Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hách Nhĩ Nam Đa nhất thời cảm thấy kính nể, hắn mạnh mẽ đứng dậy hướng ra ngoài cửa sổ khom người chào thật sâu, giọng nói nghiêm túc:
- Lão sư của ngươi là kiêu ngạo của loài người!
Trên đất bằng, nhân loại và dị thú tranh đoạt địa bàn, con người vẫn duy trì tư thái người thắng, cắm rễ sinh tồn ở nơi thổ địa giàu có.
Nhưng ở giữa hải dương bên ngoài lục địa, một mảnh thủy vực mênh mông vô bờ lại là thiên đường của đám dị thú, nơi đó là khu vực loài người không cách nào nhúng chàm, cũng là đại bản doanh chân chính của đám dị thú!
Mỗi Thần Vương, Thần Hoàng đều có tuổi thọ hạn chế, phần lớn Thần Vương, Thần Hoàng khi cảm nhận được đại nạn của mình đã tới, cũng sẽ chọn đến biển sâu dò xét một phen, nhưng trên thực tế một trăm Thần Vương, Thần Hoàng tiến vào biển sâu đều không thể còn sống trở về...
Đó là một khu vực con người chưa từng nhúng chàm, cũng là nơi kinh khủng nhất của Vũ Không đại lục.
Diệp Dương Thành nói lão sư của hắn đến biển sâu, như vậy vấn đề còn lại không cần truy cứu, Hách Nhĩ Nam Đa tràn đầy kính ý sâu sắc với vị cường giả giả dối hư ảo kia.
- Nếu như thuận tiện, có thể nói cho ta biết tên của vị lão nhân đó hay không?
Hách Nhĩ Nam Đa hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt cực kỳ chân thật nói với Diệp Dương Thành:
- Ta sẽ cho dựng một tấm bia ở tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, để hậu nhân mãi nhớ ơn vị lão nhân này.
- Ách, thầy giáo của ta tên là Kreis Baer, nhưng...
Diệp Dương Thành mỉm cười cổ quái cúi đầu, sau đó tràn đầy bi thương ngẩng đầu lên nói:
- Ta cho là hắn không muốn có người dựng bia cho mình.
- Đây là lão sư của ngươi, cũng là kiêu ngạo của loài người chúng ta.
Hách Nhĩ Nam Đa không chú ý tới nụ cười cổ quái của Diệp Dương Thành, mà nghiêm trang nói:
- Tấm bia này nhất định phải được dựng!
- Không biết sư tôn biết chuyện có hộc máu hay không?
Trong đầu Diệp Dương Thành cổ quái nghĩ đến.
Dưới kiên trì của Hách Nhĩ Nam Đa, chuyện dựng bia cho Kreis Baer cứ như vậy được quyết định, sau đó Diệp Dương Thành cũng đưa ra nghi vấn của mình:
- Hách Nhĩ Nam Đa, nếu ngươi không ngại..., có thể nói cho ta biết, ta nên đi đâu để đạt được thú hạch cấp Thú Vương?
- Ngươi muốn thú hạch cấp Thú Vương làm cái gì?
Hách Nhĩ Nam Đa kỳ quái nhìn thoáng qua Diệp Dương Thành nói:
- Ngươi đã đột phá hàng rào, không cần phải mượn thú hạch tiến hành đột phá, Thần Vương đột phá đến Thần Hoàng, chỉ là một quá trình tích lũy năng lượng mà thôi.
- A, thì ra là như vậy.
Diệp Dương Thành lấy ra giải thích mình đã chuẩn bị sẵn:
- Lão sư ta có mười mấy học sinh, ta chỉ là một trong số học sinh của lão sư mà thôi.
Hắn khẽ lắc đầu thở dài nói:
- Trước khi lão sư rời đi từng dặn dò ta, kêu ta cố gắng hết sức thu thập thú hạch của Thú Vương cấp mười một, trợ giúp các sư huynh đệ chưa đột phá đột phá hàng rào cấp mười, trở thành Thần Vương cấp mười một chân chính.
Diệp Dương Thành rất chân thành tha thiết nói:
- Đây là nguyện vọng của lão sư, ta phải làm được.
- Vậy sao...
Hách Nhĩ Nam Đa gật đầu biểu thị đã hiểu, lý do Diệp Dương Thành đưa ra có thể nói là không chê vào đâu được mà bản thân hắn dĩ nhiên cũng nguyện ý nhìn thấy sư huynh đệ của Diệp Dương Thành trở thành Thần Vương. Dù sao hiện tại Diệp Dương Thành đã coi như người của hiệp hội dong binh tự do rồi, sư huynh đệ của hắn dưới sự giúp đỡ của hiệp hội dong binh tự do trở thành Thần Vương, cuối cùng không phải cũng gia nhập hiệp hội dong binh tự do sao?
Đây là một khoản tính toán mua bán vô cùng có lời, nhưng Hách Nhĩ Nam Đa cũng có băn khoăn của hắn.
Sau khi khẽ nhíu mày suy tư một lát, Hách Nhĩ Nam Đa liền ngẩng đầu nhìn Diệp Dương Thành, rất thành khẩn nói:
- Tin tưởng ngươi cũng biết thú hạch của Thú Vương cấp mười một là một loại tài liệu trân quý cỡ nào, nhất là thú hạch cuồng bạo cấp mười một, lại càng vô cùng thưa thớt, ta có quyền lực giao cho ngươi một viên thú hạch cuồng bạo, nhưng nếu vượt qua một viên ta cũng không có biện pháp vận dụng nhiều tài phú của hiệp hội như vậy.
Lời nói của Hách Nhĩ Nam Đa là một câu nói rất bình thường, bởi vì nếu một võ giả cấp mười muốn đột phá hàng rào trở thành Thần Vương..., nhất định phải mượn thú hạch cuồng bạo cấp mười một mới có thể làm được.
Nhưng đồng dạng một câu nói đến tai Diệp Dương Thành lại thiếu chút nữa làm Diệp Dương Thành vui mừng từ trên ghế salon nhảy dựng lên! Cũng may hắn phản ứng kịp thời, nhanh chóng thu liễm tâm cảnh xao động của mình, đứng dậy thành khẩn nói:
- Như vậy, ta xin thay mặt một vị sư huynh đệ cám ơn ngươi.
