Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 754. Thế giới này quá kinh khủng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ý niệm trong đầu chuyển động tới đây, Diệp Dương Thành liền ngừng thở, đôi mắt nhìn thẳng về vị trí Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng đứng lúc trước, xuyên thấu qua tro bụi đầy trời mơ hồ thấy được hai bóng dáng khổng lồ.

Khiếu Thiên Thư không cử động nữa, Liệt Thiên Miếng tựa hồ cũng bị đóng băng, không cách nào nhúc nhích, Diệp Dương Thành nhanh chóng thu hồi Oanh Lăng kính và Diệt Thế kính, từ từ hạ xuống mặt đất.

Lúc này, tro bụi bao phủ khắp nơi từ từ tản đi, thân hình khổng lồ của Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng rõ ràng hiện lên trước mặt Diệp Dương Thành, chỉ có điều hai con dị thú này cứ ngây ngốc đứng ở đó, không nhúc nhích.

Nhìn bên ngoài không thấy có bất kỳ thương thế nào, thậm chí kim quang lượn lờ xung quanh Khiếu Thiên Thư cũng đang tiếp tục lóe lên, nhìn qua giống như còn sống, nhưng trên thực tế...

- Đã chết hết rồi.

Diệp Dương Thành thở dài một hơi, cả người từ từ buông lỏng...

Hắn có thể cảm giác được, khí tức trên người Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng đang nhanh chóng giảm bớt, tính mạng của bọn chúng đã tiến vào giờ khắc cuối cùng, không biết tại sao, Diệp Dương Thành bỗng nhiên có loại vui sướng sống sót.

Không nghi ngờ chút nào đây là lần chiến đấu nguy hiểm nhất của hắn từ trước tới nay, cũng là lần đầu tiên đối mặt với dị thú cấp bậc Thú Vương, Thú Hoàng mà cuối cùng thành công giết chết.

Nếu như không phải cuối cùng vận dụng mười tám Trấn điện thần kính, chỉ dựa vào thủ đoạn của Diệp Dương Thành muốn giết chết ba con dị thú này là vô cùng khó khăn, không khác gì hiện tại Diệp Dương Thành đi đánh chết một vị thần cao đẳng thật sự.

Nhưng bất kể quá trình như thế nào thì Thú Vương, Thú Hoàng rốt cục cũng mất mạng rồi, còn Diệp Dương Thành thì sống sót.

- Cũng may trong tay còn có mười tám Trấn điện thần kính, nếu không hôm nay sẽ là ngày kết vận mệnh của ta.

Diệp Dương Thành có chút sợ hãi nhìn diện mạo dữ tợn của Khiếu Thiên Thư, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt bỗng nhiên hiện ra nụ cười thản nhiên.

- Không ngờ Diệt Thế kính sau khi chịu hạn chế của cấm chế còn có thể phát huy ra lực công kích kinh khủng như vậy, trong nháy mắt đánh chết một con Thú Vương và một con Thú Hoàng... Điều này thật sự quá hung hãn!

Diệp Dương Thành vừa suy nghĩ, vừa đi tới bên cạnh thi thể Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng.

Không biết tại sao khi Diệp Dương Thành xuất hiện tại vị trí trước mặt Khiếu Thiên Thư chưa đầy hai thước, đang định đưa tay đẩy ngã Khiếu Thiên Thư vẫn đứng yên, trong lòng hắn chợt dâng lên một luồng cảm giác nguy cơ...

...

- Vù vù vù!

Điểm sáng màu đỏ vô cùng dày đặc, lớn như đậu tương đột nhiên từ trong đôi mắt Khiếu Thiên Thư phun ra, ngay sau đó...

- Ùng ùng!

Tiếng nổ lớn phát sinh trước mặt Diệp Dương Thành, Diệp Dương Thành không có bất kỳ chuẩn bị phòng hộ nào, tựa hồ trong nháy mắt, bị lực nổ mãnh liệt kia thổi bay ra ngoài!

- Phụt!

Trong nháy mắt, Diệp Dương Thành phun ra một ngụm máu ngân sắc, ngũ tạng trong cơ thể tựa hồ cũng hỗn loạn, loại cảm giác đau đớn cực độ vặn vẹo này, làm hắn không tự chủ được phát ra một tiếng kêu rên thống khổ:

- Khốn khiếp...

Thua thiệt lớn.

