy chính khu Max.

Vẫn là đại sảnh được trang hoàng xa xỉ, vẫn là nữ nhân tóc đỏ hơn ba mươi tuổi.

- Dong binh tự do tiên sinh tôn kính, xin hỏi ngài có gì cần giúp đỡ?

Nhìn thấy Diệp Dương Thành hai tay trống trơn bước đến gần đại sảnh, nữ nhân tóc đỏ lập tức từ trên ghế đứng lên, vẻ mặt tươi cười hỏi.

- Ừ, ta có một số bằng chứng cần kết toán một chút.

Diệp Dương Thành khẽ mỉm cười, gật đầu nói:

- Sau đó, ta còn cần một bộ đồng phục tác chiến cao cấp.

- Sao?

Nữ nhân tóc đỏ hai mắt tỏa sáng, bởi vì nàng nhớ rõ, lần trước Diệp Dương Thành tới đây đã bị giá tiền hơn một tỷ hù dọa bỏ đi, hơn nữa, đó chỉ là một bộ đồng phục tác chiến trung cấp bảy đại mà thôi, không ngờ lần này tới đây, nhu cầu trực tiếp định đến cao cấp...

Nàng rất kinh ngạc nhìn thoáng qua Diệp Dương Thành, nhưng ngay sau đó liền cười gật đầu nói:

- Dĩ nhiên không thành vấn đề, xin ngài đưa ra huy chương của mình cùng với bằng chứng cần kết toán.

Dương Thành yên lặng gật đầu, gỡ xuống huy chương đồng sắc trên ngực, trong quá trình này, hắn theo bản năng nhìn thoáng qua đôi chân mình, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ như có như không.

Trước khi trở lại thành thị số bảy, hắn đã tắm qua trên một con sông nhỏ, gột rửa thân thể dính đầy máu đen, đồng thời cũng cởi đôi giày đã rách rưới, thay một đôi giày đá bóng nhìn qua rất không phối hợp, thậm chí có chút lố lăng.