Cám ơn cái gì? Đương nhiên là viên thú hạch cuồng bạo trong miệng Hách Nhĩ Nam Đa rồi! Người ta nói có quyền lực giao cho hắn, ngu sao mà không muốn, Diệp Dương Thành hoàn toàn không phải kẻ ngốc.
- Không có gì phải tạ ơn, đây cũng là một trong những phúc lợi của hiệp hội đối với một vị Thần Vương, chẳng qua là qua tay ta chuyển giao cho ngươi mà thôi.
Hách Nhĩ Nam Đa cười nói:
- Vận khí của ngươi không tệ, thời gian trước vừa vặn có một vị Thần Hoàng săn giết mấy con Thú Vương cấp mười một, cũng trùng hợp có một viên thú hạch cuồng bạo xuất hiện.
- Ách, Thần Hoàng săn giết Thú Vương?
Trong lòng Diệp Dương Thành vừa động, làm bộ không thèm để ý hỏi:
- Chiến lợi phẩm sau săn giết là của vị Thần Hoàng kia sao? Thú hạch cuồng bạo của hắn...
- Ha ha, yên tâm đi, hiệp hội dong binh tự do chưa bao giờ làm loại hoạt động hạ lưu này.
Hách Nhĩ Nam Đa còn tưởng rằng Diệp Dương Thành hiểu lầm, vội vàng giải thích:
- Viên thú hạch cuồng bạo của Thú Vương cấp mười một đối với một vị Thần Hoàng mà nói đã không có quá nhiều lực hấp dẫn, cho nên vị Thần Hoàng kia đã đổi viên thú hạch cuồng bạo lấy bốn viên thú hạch nhiên liệu cấp mười một trong hiệp hội.
- Thú hạch cuồng bạo còn có thể đổi gấp mấy lần số lượng thú hạch khác?
Con ngươi của Diệp Dương Thành có chút sáng lên, hắn cũng không có nhiều hạn chế như vậy! Bất kể là thú hạch cuồng bạo hay là thú hạch năng lượng, hay là thú hạch chiến tranh, đối với hắn mà nói cũng không có gì khác nhau.
Một viên thú hạch cuồng bạo đổi lấy bốn viên thú hạch nhiên liệu, khoản mua bán này hình như là Thần Hoàng kia thua lỗ, nhưng đến loại tầng thứ này cũng sẽ không quá để ý đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy.
Nhưng Diệp Dương Thành để ý, hắn đang vô cùng toan tính!
- Mạo muội hỏi thăm, trong hiệp hội bây giờ còn có nhiều thú hạch của Thú Vương cấp mười một không?
Diệp Dương Thành hỏi:
- Một viên thú hạch cuồng bạo cấp mười một, cao nhất có thể đổi lấy bao nhiêu viên thú hạch nhiên liệu?
- Ách...
Hách Nhĩ Nam Đa có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua Diệp Dương Thành, trực tiếp trợn mắt nói:
- Trong hiệp hội hiện tại chỉ còn lại ba viên thú hạch cuồng bạo, còn những loại khác ví dụ như thú hạch nhiên liệu, thú hạch chiến tranh, thú hạch chữa bệnh, cũng không phải đối tượng hiệp hội thu gom, lần này dùng bốn viên nhiên liệu thú hạch Thú Vương cấp mười một đổi một viên thú hạch cuồng bạo, đã khiến thương khố hiệp hội trống rỗng rồi.
Chương 982-1: Tổng trưởng quan và thú lâm cấp mười hai (Thượng)Những lời này như một chậu nước lạnh xối vào tim Diệp Dương Thành, chỉ có ba viên? Cho dù lấy xuống toàn bộ cũng chỉ có một phần mười.
Có lẽ nhìn thấu thần sắc dị thường của Diệp Dương Thành, Hách Nhĩ Nam Đa giống như nghĩ tới chuyện gì, không khỏi ngạc nhiên nói:
- Lão sư ngươi có phải lưu lại cho ngươi vũ khí gì cần thú hạch của Thú Vương cấp mười một mới có thể khu động hay không?
Được, lý do cũng tìm xong rồi, Diệp Dương Thành đương nhiên biết thời biết thế gật đầu, khẽ thở dài:
- Lão sư lưu lại cho ta một vũ khí, nhưng cần nhiên liệu thú hạch của Thú Vương cấp mười một mới có thể khu động, nếu không, căn bản không có biện pháp tiến hành sử dụng.
- Lão sư ngươi nhất định là một vị Thần Hoàng cường giả!
Hách Nhĩ Nam Đa khó nén kinh ngạc nói:
- Loại vũ khí thấp nhất cần nhiên liệu thú hạch của Thú Vương cấp mười một mới có thể khu động, đều là siêu cấp binh khí độc nhất vô nhị trên thế giới này, cũng chỉ có Thần Hoàng cường giả, mới có năng lực tiến hành rèn!
- Không sử dụng loại siêu cấp binh khí này thật sự là đáng tiếc.
Hách Nhĩ Nam Đa suy nghĩ một lát nói:
- Nhưng, bình thường nhu cầu của tồn tại cấp Thần Vương, Thần Hoàng đối với thú hạch cuồng bạo đã giảm xuống rất nhiều, ngoại trừ cần để đề thăng hậu bối, bình thường cũng không dùng đến cuồng bạo thú hạch.
- Dưới cấp mười, thú hạch cuồng bạo là bảo bối hiếm có, thậm chí ngay cả cuồng bạo thú hạch cấp năm cũng là một loại tài nguyên cực kỳ trân quý.
- Nhưng một khi võ giả đột phá cấp mười thành Thần Vương, như vậy, giá trị của thú hạch cuồng bạo cấp mười một sẽ giảm xuống rất lớn, trong giai tầng Thần Vương, Thần Hoàng, thông hành nhất thật ra vẫn là thú hạch năng lượng.