Khiếu Thiên Thư trước khi chết đã chôn giấu một tia ý niệm cuối cùng dẫn bạo đôi mắt của nó, cũng không ai biết, trong đôi mắt màu đỏ như máu của Khiếu Thiên Thư lại ẩn chứa lực lượng vô cùng hung hãn!

Khiếu Thiên Thư lấy máu huyết dị thú làm thức ăn, mà máu huyết trong cơ thể dị thú lại ẩn chứa năng lượng khổng lồ, tất cả đều bị nó lưu giữ trong đôi mắt đỏ như máu, ngọn lửa vô hình gầm thét phát ra chẳng qua chỉ là một trong nhiều thủ đoạn công kích của Khiếu Thiên, phương thức công kích chân chính kinh khủng, thật ra chính là ẩn núp trong đôi mắt của nó.

Nhưng nó hiển nhiên không nghĩ tới Diệp Dương Thành lại có nhiều thủ đoạn ly kỳ cổ quái bảo vệ tánh mạng như vậy, càng không nghĩ tới Diệt Thế kính trong tay Diệp Dương Thành lại có thể kinh khủng như thế... Dưới tình huống không kịp đề phòng bị Diệp Dương Thành đánh lén thành công, nhưng dù sao cũng là một con dị thú cấp Thú Hoàng, trước khi Khiếu Thiên Thư chết, còn để lại cho Diệp Dương Thành một tai hoạ ngầm lớn như vậy, hoặc là nói là... bẫy rập?

Tròng mắt phát sinh tiếng nổ lớn trực tiếp thổi tung Diệp Dương Thành, cũng đánh Diệp Dương Thành bị trọng thương, đồng thời khiến chiếc đầu của Khiếu Thiên Thư nổ tung hóa thành huyết vụ đầy trời, hoàn toàn biến mất trong không khí.

- Phanh! Phanh! Phanh!

Đồng thời với lúc Diệp Dương Thành rơi xuống đất, thi thể của Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng cũng lập tức ngã xuống, Diệp Dương Thành ngã xuống vị trí cách đó mấy thước, không nhịn được lại ho khan mấy tiếng, phun ra mấy ngụm máu tươi ngân sắc.

- Súc sinh này thật đúng là tàn nhẫn!

Nghĩ đến vụ nổ phát sinh ngay trước mặt lúc trước, Diệp Dương Thành chỉ có thể giơ tay lên lau miệng, cười khổ một trận, hôm nay liên tiếp gặp gỡ tai họa thiếu chút nữa ép mình lên tuyệt lộ, không ngờ tới cuối cùng đã đánh chết con Khiếu Thiên Thư xong còn có thể bị nó ám toán!

Đây rốt cuộc là vận khí không tốt, hay là kinh nghiệm quá non nớt, cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát, mặc dù Diệp Dương Thành không muốn thừa nhận, nhưng hắn phải tin tưởng, đây chính là kết quả do thiếu kinh nghiệm tạo thành.

- Nhưng, ít nhất nó cũng đã chết.

Một mình ngồi trên bãi cỏ mềm mại khôi phục, mặc dù miệng vẫn mơ hồ đau, nhưng vì tránh cho thi thể bị những dị thú khác nuốt trọn đưa đến tiền mất tật mang, hắn lại không thể không cắn răng đứng lên, nhanh chóng trở lại hiện trường Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng tử vong.

Lúc này, đã có khá nhiều dị thú cấp bảy cấp tám vây quanh, nhưng có thể bị cái chết thảm của Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng hù dọa, không dám can đảm tiến lên phía trước.

Kết quả là Diệp Dương Thành vội vàng chạy về, từ xa nhìn thoáng qua những dị thú vây quanh kia, Diệp Dương Thành tạm thời bỏ qua ý nghĩ săn giết, lấy tốc độ nhanh nhất cất xong thi thể của Khiếu Thiên Thư và Liệt Thiên Miếng, sau đó cắn răng điều động Cửu Tiêu lực trong cơ thể, dùng tốc độ nhanh nhất trước mắt chạy như điên ra ngoài thú lâm.

Sự thật chứng minh lựa chọn của Diệp Dương Thành là vô cùng chính xác, bởi vì sau khi hắn mang theo thi thể của Khiếu Thiên Thư nhanh chóng thoát đi không bao lâu, một con quái vật thân cao hơn bảy mươi thước, thân dài quá 180 thước đã vội vàng nhảy ra trong rừng rậm, trong nháy mắt xuất hiện tại địa điểm Khiếu Thiên Thư tử vong.

