Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chẳng khác gì Diệp Dương Thành thoáng cái nhận được thu nhập quốc khố suốt ba mươi sáu năm của Solo đế quốc, từ đó trở thành Thần Vương giàu có nhất của Vũ Không đại lục, không ai sánh bằng!
- Số lượng nhiên liệu thú hạch Thú Vương cấp ở Vũ Không đại lục cũng không ít, mà sau lưng đại đa số Thần Vương, Thần Hoàng đều có một đám tộc nhân cần chiếu cố, cho nên nhu cầu của bọn họ đối với tiền Vũ Không cũng vô cùng khổng lồ.
- Hơn ba mươi sáu vạn tỉ tiền Vũ Không nơi tay, thật sự là có loại hào khí thiên hạ to lớn.
Trở lại tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, Diệp Dương Thành có thể nói là mặt mày hồng hào, sau khi trực tiếp đi vào thang máy, hắn lầm bầm nói:
- Trong tay có tám miếng thú hạch Thú Vương cấp rồi, còn thiếu hai mươi hai miếng là có thể thuận lợi tấn chức vị thần trung đẳng, trên thực tế số tiền Vũ Không trong tay ta hoàn toàn có thể liên tục thu mua gần ngàn miếng nhiên liệu thú hạch Thú Vương cấp mười một!
- Điểm này, chỉ sợ sư tôn cũng bất ngờ?
Nghĩ đến giao đãi của Kreis Baer trước khi đi, Diệp Dương Thành không tự chủ được lộ ra nụ cười thú vị, Kreis Baer nhất định không nghĩ tới, Diệp Dương Thành lại có thể lợi dụng phương thức này nhanh chóng tích lũy tài phú kinh người như thế!
- Lúc ấy ta nên có thêm một chút lòng tin với ngươi, chỉ sợ chỉ có một chút!
Thấy Diệp Dương Thành trở lại tầng cao nhất tòa nhà trung ương, trên mặt Hách Nhĩ Nam Đa đã chất đầy nụ cười khổ, hắn nhìn Diệp Dương Thành nói:
- Một ăn ba trăm, Trời ơi... Ngươi nhất định kiếm được rất nhiều.
- Ha ha, cũng được.
Diệp Dương Thành không có ý nghĩ huyền diệu, nhưng lời nói sau đó rơi vào trong tai Hách Nhĩ Nam Đa, lại trở thành vô cùng huyền diệu:
- A, đúng rồi, hiệp hội dong binh tự do có thể ban bố tin tức khắp Vũ Không đại lục không? Ngươi giúp ta chuẩn bị một cái, nói là, ba mươi lăm tỷ tiền Vũ Không làm tiêu chuẩn giới, bất luận là thú hạch nhiên liệu, chiến tranh, cuồng bạo hay là chữa bệnh, chỉ cần là thú hạch của Thú Vương cấp mười một, ta cũng sẽ dựa theo giá tiền này tiến hành thu mua, ai đến cũng không cự tuyệt!
Hách Nhĩ Nam Đa nghe được câu này thiếu chút nữa bị giật mình, ba mươi lăm tỷ một miếng thú hạch Thú Vương, giá tiền này không tính là cao cũng không coi là thấp, coi như là giá tiền tương đối công đạo.
Nhưng trên thực tế thứ chân chính có chứa lực sát thương mãnh liệt không phải là giá tiền này, mà là câu “ai đến cũng không cự tuyệt” của Diệp Dương Thành! Một miếng thú hạch chính là ba mươi lăm tỷ tiền Vũ Không, mười miếng chính là ba trăm năm mươi tỷ, một trăm miếng...
Nhưng liên tưởng đến thu lợi của Diệp Dương Thành trong đánh cuộc lần này, Hách Nhĩ Nam Đa cũng không hoài nghi hắn không có năng lực chi trả. Cho nên, sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Hách Nhĩ Nam Đa liền đáp ứng:
- Được, đợi lát nữa ta sẽ đi thông báo với văn phòng làm việc của các nơi cùng với các Thần Vương, Thần Hoàng cường giả chính thức gia nhập hiệp hội dong binh tự do, đúng rồi, đám người Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đang ở trong phòng chờ ngươi qua đó.
- Ừ, biết rồi.
Diệp Dương Thành nghe vậy chỉ cười nhạt, ba Thần Hoàng Mễ Lệ Tư, Lý Chấn Hùng, Lewis tìm tới tận cửa, vốn là chuyện trong dự liệu của hắn.
Mấy giờ trước hiệp đàm trên đỉnh núi Tác Qua Lạc chỉ tiến hành được một nửa đã bị Sanchez cắt đứt, mấy giờ tiếp theo không chỉ buộc Sanchez quỳ xuống nói xin lỗi, còn thuận đường giải quyết xong chuyện đánh cuộc.