- Dĩ nhiên, đây cũng không phải nói thú hạch cuồng bạo cấp mười một không đáng giá, chẳng qua thứ ngươi phải cần không phải là tiền mà là nhiên liệu thú hạch của Thú Vương cấp mười một... Cái này tương đối khó làm.
Hắn cau mày từ trên ghế salon đứng dậy, sau khi qua lại vài bước bên bàn trà, mới đột nhiên hỏi Diệp Dương Thành:
- Trong số sư huynh đệ của ngươi, có người hiện tại cần thú hạch cuồng bạo cấp mười một sao?
- Ách, hình như không có.
Diệp Dương Thành vội vàng lắc đầu.
- Vậy thì có chút thú vị rồi.
Hách Nhĩ Nam Đa cười, hắn nói:
- Ta nghe nói trong gia tộc của mấy vị Thần Vương cũng xuất hiện một hai võ giả cấp mười, trong tay mấy vị Thần Vương này nhất định còn có nhiên liệu thú hạch của Thú Vương cấp mười một, chỉ cần ngươi chịu bán ra viên thú hạch cuồng bạo, nói không chừng có thể đổi lại bốn năm viên thú hạch nhiên liệu.
- A?
Diệp Dương Thành ngẩn người, tiếp theo mỉm cười:
- Như vậy là chuyện tốt.
- Ừ, việc này không nên chậm trễ, bây giờ chúng ta nên đi.
- Đi đâu?
- Đương nhiên là tới tổng bộ!
Hách Nhĩ Nam Đa cười lớn nói:
- Thú hạch nhiên liệu của Thú Vương cấp mười một là thứ đáng giá, phải nhanh chóng ra tay.
Xe phi hành của Hách Nhĩ Nam Đa rất lớn, đường kính vượt qua 180 thước, phía dưới xe phi hành hình tròn, có một hình vẽ hình lục giác, chính giữa hình vẽ có in mấy đường cong giống như dòng chảy để phân rõ.
Diệp Dương Thành biết đây chính là con dấu đặc biệt của cường giả cấp Thần Vương trở lên, nhìn thấy hình vẽ này cũng biết đây là thủ hạ hay bất kỳ thứ gì khác có liên quan đến vị Thần Vương này.
Đây là một chiếc xe phi hành màu xám bạc, Hách Nhĩ Nam Đa nói với Diệp Dương Thành:
- Chiếc xe phi hành này có giá trị hơn ba tỷ tiền Vũ Không, là chiếc xe phi hành tiên tiến nhất trước mắt của Vũ Không đại lục.
- Nhiên liệu khu động nó thấp nhất cũng phải là nhiên liệu thú hạch của dị thú cấp tám, mặc dù tiêu hao rất lớn, chi phí duy trì cũng rất cao, nhưng ưu điểm là chức năng đầy đủ, hơn nữa công thủ đều có.
- Đợi lát nữa đến tổng bộ, ngươi cũng có thể chọn một chiếc xe phi hành như vậy, đây là một trong những phúc lợi của hiệp hội dong binh tự do đối với cường giả cấp Thần Vương.
Dương Thành nhìn chiếc xe phi hành có bề ngoài vô cùng phong cách, khóe miệng nổi lên nụ cười thản nhiên, xem ra, hiệp hội dong binh tự do vô cùng chú trọng cường giả cấp Thần Vương chính thức gia nhập hiệp hội, điểm này từ những phúc lợi đãi ngộ phong hậu là có thể nhìn ra đầu mối.
Dưới sự hướng dẫn của hai nữ người hầu, Diệp Dương Thành và Hách Nhĩ Nam Đa sóng vai tiến vào bên trong xe phi hành, kết quả Diệp Dương Thành phát hiện, chiếc xe phi hành nhìn qua có vẻ rất lớn, thật ra không gian bên trong cũng không lớn, đại khái cũng chỉ có tám mươi thước vuông, cao chưa đầy ba thước, hơn nữa còn bị ngăn thành rất nhiều khu vực.
Liên tưởng đến thể tích và không gian có vẻ chật hẹp của máy phi hành, Diệp Dương Thành cũng biết chiếc xe phi hành này rút cuộc là tồn tại mạnh mẽ cỡ nào, những không gian bên trong bị chiếm dụng hẳn là chất đầy các loại trang bị vũ khí, thậm chí có thể trên chiếc xe phi hành này còn tồn tại pháo năng lượng!
Hách Nhĩ Nam Đa không thảo luận với Diệp Dương Thành chuyện về chiếc xe phi hành, sau khi hai người ngồi xuống, Hách Nhĩ Nam Đa liền vẫy tay ra hiệu cho bốn nữ nhân đứng hầu hạ bên cạnh thối lui, tiện đà nói với Diệp Dương Thành:
- Ngươi là Thần Vương một triệu tỷ vừa mới lên của Vũ Không đại lục, cũng là Thần Vương một triệu tỷ thứ tám trăm sáu mươi ba của hiệp hội dong binh tự do.
- Dựa theo điều lệ làm việc trong hiệp hội, cường giả cấp Thần Vương có một lần cơ hội tấn chức đặc biệt, nói cách khác, khi ngươi là kim chương dong binh tự do, ngươi có thể trực tiếp trở thành hồng chương dong binh tự do, khi ngươi là hồng chương dong binh tự do, ngươi có thể trực tiếp trở thành thái chương dong binh tự do.
- Dĩ nhiên, thái chương là đẳng cấp cao nhất trước mắt của ngươi rồi, tử kim chương dù sao cũng quá mức xa xôi.
Hách Nhĩ Nam Đa cười nói:
- Ta đã tra xét điểm tích phân của ngươi, khoảng cách tấn chức hồng chương chỉ còn hơn một trăm vạn điểm tích phân, đợi lát nữa đến tổng bộ, ta sẽ tiến hành thủ tục chuyển giao thú hạch cuồng bạo cho ngươi trước, sau đó chuyện đổi nhiên liệu thú hạch, để ta giúp ngươi hoàn thành.
- Đợi ngươi đổi được bộ đồng phục tác chiến tốt hơn và có được các loại tài nguyên phúc lợi, hãy đi dạo một chút trong thú lâm cấp chín ở phía tây nam tổng bộ, cách nơi này hơn bảy trăm cây số, nhanh chóng tăng huy chương lên tới hồng chương, sau đó dùng đặc quyền tấn thăng hồng chương thành thái chương.