Con quái vật này có hình dạng giống như ngựa, trên người bao trùm lân phiến màu đỏ, ánh lửa lượn lờ quanh người hết sức dọa người, nếu lúc này Diệp Dương Thành vẫn còn ở đây, tuyệt đối có thể nhìn ra, con quái vật này chính là Khiếu Thiên Thư, nhưng so với con Khiếu Thiên Thư bị hắn giết chết, tựa hồ cường đại hơn vô số lần...

Khiếu Thiên Thư hình thể khổng lồ xuất hiện ở vị trí lúc trước con Khiếu Thiên Thư tử vong, nó dùng móng vuốt bền chắc sắc bén của mình nặng nề đào trên mặt đất ra một hố sâu cực đại, tiện đà ngửa mặt lên trời gầm thét:

- Rống!

Chương 1001-1: Rốt cuộc người nào ngu (Thượng)

Tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang dội hơn phân nửa thú lâm, phàm là dị thú nghe thấy tiếng gầm thét của con Khiếu Thiên Thư này, bất luận là dị thú cấp mười hay là Thú Vương cấp mười một, đều trong nháy mắt bò lổm ngổm trên mặt đất, nhất tề lộ ra bộ dạng hoảng sợ.

Những dị thú có trí thông minh cực cao nhìn về phương hướng tiếng gầm gừ truyền đến lại càng hiếu kỳ nghĩ đến, rút cuộc là người nào đã trêu chọc đến lão tổ tông này?

Các dị thú không biết Diệp Dương Thành cũng không biết.

Bởi vì hắn căn bản không biết sự tồn tại của lão tổ tông này, hắn chỉ dùng tốc độ nhanh nhất thoát ra khỏi mảnh thú lâm cấp mười hai, cho đến khi xuất hiện bên ngoài thú lâm, hắn mới cúi đầu nhìn bộ đồng phục tác chiến siêu cấp đã rách tung toé trên người mình.

Tiếp theo, cảm giác lạnh lẽo và đau rát phía sau lưng càng nhắc nhở hắn, ngươi đã bị thương, nhanh đi về chữa thương đi!

- Thế giới này quá kinh khủng.

Diệp Dương Thành cuối cùng nhìn thoáng qua thú lâm cấp mười hai rù rì nói:

- Khó trách sư tôn Kreis Baer nói, chỉ cần ta có thể an toàn sống đến một năm sau, không sai biệt lắm có thể tấn chức vị thần trung đẳng... Ài!

Cũng không biết là tự giễu hay là thế nào, sau khi cười nhẹ một tiếng, thân ảnh của Diệp Dương Thành nhanh chóng biến mất trên tảng đá đứng lúc trước, chạy như điên về phương hướng tòa nhà trung ương tổng bộ hiệp hội dong binh tự do.

- Ngươi…làm sao ngươi lại có bộ dạng như vậy?

Khi Diệp Dương Thành quần áo rách rưới tầng cao nhất tòa nhà trung ương tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, Hách Nhĩ Nam Đa thấy khóe miệng Diệp Dương Thành rỉ ra máu tươi, không khỏi giật mình, vội vàng khẩn trương hỏi:

- Khiếu Thiên Thư?

- Ừ, vận khí không tốt, lần đầu tiên tiến vào thú lâm gặp phải súc sinh này.

Cảm thụ được cảm giác bức bối mơ hồ từ ngực truyền đến, Diệp Dương Thành miễn cưỡng gật đầu, cười nói:

- Không chỉ có Khiếu Thiên Thư, còn có Liệt Thiên Miếng và Xuyên Vân Hắc Báo, ba con súc sinh tổ hợp đến cùng nhau, thật đúng là mẹ kiếp, kinh khủng!

Không ai đi để ý Diệp Dương Thành vừa nói tục, trên thực tế tất cả Thần Vương có mặt tại đây đều hiểu được, có thể thành công chạy trốn dưới sự đuổi giết của Khiếu Thiên Thư, Liệt Thiên Miếng và Xuyên Vân Hắc Báo, đã chứng minh Diệp Dương Thành rút cuộc gặp phải tình huống nguy hiểm thế nào trong thú lâm.

Loại cảm giác bình yên chạy trốn sau giây phút thập tử nhất sinh này, cho dù trở lại tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, lòng vẫn còn sợ hãi, đây là lẽ thường tình.

Nhìn bộ đồng phục tác chiến siêu cấp rách rưới của Diệp Dương Thành, mấy vị Thần Vương đều quăng ánh mắt đồng tình về phía Diệp Dương Thành, duy chỉ có Sanchez đứng cười.