Trong quá trình này, Diệp Dương Thành cũng không có bất kỳ tiếp xúc nào với đám người Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, còn ba vị Thần Hoàng nhớ thương những kỹ xảo của hắn, hiển nhiên cũng sẽ không ngồi chờ Diệp Dương Thành chủ động tìm tới cửa...
Trong căn phòng trước kia từng phát sinh xung đột với Sanchez, chờ đợi Diệp Dương Thành là ba vị Thần Hoàng Mễ Lệ Tư, Lý Chấn Hùng, Lewis.
Thấy Diệp Dương Thành đẩy cửa tiến vào, ba vị Thần Hoàng Mễ Lệ Tư, Lý Chấn Hùng, Lewis lúc trước còn đang nhỏ giọng nói chuyện gì, nhất thời dừng thảo luận, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng trực tiếp đứng dậy hơi có chút thú vị nói:
- Chúng ta giống như quên báo cho chủ nhân đã tùy tiện tiến vào phòng của ngươi, ngươi sẽ không vì vậy mà phát ra Thần Vương sách với chúng ta chứ?
Dương Thành bị lời dạo đầu của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng khiến cho sửng sốt, tiếp theo mới phục hồi tinh thần, giọng nói của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng giống như bằng hữu đang nói đùa, hiển nhiên là nàng muốn lợi dụng loại phương pháp này kéo gần quan hệ với Diệp Dương Thành, nói ngắn gọn, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng muốn trở thành bằng hữu của Diệp Dương Thành!
Hiểu được mưu đồ của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, Diệp Dương Thành chỉ bình thản mỉm cười, không có chút làm bộ tùy ý nói:
- Thần Vương sách là phát cho người ta nhìn không vừa mắt, chứ không phải phát cho bằng hữu của ta.
- Ha ha.
Nghe được trả lời của Diệp Dương Thành, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng không khỏi nhìn hắn một cái, tiếp theo mới gật đầu nói:
- Lại đây ngồi đi, chúng ta tiếp tục chủ đề bị cắt đứt lúc trước.
Lúc này Mễ Lệ Tư Thần Hoàng thật giống như có chút đổi khách làm chủ, nhưng Diệp Dương Thành cũng không để ý gì cả, chỉ khẽ gật đầu, sau đó đi tới trước sô pha, thần sắc tự nhiên ngồi xuống.
- Lúc trước ta có nói qua, chỉ cần ngươi nguyện ý dạy những kỹ xảo ngươi biết, ta sẽ đại biểu hiệp hội dong binh tự do, thỏa mãn tất cả yêu cầu của ngươi!
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đi thẳng vào vấn đề:
- Hiện tại chúng ta cần xác định vài vấn đề là, ngươi có nguyện ý dạy những kỹ xảo này cho người khác hay không, nếu như nguyện ý, ngươi có thể nói ra điều kiện chúng ta có thể thỏa mãn, nếu như không thể, thì chúng ta hy vọng có học tập với ngươi một thời gian ngắn, dĩ nhiên, thù lao chắc chắn không ít.
Lời này nói ra đã tương đối thẳng thắn rồi, nếu Diệp Dương Thành nguyện ý gặp mặt bọn họ, đã nói lên bản thân hắn hi vọng có thể triển khai hợp tác với hiệp hội dong binh tự do.
Lời nói của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, chính là trải một con đường biết thời biết thế cho Diệp Dương Thành, thần sắc của hắn có chút ngưng trọng, có chút đau thương nói:
- Những kỹ xảo này cũng là lão sư ta thu thập và tự mình truyền thụ cho ta, làm đệ tử thân truyền của lão sư, ta cũng hy vọng có thể truyền bá những kỹ xảo này ra ngoài, tạo phúc cho ngàn tỷ con dân của Vũ Không đại lục, tin tưởng sau khi lão sư biết được cũng sẽ đồng ý.
- Nhưng, đúng như ba vị Thần Hoàng tận mắt nhìn thấy, nếu có thể ứng dụng linh hoạt những kỹ xảo này, chắc chắn đánh vỡ tiêu chuẩn phân biệt về thực lực võ giả mạnh yếu đã ăn sâu thâm căn cố đế vài ngàn năm ở Vũ Không đại lục.
- Nó chắc chắn gia tăng tài nghệ toàn thân của vô số võ giả nhân loại ở Vũ Không đại lục... Bản thân ta cũng hết sức vui vẻ nhìn thấy tình huống như thế phát sinh.