- Đợi sau khi ngươi có thái chương, ngươi sẽ có tư cách giám sát một phương, ta tính toán an bài ngươi đến đế quốc Solo đảm nhiệm tổng trưởng quan đế quốc Solo, bao gồm đế quốc Solo cùng với mấy vương quốc trực thuộc của nó đều sẽ trở thành phạm vi chức trách của ngươi.
- Đúng rồi...
Một hơi nói tới đây, Hách Nhĩ Nam Đa mới đột nhiên ý thức được một vấn đề, vội vàng hỏi:
- Hiện tại ngươi có hậu duệ không?
Trong nhận thức của Hách Nhĩ Nam Đa, hắn xem Diệp Dương Thành là một người hơn ngàn tuổi, cho nên khi hỏi vấn đề này, cũng tương đối trực tiếp.
Chương 982-2: Tổng trưởng quan và thú lâm cấp mười hai (Hạ)Bởi vì bình thường Thần Vương đến tuổi này cái, dưới gối sớm đã con cháu đầy đàn, tổng nhân khẩu gia tộc nhiều thời điểm thậm chí có thể hơn vạn! Hơn nữa điều kỳ quái nhất chính là, trong đại đa số gia tộc Thần Vương, thường xuyên xuất hiện một lão nhân tóc trắng xoá, quản một đám trẻ con mới sinh ra gọi là thúc thúc thậm chí là ông chú...
Nghe được câu hỏi của Hách Nhĩ Nam Đa, Diệp Dương Thành cũng không khỏi sửng sốt một lát, tiếp theo liền bật cười lắc đầu nói:
- Cũng không có nhiều thời giờ đi làm mấy chuyện này.
Ngụ ý của Diệp Dương Thành là, thời gian của hắn rất ít, phải nắm chặt thời gian đi xử lý việc hắn cần làm, cho nên không có nhiều thời gian rỗi đi cưới vợ sinh con, dù sao hắn chỉ là khách qua đường vội vã.
Nhưng những lời này đến tai Hách Nhĩ Nam Đa, ý tứ lại phát sinh biến hóa, hắn trực tiếp quy nạp Diệp Dương Thành là loại người tu luyện đến phát điên, đồng thời không khỏi cảm thấy kính nể.
Có rất ít võ giả nhân loại trong năm tháng tu luyện dài dòng vứt bỏ tất cả tạp niệm, toàn tâm vùi đầu vào tu luyện đề cao thực lực của mình, ngay cả Hách Nhĩ Nam Đa hắn cũng không ngoại lệ.
Gia tộc của hắn trước mắt đã có một vạn hai ngàn bảy trăm chín mươi bốn tử tôn trực hệ, nhi tử lớn nhất bởi vì tuổi cao mà chết rồi, nhi tử nhỏ nhất mới vừa biết đi.
Thê tử còn sống của Hách Nhĩ Nam Đa có một trăm bảy mươi ba người, người lớn tuổi nhất là bốn trăm ba mươi ba tuổi, người nhỏ tuổi nhất chỉ có mười chín tuổi... Đó là một thế giới hoang đường.
- Nếu không có đời sau..., một mình đi đến đế quốc Solo tiền nhiệm đơn giản hơn nhiều.
Nhận được câu trả lời khẳng định chắc chắn của Diệp Dương Thành, Hách Nhĩ Nam Đa liền cười nói:
- Vừa vặn ta có một bất động sản ở đế đô Solo đế quốc, đợi lát nữa đến hiệp hội tổng bộ rồi, ta sẽ chuyển bất động sản đó cho ngươi.
- Nghe nói Solo đế quốc có mấy công chúa trẻ tuổi tướng mạo xinh đẹp...
- Khụ khụ.
Không đợi Hách Nhĩ Nam Đa nói hết lời, Diệp Dương Thành liền trực tiếp ho khan cắt đứt lời của hắn, nói sang chuyện khác:
- Đúng rồi, nếu như ta đảm nhiệm tổng trưởng quan Solo đế quốc, cần phải làm những gì?
- Thật ra thì đến trình độ của chúng ta, phần lớn mọi chuyện cũng không cần tự mình xuất thủ.
Hách Nhĩ Nam Đa cười nói:
- Ngươi là tượng trưng, ngươi đại biểu cho hiệp hội dong binh tự do, đến Solo đế quốc gia tăng võ lực của hiệp hội dong binh tự do, không cần ngươi làm quá nhiều, chỉ cần ngươi đi là được rồi.
- Dĩ nhiên, quyền lực của tổng trưởng quan là vô cùng lớn, tất cả nơi làm việc của Solo đế quốc cho tới mấy vương quốc thuộc hạ đều phải nghe theo mệnh lệnh của ngươi, ngươi có quyền tiến hành các loại bố trí bên trong khu vực chịu trách nhiệm của mình, thậm chí trực tiếp từ bỏ kim chương trở xuống dong binh tự do.
- Nhưng những quyền lực này có thể không dùng tới..., tốt nhất vẫn đừng dùng, dù sao sau khi ngươi qua đời chính là một tấm biển chữ vàng, muốn không để người khác chú ý cũng rất khó.
- Nếu như làm quá đáng, bị người khác thọc đến trước mặt mấy vị Thần Hoàng, chắc chắn không thể thiếu trách cứ và trừng phạt.
Hách Nhĩ Nam Đa tự nhiên cười nói:
- Dĩ nhiên, khả năng này cực kỳ bé nhỏ.
Mỗi cường giả cấp Thần Vương đều là tài phú trân quý nhất của Vũ Không đại lục, chỉ cần Diệp Dương Thành không làm ra chuyện đại họa gì khiến người người oán trách, cho dù chuyện như thế này truyền đến tai mấy vị Thần Hoàng, bọn họ cũng sẽ không vì những chuyện này mà tới trách cứ Diệp Dương Thành.
Dù sao thế giới này là dựa vào thực lực nói chuyện, Diệp Dương Thành thật sự đủ sức để chứng minh hết thảy.