- Ha... Ha ha ha... Thì ra, thì ra ngươi cũng không được!

Sắc mặt Sanchez còn có chút trắng bệch, lúc này lại vô cùng sướng khoái cười to nói:

- Kỹ xảo của ngươi đâu rồi? Thủ đoạn của ngươi đâu rồi? Làm sao không giết mấy con mang về cho chúng ta xem?

Trong giọng nói tràn đầy mùi vị hả hê, Sanchez không chú ý tới sắc mặt Hách Nhĩ Nam Đa đang từ từ tối sầm, mà tiếp tục nói:

- Ngươi cũng không hơn gì, kỹ xảo có thể đối phó với võ giả loài người, nhưng đối mặt với dị thú hình thể khổng lồ, ngươi nói những kỹ xảo kia của ngươi có thể tạo được bao nhiêu tác dụng? Tồn tại của võ giả loài người không phải vì tự giết lẫn nhau, mà là vì chém giết dị thú, theo ta thấy, những kỹ xảo kia của ngươi cũng chỉ là một đống vứt đi, chi bằng...

- Đừng nói nữa!

Không đợi Sanchez nói hết lời, sắc mặt Hách Nhĩ Nam Đa đã lạnh đến cực hạn, hắn thấp giọng quát nói:

- Lúc này là lúc nào rồi, ngươi còn có tâm tư ở đây gây nội chiến?

- Gây nội chiến? Nói đùa gì vậy?

Sanchez có chút khinh miệt liếc nhìn Diệp Dương Thành, nói:

- Ta chẳng qua chỉ nói thật mà thôi, cảnh tỉnh một số người bị thủ đoạn hèn hạ gì đó lừa gạt mà không biết.

- Ngươi hình như rất không thoải mái với ta.

Diệp Dương Thành khẽ cau mày nhìn thoáng qua Sanchez, đối với tên Thần Vương không biết tiến thối trước mắt này, quả thật hắn cũng thấy tức giận.

Nhưng Diệp Dương Thành chưa đối chọi gay gắt, mà tâm tư lại chuyển hướng nói với Sanchez:

- Nếu không chúng ta đánh cuộc có được không?

- Đánh cuộc cái gì?

Đã có bài học Thần Vương sách, Sanchez rõ ràng tràn đầy cảnh giác với Diệp Dương Thành, hắn dùng một loại ánh mắt cẩn thận nhìn Diệp Dương Thành giống như bị trọng thương, hỏi tiếp:

- Tiền đánh cuộc là cái gì?

- Mời các vị Thần Vương ở đây hỗ trợ làm chứng, cũng xin mở máy ghi âm và hệ thống camera tự động trong sảnh, bảo đảm chứng cớ không biến mất.

Diệp Dương Thành nhìn thoáng qua Sanchez đang có chút cảnh giác, nhưng không lập tức nói rõ với hắn tiền đánh cuộc và cách đánh cuộc là gì, mà chắp tay, cười nói với mấy vị Thần Vương.

- Dĩ nhiên chúng ta sẽ làm chứng cho các ngươi.

Mấy vị Thần Vương đã sớm được biết tin tức, biết Diệp Dương Thành sắp sửa trở thành thành miếng trọng yếu của hiệp hội dong binh tự do, đến lúc đó cũng là đại nhân vật môn sinh khắp thiên hạ, trong loại chuyện nhỏ nhặt này nếu có thể xuất lực..., bọn họ dĩ nhiên sẽ không cự tuyệt.

Còn Hách Nhĩ Nam Đa lại suy tư trong chốc lát, mới giơ cánh tay trái gõ lên cổ tay phải mấy cái, chỉ nghe được trong đại sảnh “tích” một tiếng, một thanh âm nữ nhân liền vang lên bên tai mọi người:

- Hệ thống ghi âm tự động xác nhận mở ra, hệ thống camera tự động xác nhận mở ra...

Sau khi chuẩn bị thỏa đáng tất cả, lúc này Diệp Dương Thành mới cười híp mắt nhìn Sanchez, nói:

- Kiểu đánh cuộc rất đơn giản, tiền đánh cuộc cũng không nặng, chúng ta vui đùa một chút là được.

- Ngươi nói đi.

Sanchez rõ ràng đã có kinh nghiệm, không lập tức đáp ứng.

- Kiểu đánh cuộc sao, ngươi không phải nói muốn ta giết chết vài con dị thú mang về cho các ngươi xem sao?