- Nhưng lão sư của ta là một vị lão nhân có quan niệm môn hộ hết sức nghiêm ngặt, lão nhân gia hắn có thể nguyện ý thấy ta đưa tâm huyết cả đời phát dương quang đại, nhưng nhất định sẽ không hi vọng thấy ta tùy ý sử dụng tâm huyết của hắn.
Chương 996-1: Viện trưởng Diệp Dương Thành (Thượng)Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, nói tiếp:
- Hi vọng ba vị Thần Hoàng cũng có thể hiểu được chỗ khó xử của ta, ta cũng không muốn làm trái với quy củ của lão sư.
Vừa bắt đầu nghe lời nói của Diệp Dương Thành, ba vị Thần Hoàng Mễ Lệ Tư, Lý Chấn Hùng, Lewis đều lộ ra nụ cười, nhưng càng nghe phía sau, sắc mặt lại càng lộ vẻ khó coi, cho đến cuối cùng, Lý Chấn Hùng Thần Hoàng tính tình có chút vội vàng xao động liền trực tiếp hỏi:
- Như vậy, ý của ngươi là có đồng ý hay không?
- Đồng ý.
Diệp Dương Thành rất chân thành gật đầu nói:
- Đứng trên lập trường cá nhân ta, ta hết sức nguyện ý thúc đẩy chuyện tạo phúc cho nhân loại này...
- Nhưng ngươi lại không thể làm trái với ý nguyện của lão sư ngươi, đúng không?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng tiếp lời nói.
Diệp Dương Thành trịnh trọng gật đầu nói:
- Lão sư thu nhận ta, nuôi dưỡng ta và dạy dỗ ta, ở trong mắt của ta hắn chính là cha mẹ của ta, là lão nhân gia ta rất kính trọng.
- Nói vậy cũng như không?
Lewis Thần Hoàng liếc nhìn Diệp Dương Thành một cái, đứng lên nói:
- Vậy coi như xong, chúng ta cũng sẽ không ép ngươi truyền dạy những kỹ xảo kia...
- Chẳng lẽ không có biện pháp nào khác có thể giải quyết vấn đề này sao?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng hiển nhiên không muốn buông tha, nàng không nhịn được nói:
- Chúng ta có thể cho ngươi rất nhiều thú hạch Thú Vương làm thù lao, thậm chí có thể cho ngươi rất nhiều tiền Vũ Không để trao đổi, chỉ cần ngươi nguyện ý!
- Thù lao?
Trong đầu Diệp Dương Thành nhanh chóng cân nhắc được mất, cuối cùng vẫn rất kiên định lắc đầu nói:
- Tâm huyết của lão sư không phải là thương phẩm, ta không thể dùng thành quả của lão sư để đổi lấy thù lao!
Nhìn thần sắc quả quyết của Diệp Dương Thành, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cũng chỉ có thể thở dài, cảm giác rất đáng tiếc, vô cùng đáng tiếc.
Nhưng khi ba vị Thần Hoàng đang liếc mắt nhìn nhau chuẩn bị đứng dậy rời đi, Diệp Dương Thành lại đột nhiên nói:
- Ta không muốn thù lao, nhưng ta cũng không nói ngoài cái đó ra cũng không có những biện pháp khác.
- Sao?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đột nhiên có loại cảm giác thời cơ chuyển biến, hăng hái hỏi:
- Biện pháp gì?
- Thật ra rất đơn giản.
Diệp Dương Thành cúi đầu suy tư chốc lát, nói:
- Lão sư ta không muốn không danh không phận tùy ý gieo hạt tâm huyết của hắn, còn ta cũng không thể lấy tâm huyết của lão sư đi đổi lấy thù lao, như vậy, chỉ cần tránh hai cái này, là có thể thuận lợi giải quyết vấn đề.
- Làm sao tránh?
Khi mở miệng hỏi vấn đề này, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng bỗng nhiên có loại cảm giác khác thường như đưa dê vào miệng cọp...
Diệp Dương Thành ngẩng đầu nói rất chân thành:
- Ta có thể rất phụ trách nhiệm nói cho ba vị Thần Hoàng, những kỹ xảo kia đều là lão sư ta vất vả cả đời mới hoàn thiện ra, mỗi loại kỹ xảo đều là tồn tại độc nhất vô nhị!
- Cho nên, nếu như hiệp hội dong binh tự do có thể thỏa mãn ba điều kiện của ta, như vậy, truyền thụ những kỹ xảo này dĩ nhiên cũng thuận lợi.
Sơn cùng thuỷ tận ngờ hết lối, liễu rủ hoa cười lại gặp thôn! Đây là hình ảnh chân thật nhất trước mắt ba vị Thần Hoàng Mễ Lệ Tư, Lewis và Lý Chấn Hùng, vẫn là Mễ Lệ Tư Thần Hoàng lên tiếng hỏi:
- Nói một chút điều kiện của ngươi, chỉ cần chúng ta có thể thỏa mãn ngươi, nhất định sẽ giúp ngươi làm được!