Sau khi nghe được giới thiệu của Hách Nhĩ Nam Đa, Diệp Dương Thành mới xem như tương đối hiểu rõ chức vụ mình sắp đảm nhiệm, đơn giản mà nói, đây chính là chức quan nhàn tản có thực quyền.
Nếu hắn muốn nhúng tay quản lý..., văn phòng hiệp hội dong binh tự do ở Solo đế quốc cho tới mấy vương quốc thuộc hạ phải nghe theo mệnh lệnh của hắn vô điều kiện, nhưng nếu như hắn không muốn nhúng tay..., cho dù có chuyện tự nhiên sẽ có bọn thủ hạ đi xử lý, không cần hắn tốn nhiều tâm tư.
Nói cách khác, chức quan tổng trưởng quan Diệp Dương Thành đảm nhiệm, cũng là hàm nghĩa tầng sâu định cư ở đế đô Solo đế quốc, chẳng qua là một trong những thủ đoạn mà hiệp hội dong binh tự do khoe khoang võ lực, một Thần Vương triệu tỷ ở bất kỳ nơi nào có nhân loại tồn tại của Vũ Không đại lục cũng sẽ nhận được tôn kính và sợ hãi cực lớn.
Nghĩ thông suốt điều này, trong đầu Diệp Dương Thành có chút thoải mái, ít nhất sẽ không vì chức vụ mà chịu ràng buộc gì đó, đưa đến hắn không cách nào chuyên tâm, đi sưu tập thú hạch của Thú Vương cấp mười một!
Lo lắng trong lòng yếu đi rất nhiều, trên mặt cũng lộ ra nụ cười thản nhiên, Diệp Dương Thành gật đầu hỏi Hách Nhĩ Nam Đa:
- Thú Vương cấp mười một có thể dễ dàng tìm được ở đâu?
- Dễ dàng tìm được Thú Vương cấp mười một?
Hách Nhĩ Nam Đa giống như nghe được chuyện gì khó tin, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Diệp Dương Thành, thần sắc cổ quái hồi đáp:
- Dĩ nhiên là ở biển sâu!
Đó là thiên đường dị thú! Ở trong biển sâu đừng nói là Thú Vương cấp mười một, ngay cả Thú Hoàng cấp mười hai cũng có thể dễ dàng gặp được!
Nhìn thấy Diệp Dương Thành hơi có chút biến sắc, lúc này Hách Nhĩ Nam Đa mới cười nói:
- Dĩ nhiên, dị thú biển sâu không lên được lục địa, nhân loại trên đất bằng chúng ta dĩ nhiên cũng không thể xuống biển sâu.
- Ngoại trừ biển sâu, nơi có khả năng gặp được Thú Vương cấp mười một nhất vẫn là nhích tới gần thú lâm bên bờ biển, trong những thú lâm đó thỉnh thoảng xuất hiện vài con Thú Vương cấp mười một sống dưới biển sâu, nhưng lại có thể lên bờ ngắn ngủi.
- Còn có thú lâm cấp mười hai cấp bậc cao nhất nằm ở phương hướng Tây Bắc cách đây ba ngàn cây số, có diện tích trên đất bằng lớn nhất, trong mảnh thú lâm có diện tích vượt qua chín trăm ngàn cây số vuông này, không chỉ có Thú Vương cấp mười một, còn có Thú Hoàng cấp mười hai!
- Nơi đó được xưng là cấm khu của loài người võ giả, nhưng trên thực tế thường xuyên có Thần Vương, Thần Hoàng xông vào trong đó... Mà mảnh thú lâm đó, cũng là nơi số lượng Thần Vương, Thần Hoàng loài người bỏ mạng nhiều nhất.
Hách Nhĩ Nam Đa tràn ngập thâm ý nhìn thoáng qua Diệp Dương Thành, nói:
- Theo như thực lực bây giờ của ngươi, cũng có thể sinh tồn trong mảnh thú lâm kia, nhưng nhiều nhất chỉ có thể tiến vào vòng hai, nếu tiếp tục tiến vào bên trong..., nguy hiểm sẽ gia tăng rất lớn.
- Vòng hai?
Diệp Dương Thành kỳ quái hỏi:
- Vòng hai gì?
- Ngay cả điều này ngươi cũng không biết?
Hách Nhĩ Nam Đa cũng kỳ quái, hắn nhìn Diệp Dương Thành, kiên nhẫn giải thích:
- Bình thường thú lâm sẽ được chia làm năm vòng, khu vực có số càng thấp có thể xuất hiện dị thú cấp bậc càng cao, còn khu vực có số càng lớn, tỷ lệ xuất hiện dị thú đẳng cấp cao lại càng nhỏ.
Chương 983-1: Câu lạc bộ đỉnh phong (Thượng)- Nhưng mảnh thú lâm cấp mười hai lại bất đồng, nó tổng cộng có bảy vòng, trong đó...
Xe phi hành phi hành trên bầu trời nhanh như tia chớp, bên trong Hách Nhĩ Nam Đa đang giảng giải các loại kiến thức cho Diệp Dương Thành, còn Diệp Dương Thành say mê lắng nghe, đồng thời phải giữ vững trấn định, để tránh lộ ra chân ngựa gì đó khiến cho Hách Nhĩ Nam Đa hoài nghi.
Tốc độ của xe phi hành rất nhanh, nhưng Diệp Dương Thành không cảm giác được chiếc xe này có bất kỳ rung động nào, từ khi hắn tiến vào bên trong xe phi hành, hắn không cảm giác được xe phi hành có động đậy, nói chuẩn xác, là hắn cảm giác mình đang an vị trong phòng khách của một căn nhà vô cùng yên tĩnh hòa bình ổn.
Trong thời gian hơn một giờ, Hách Nhĩ Nam Đa nói cho Diệp Dương Thành rất nhiều tư liệu về phương diện thú lâm, những điều này là kinh nghiệm hắn tự tích lũy mấy ngàn năm qua, không phải là kiến thức quý giá Diệp Dương Thành có thể tra được ở thư viện.
Từ trong lời nói của Hách Nhĩ Nam Đa, Diệp Dương Thành hiểu rõ được Vũ Không đại lục tổng cộng chia làm bốn khu, khu một ở chính giữa Vũ Không đại lục, khu hai ở phía bắc Vũ Không đại lục, khu ba, khu bốn thì chia bên phải đại lục làm hai nửa, xa hơn chính là biển sâu vô cùng mênh mông, đó là thiên đường của dị thú.
Trong 308 số đất phóng trụ, tổng cộng có hai đại cấm khu, đầu tiên là biển sâu, thứ hai chính là khu hai ở hướng bắc, đó là ngàn vạn núi lớn nhìn không thấy bờ, ở chỗ sâu trong núi lớn, sinh sống rất nhiều dị thú có thực lực cường đại, trình độ nguy hiểm chỉ thấp hơn biển sâu.
Ngoài ra, cả Vũ Không đại lục và thú lâm ở gần nơi nhân loại cư trú, dựa theo cấp bậc thực lực dị thú cao nhất, chia làm mười hai cấp, mười hai cấp bậc thú lâm này, mới là nơi dị thú sinh tồn, loài người thường xuyên tiếp xúc nhất.
Theo Hách Nhĩ Nam Đa, trước mắt đã xác định tổng cộng cấp bậc thú lâm có hơn 1342 vạn chỗ, nhưng thú lâm cấp mười hai chỉ có một chỗ, cấp bậc càng thấp số lượng càng nhiều.
Nếu như Diệp Dương Thành muốn đạt được đại lượng thú hạch Thú Vương cấp, cách tốt nhất chính là đến mảnh thú lâm cấp mười hai, bởi vì nơi đó số lượng Thú Vương, Thú Hoàng tuyệt đối là khu vực nhiều nhất, nghe nói ở đó hàng năm đều có cường giả Thần Hoàng đóng ở bên ngoài.
Tóm lại đây chính là thế giới kỳ quái, đối với kẻ đến từ bên ngoài như Diệp Dương Thành, sau khi tìm hiểu rất nhiều lại phát hiện những thứ mình không biết càng ngày càng nhiều.
Thời gian hơn một giờ không đủ để cho hắn biết rõ lai lịch của Vũ Không đại lục, trên thực tế khi hắn phục hồi tinh thần trong tự thuật của Hách Nhĩ Nam Đa, xe phi hành đã đáp xuống bãi đất trống bên ngoài tòa nhà tổng bộ của hiệp hội dong binh tự do, cho đến lúc này, Diệp Dương Thành mới cảm giác được xe phi hành có chút rung động rất nhỏ...!
- Đến rồi.
Diệp Dương Thành cảm nhận được rung động, Hách Nhĩ Nam Đa dĩ nhiên cũng đã nhận ra rung động rất nhỏ của xe phi hành, là chủ nhân của chiếc xe phi hành, Hách Nhĩ Nam Đa cười đứng lên nói:
- Đi thôi.
Dương Thành khẽ gật đầu, nói thật, hắn cũng có hứng thú và tò mò rất lớn đối với tổng bộ của hiệp hội dong binh tự do.
Dưới sự hướng dẫn của Hách Nhĩ Nam Đa, Diệp Dương Thành rời khỏi khu nghỉ ngơi bên trong xe phi hành, xuyên qua một lối đi hẹp dài, trải qua mười mấy lần ra đa quét hình, cuối cùng mới xuất hiện tại cửa ra vào của máy phi hành.
Vật thể đầu tiên lọt vào trong tầm mắt của Diệp Dương Thành, chính là tòa nhà cao vút trong mây của hiệp hội dong binh tự do, đây là một kiến trúc toàn màu trắng, đứng phía trước vật kiến trúc này, Diệp Dương Thành thậm chí không nhìn thấy biên giới hai bên của nó, đây giống như một lô cốt khổng lồ.
Ánh mắt của hắn quét ra xung quanh, phát hiện xung quanh kiến trúc này có rất nhiều kiến trúc tương đối thấp bé, rất nhiều nam nữ mặc chế phục màu đen, thần sắc bình tĩnh xuyên qua bãi đất trống ở cửa kiến trúc, nhưng vô hình trung có thể cảm nhận được vẻ khẩn trương của bọn họ.
- Đây chính là tổng bộ của hiệp hội dong binh tự do?
Ánh mắt Diệp Dương Thành rơi xuống người Hách Nhĩ Nam Đa.
- Không, nói đúng ra, là phạm vi xung quanh mười vạn cây số vuông, đều là tổng bộ của Hiệp hội dong binh tự do.
Hách Nhĩ Nam Đa nhẹ cười nói:
- Có mấy trăm vạn người duy trì vận hành hàng ngày của Hiệp hội dong binh tự do, trong đó chỉ là tòa nhà trung ương của tổng bộ.
Diệp Dương Thành không cách nào tưởng tượng cần mấy trăm vạn người mới có thể duy trì hiệp hội khổng lồ rút cuộc là một loại khái niệm như thế nào, nhưng hắn vẫn biết, Hiệp hội dong binh tự do có địa vị siêu nhiên ở Vũ Không đại lục, cũng không phải là hoàn toàn không có đạo lý.
Hiệp hội dong binh tự do đã cắm rễ ở Vũ Không đại lục vài ngàn năm nhưng không gặp phải quá nhiều đứt gãy, thuận lợi phát triển cho tới hôm nay, dĩ nhiên vì có ưu thế độc đáo.
Hắn không hỏi gì nữa, Hách Nhĩ Nam Đa dĩ nhiên cũng sẽ không nói nhiều những lời râu ria không cần thiết, hắn chẳng qua cười cười với Diệp Dương Thành, ngẩng đầu nhìn lên trời cao:
- Tầng cao nhất của tòa nhà này, vào thời điểm huy hoàng nhất, trong vòng một ngày liên tục tiếp đãi sáu ngàn chín trăm tám mươi bảy vị Thần Vương cùng với ba mươi bốn vị Thần Hoàng, ngày hôm đó đã được ghi lại trong sử sách của Vũ Không đại lục!