Những kỹ xảo kia thật sự là quá trọng yếu, nếu như không phải là quá bất đắc dĩ, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cũng không muốn dễ dàng buông tha cho, huống chi trước khi nàng cùng nhị vị Thần Hoàng Lewis, Lý Chấn Hùng tới nơi này, nàng đã chuẩn bị phải bỏ ra rất nhiều.
Nói cách khác, chính là nàng không sợ Diệp Dương Thành nói điều kiện, chỉ sợ Diệp Dương Thành không đề cập tới điều kiện! Chỉ cần nói ra điều kiện, chứng tỏ còn có đường thương lượng, nếu như ngay cả điều kiện cũng không nói..., vậy còn nói cái gì?
Diệp Dương Thành cũng từ trên ghế salon đứng lên, đôi mắt lấp lánh hữu thần nhìn thẳng Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, sau đó rất chân thành đưa ra ba điều kiện của mình:
- Điều thứ nhất, ta hi vọng hiệp hội dong binh tự do có thể lấy danh nghĩa của lão sư ta Kreis Baer, đi kiến tạo một pho tượng cao chín mươi chín thước, dùng cái này tưởng nhớ lão sư ta đã giao ra những kỹ xảo tâm huyết.
- Pho tượng? Chín mươi chín thước?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng và hai vị Thần Hoàng Lewis, Lý Chấn Hùng liếc mắt nhìn nhau, rất dứt khoát gật đầu nói:
- Đây là việc chúng ta nên làm, lão nhân gia vì những kỹ xảo này đã bỏ ra tâm huyết cả đời, kiến tạo một pho tượng hoàn toàn hợp lý.
Ngụ ý chính là nàng đáp ứng điều kiện thứ nhất của Diệp Dương Thành, xây dựng một pho tượng? Hoàn toàn không thành vấn đề!
- Điều kiện thứ hai, ta hi vọng hiệp hội dong binh tự do có thể vì lão sư ta sáng tác một bộ sách tán dương chiến công của hắn, quang minh chánh đại thừa nhận địa vị đỉnh phong của lão sư ta trên phương diện kỹ xảo, cũng thừa nhận lão sư ta chính là chủ nhân của những kỹ xảo này, hắn hẳn là được cả nhân loại tôn kính.
Diệp Dương Thành thấy Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đáp ứng điều kiện thứ nhất, liền đưa ra điều kiện thứ hai.
Nghe được điều kiện thứ hai của Diệp Dương Thành, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng quả thật có chút do dự. Kiến tạo pho tượng chẳng qua là nhớ ơn quá khứ của vị lão nhân này, nhưng nếu như sáng tác một thiên văn chương..., chính là tương đương thừa nhận địa vị tông sư của vị lão nhân này trên phương diện kỹ xảo!
Nói cách khác, hai điều kiện trước đó của Diệp Dương Thành, thật ra chính là đang đắp nặn một tổ sư gia giả dối hư ảo! Mà một khi địa vị được xác định, tương lai tất cả võ giả học tập những kỹ xảo này đều sẽ trở thành đồ tử đồ tôn của vị lão nhân này, cũng được vô số võ giả nhân loại khắp Vũ Không đại lục kính ngưỡng! Địa vị, thân phận này có ảnh hưởng... quá lớn.
Nhưng nghĩ lại, bản thân những kỹ xảo này chính do vị lão nhân sáng chế, nếu tuổi già đã tới, bất luận đi tới biển sâu sống hay chết, cũng đã là cố nhân hôm qua rồi... Người đã không còn, như vậy, cho hắn một chút hư danh cũng có quan hệ gì đâu?
Nghĩ tới đây, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng vẫn không thể nào phát hiện đuôi hồ ly Diệp Dương Thành đã lộ ra, chỉ cho là Diệp Dương Thành muốn tranh thủ một mỹ danh lưu truyền hậu thế cho lão nhân đã qua đời.
Trong đầu thật sự có chút bị điều kiện của Diệp Dương Thành làm cho cảm động, phẩm cách tôn sư trọng đạo bất luận ở thế giới nào, cũng sẽ được mọi người sùng bái, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng hiển nhiên cũng không ngoại lệ.
Vì vậy, sau khi nàng trầm ngâm trong chốc lát, cũng gật đầu đáp ứng:
- Không thành vấn đề.
- Hô...
Nghe được trả lời của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, Diệp Dương Thành mới xem như thở phào nhẹ nhỏm, chỉ cần có tầng mạ vàng này, có thân phận danh chánh ngôn thuận, kế hoạch của hắn cũng đã thành công một nửa.