- Từ đó về sau, tầng cao nhất của tòa nhà này đã trở thành khu vực chuyên dụng của các Thần Vương, Thần Hoàng, bọn họ ở đó giống như người bình thường hưởng thụ cuộc sống, bọn họ cũng ở đó tiến hành trao đổi cho tới ước định, dĩ nhiên quan trọng nhất là, nơi đó có thể giải quyết rất nhiều vấn đề bọn họ không cách nào giải quyết.
Hách Nhĩ Nam Đa mỉm cười nhìn thoáng qua Diệp Dương Thành, nói:
- Nơi đó có một tên gọi khác.
- Cái gì?
Diệp Dương Thành bị miêu tả của Hách Nhĩ Nam Đa thu hút, hơn sáu ngàn vị thần sơ giai tụ tập lại một chỗ... Đây là khái niệm gì chứ? Mặc dù phía trước bốn chữ vị thần sơ giai còn thêm một chữ ‘ ngụy ’ đằng trước, nhưng dù sao đây cũng là thịnh hội vô tiền khoáng hậu của Vũ Không đại lục!
Cho nên, sau khi nghe Hách Nhĩ Nam Đa miêu tả, hắn liền theo bản năng hỏi một câu.
- Câu lạc bộ đỉnh phong.
Hách Nhĩ Nam Đa nheo mắt nói:
- Đám người ngoại giới gọi nơi đó là câu lạc bộ đỉnh phong, phàm là người có thể mặc đồng phục đeo huy chương tiến vào nơi đó, thấp nhất cũng là tồn tại cấp Thần Vương!
- Nghe ngươi nói như vậy, bản thân ta rất muốn đi vào đó xem một cái.
Diệp Dương Thành lộ ra nụ cười, khẽ gật đầu rồi nói:
- Câu lạc bộ đỉnh phong, cái tên rất không tệ.
- Hoan nghênh ngươi gia nhập câu lạc bộ đỉnh phong.
Hách Nhĩ Nam Đa cười vỗ vỗ bả vai Diệp Dương Thành, tràn ngập thâm ý nói:
- Bắt đầu từ hiện tại, ngươi cũng có thân phận của mình rồi.
Có thân phận của mình? Diệp Dương Thành dĩ nhiên sẽ không đi suy đoán ý tứ lung tung của những lời này, hắn chỉ nhàn nhạt mỉm cười, tiếp theo dưới sự hướng dẫn của Hách Nhĩ Nam Đa tiến lên bậc thang.
Chương 983-2: Câu lạc bộ đỉnh phong (Hạ)Sau khi tiến vào tòa nhà trung ương của tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, Diệp Dương Thành phát hiện nơi này tựa hồ rất quen thuộc với Hách Nhĩ Nam Đa, những người từ xa nhìn thấy Hách Nhĩ Nam Đa, đều kính sợ yên lặng cúi người chào, tiếp theo đứng ở nơi đó không nhúc nhích, cho đến khi Diệp Dương Thành cùng Hách Nhĩ Nam Đa rời đi, bọn họ mới tiếp tục công việc của mình.
Chú ý tới ánh mắt cổ quái của Diệp Dương Thành, Hách Nhĩ Nam Đa cũng rất bình tĩnh cười nói:
- Nửa giờ sau, ngươi sẽ nhận được đãi ngộ đồng dạng... Hơn nữa, đây vẫn chỉ là tòa nhà chính giữa, chờ sau khi ngươi tới Solo đế quốc tiền nhiệm, ngươi sẽ biết đây chỉ là chút lòng thành.
Diệp Dương Thành khẽ gật đầu, tựa hồ đang suy tư lời nói của Hách Nhĩ Nam Đa.
Còn Hách Nhĩ Nam Đa cũng không vì vậy mà trêu ghẹo Diệp Dương Thành, bởi vì hắn rất hiểu, Thần Vương một triệu tỷ vẫn được gọi là “dong binh tự do tiên sinh tôn kính”, khi gặp phải biến chuyển thân phận sẽ không thích ứng đến cỡ nào.
Trên thực tế đã từng có một vị Thần Vương sau khi cho hấp thu ánh sáng thực lực của mình, bởi vì không thích ứng được với cuộc sống này, tiến vào mảnh thú lâm cấp mười hai, ngẩn ngơ suốt mười năm, cho đến mười năm sau, hắn mới thích ứng được với loại cuộc sống cao cao tại thượng này.
Đây tuyệt đối không phải là nói giỡn, bởi vì bằng hữu của Thần Vương chỉ có thể là Thần Vương, khi ngươi trở thành tồn tại đỉnh cao, ngươi sẽ phát hiện thái độ của người bên cạnh ngươi đối với ngươi đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, ngươi có cảm giác mình thoát khỏi thế giới này, tất cả mọi người ở trước mặt ngươi đều lộ ra thần thái nhún nhường.
Đó là cảm giác cô độc, trong lịch sử có rất nhiều thí dụ chứng minh điều này, nhưng không người nào có thể thay đổi chuyện như vậy tiếp tục phát sinh.
Sau khi tiến vào thang máy, năm giây sau Hách Nhĩ Nam Đa mang theo Diệp Dương Thành đi tới tầng 68 của tòa nhà trung ương, ở chỗ này, Diệp Dương Thành sẽ hoàn thành biến chuyển hoa lệ lần đầu tiên của hắn ở Vũ Không đại lục.
- Ngươi có thể vẽ ra trên màn ảnh hình vẽ ngươi muốn sử dụng, sau khi hình vẽ này hoàn thành, trong vòng năm phút sẽ thông báo cho cả Vũ Không đại lục.
Hách Nhĩ Nam Đa dẫn Diệp Dương Thành đứng trước một màn hình khổng lồ, nói với Diệp Dương Thành:
- Cái này sẽ trở thành con dấu thân phận đặc biệt của ngươi.
- Hình vẽ?
Diệp Dương Thành nghe được câu này, liền nghĩ đến con dấu hình lục giác của Hách Nhĩ Nam Đa, hướng về phía màn hình khổng lồ khẽ trầm ngâm chốc lát, hắn giơ tay viết vào một ký tự Hoa Hạ ở góc dưới bên trái màn hình:
- Diệp!
Tiếng nói cho tới văn tự của Vũ Không đại lục khác biệt rất lớn so với bất cứ văn tự nào mà Diệp Dương Thành từng tiếp xúc, ký tự Hoa Hạ đối với Vũ Không đại lục mà nói, tuyệt đối là thứ xa lạ.
Cho nên, chữ Diệp này rơi vào trong mắt Hách Nhĩ Nam Đa liền biến thành một hình vẽ vô cùng kỳ quái, một cái miệng mở ra, lại thêm một hình thập tự giá, trong mắt hắn, đem thập tự giá chuyển đến bên trong ‘ miệng ’, tựa hồ càng dễ nhìn hơn một chút.
Nhưng đây là lựa chọn của Diệp Dương Thành, hắn không có quyền yêu cầu Diệp Dương Thành thay đổi.
- Chắc chắn chưa?
Dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn chữ “Diệp” Diệp Dương Thành đưa vào trên màn hình, Hách Nhĩ Nam Đa điều chỉnh ngay ngắn ánh mắt của mình, nghiêm túc hỏi hắn.
- Xác định chưa, là cái này sao.
Diệp Dương Thành nhìn thoáng qua chữ “Diệp” mình đích thân viết, quay đầu lại gật đầu với Hách Nhĩ Nam Đa.
Nhận được tán đồng của Diệp Dương Thành, Hách Nhĩ Nam Đa cũng lập tức tiến lên mấy bước, nhẹ nhàng gõ gõ mấy cái lên màn hình, sau đó một mặt phản quang nhỏ ước chừng mười tám tấc từ dưới nền đất bay lên.
Hách Nhĩ Nam Đa thao tác rất thuần thục, đưa tin tức cặn kẽ của Diệp Dương Thành vào trong hệ thống trọng yếu của tòa nhà, đồng thời thông qua máy chụp hình cỡ nhỏ chụp nửa người trên của Diệp Dương Thành.
Khi tất cả tài liệu đều rõ ràng xuất hiện trên màn ảnh, Hách Nhĩ Nam Đa vô cùng nghiêm túc giơ tay phải, nặng nề đè xuống một cái nút màu xanh ở góc trái trên cùng màn ảnh!
- Tiến hành thông báo...
Trên màn hình lớn xuất hiện một nhóm đề kỳ tin tức.
- Khi hắc ám phủ xuống, khi vạn vật yên lặng, khi sinh tồn của con người đi vào tuyệt cảnh.
- Có một bầy dũng sĩ bề ngoài quang minh, bọn họ đã xé rách hắc ám, thức tỉnh vạn vật, bọn họ dùng nhiệt huyết và tánh mạng của mình viết ra một đoạn lịch sử xúc động lòng người.
- Sinh mệnh của loài người cuối cùng cũng có điểm cuối, nhưng ngọn lửa sinh tồn trong lòng loài người mãi mãi không tắt diệt!
- Là bọn hắn đã cứu thế giới của chúng ta, là bọn họ đã vãn hồi xu hướng suy tàn của loài người.
- Đây là một đám người dũng cảm, bọn họ là niềm kiêu ngạo của nhân loại chúng ta.
- Mà hôm nay, chúng ta vô cùng kích động nhìn thấy, trong bầy dũng sĩ này ra đời một vị tuyệt thế cường giả, hắn sẽ dẫn dắt chúng ta tiếp tục chiến đấu!
Bất luận là điện thoại, TV hay là máy tính của cả Vũ Không đại lục, phàm là thứ tồn tại tín hiệu đón nhận hơn nữa có màn ảnh, đều xuất hiện một đoạn văn tự màu đỏ như máu.
Khi tất cả mọi người đang bị đoạn văn tự màu đỏ như máu này hấp dẫn lực chú ý, màn ảnh đột nhiên chợt lóe, trên màn hình xuất hiện một chữ “Diệp” cực đại, tiếp theo, phàm là nơi có âm hưởng đều vang lên thanh âm của một tên nam tử hùng hậu có lực:
- Chúng ta dùng thái độ khiêm tốn nhất, biểu thị kính ý cao nhất đối với Thần Vương một triệu tỷ mới tấn thăng Diệp Dương Thành!
Một Thần Vương một triệu tỷ mới tấn thăng oanh động cả Vũ Không đại lục, bắt đầu từ giờ khắc này, con dấu của Diệp Dương Thành đã xâm nhập lòng người, tất cả mọi người đều biết, trên Vũ Không đại lục có thêm một Thần Vương một triệu tỷ tên là Diệp Dương Thành, hoặc là nói, câu lạc bộ đỉnh phong lại có thêm một thành viên mới
- Đây chính là thân phận ngươi đã nói?
Diệp Dương Thành có chút cười khổ nhìn Hách Nhĩ Nam Đa, hỏi:
- Phạm vi thông báo rộng thế nào?
- Toàn thế giới.
Hách Nhĩ Nam Đa hơi mỉm cười nói:
- Phàm là nơi có thể nhận được tín hiệu hơn nữa có màn ảnh đều là mục tiêu thông báo lần này bao trùm.
- Nói cách khác, hiện tại toàn bộ nhân loại của Vũ Không đại lục đều biết đến sự tồn tại của ta rồi?
Mặc dù Diệp Dương Thành đã sớm có tính toán, bại lộ bản thân trong tầm mắt của gần ngàn tỷ người, hiển nhiên đã vượt ra khỏi tâm lý dự tính của hắn, hắn nhìn Hách Nhĩ Nam Đa, nói:
- Ngươi nên nói cho ta biết trước kết quả.
- Nói hay không nói, thật ra kết quả cũng giống nhau.
Hách Nhĩ Nam Đa cười, vỗ vai Diệp Dương Thành nói:
- Ngươi nên nhanh chóng thích ứng với cuộc sống như thế, giống như những Thần Vương khác vậy.
Những Thần Vương khác như thế nào? Diệp Dương Thành cũng không biết, hắn chỉ biết mình giống như có chút đùa hơi quá, văn tự Hoa Hạ chữ “Diệp” tuyệt đối chưa từng xuất hiện trên thế giới này, nhưng đám dị thú cũng là từ thế giới bổn nguyên lưu vong tới đây.