Diệp Dương Thành cười nói:

- Ta sẽ thỏa mãn ngươi, trong vòng một ngày, ta sẽ đi giết mấy đầu dị thú cho ngươi xem!

- Đợi một chút!

Sanchez có một loại dự cảm bất tường, lớn tiếng cắt lời Diệp Dương Thành, sau đó hắn mới động lòng, cười cười rất khinh miệt:

- Thì ra ngươi cũng chỉ biết những thủ đoạn hèn hạ mà thôi, giết mấy con dị thú? Thử hỏi mấy vị Thần Vương ở đây có ai không làm được?

- Thú Hoàng cấp mười hai.

Diệp Dương Thành cũng cười cười vô cùng cổ quái:

- Có bản lãnh ngươi đi giết một con cho ta xem? Cũng không cần trong vòng một ngày, ta cho ngươi thời gian mười ngày!

- Ngươi...

Sanchez nhất thời cứng họng, nhưng ngay sau đó hắn kịp phản ứng, đôi mắt sáng lên, nhìn thẳng Diệp Dương Thành, nhấn mạnh từng chữ:

- Ngươi là nói, trong vòng một ngày ngươi sẽ giết mấy con dị thú cho chúng ta xem, trong đó có Thú Hoàng cấp mười hai?

- Thú Hoàng cấp mười hai?

Lần này, mấy vị Thần Vương đứng ở đây đều có chút sợ ngây người, bọn họ kinh hãi nhìn Diệp Dương Thành, suy đoán hắn có phải bị sợ quá đến choáng váng rồi không...

Chương 1001-2: Rốt cuộc người nào ngu (Hạ)

Từ khi Vũ Không đại lục có lịch sử tới nay, chưa bao giờ xuất hiện chuyện bất kỳ Thú Hoàng cấp mười hai bị chém giết thành công, thậm chí ban đầu hơn mười vị Thần Hoàng vây công một con Thú Hoàng cấp mười hai, cuối cùng cũng chỉ có thể đánh cho nó trọng thương mà thôi, cũng không thể chém giết.

Bởi vậy có thể thấy được, một con Thú Hoàng cấp mười hai rút cuộc là tồn tại mạnh mẻ cỡ nào, hoặc là nói...

Đồng đẳng với tồn tại vô địch! Một Thần Vương muốn chém giết một con Thú Hoàng cấp mười hai?

Bọn họ cảm thấy, đây là chuyện buồn cười nhất bọn hắn nghe thấy từ trước tới nay, bởi vì chuyện này căn bản không có khả năng! Một con Thú Vương có thể ép một vị Thần Vương một triệu tỷ liều mạng vật lộn đọ sức, huống chi là một con Thú Hoàng?

Giống như sự kiện Thần Vương sách lúc trước, không có ai tin tưởng Diệp Dương Thành có thể đánh bại Thú Hoàng cấp mười hai, ngay cả đánh bại cũng không thể, huống chi là giết chết?

Một đống câu hỏi hiện lên trong đầu mọi người, nhưng cũng không có ai lên tiếng hỏi rõ.

Thấy Sanchez lộ ra nụ cười đắc ý, Diệp Dương Thành lại đương nhiên gật đầu nói:

- Dĩ nhiên là Thú Hoàng cấp mười hai, hơn nữa còn phải là chủng loại trưởng thành…

- Hí...

Bao gồm cả Hách Nhĩ Nam Đa, mấy vị Thần Vương đều hung hăng hít một hơi khí lạnh, lần này Diệp Dương Thành Thần Vương cũng không tránh khỏi tự tin quá mức.

Sanchez nhìn Diệp Dương Thành hồi lâu, mới lộ ra nụ cười nói:

- Diệp Dương Thành Thần Vương thực lực siêu phàm, chém giết một con Thú Hoàng cấp mười hai dĩ nhiên không có vấn đề, như vậy, Diệp Dương Thành Thần Vương nói sẽ giết vài con dị thú, như vậy, không nên chỉ có một con Thú Hoàng cấp mười hai chứ?

- Dĩ nhiên.

Diệp Dương Thành gật đầu, nói:

- Ngoài một con Thú Hoàng cấp mười hai trưởng thành, còn có một con Thú Vương cấp mười một trưởng thành thì thế nào? Ngoài ra, còn có thêm một con dị thú cấp sáu cấp bảy, ngươi nói như nào?

- Dĩ nhiên được!

Sanchez rõ ràng có chút hưng phấn, hắn không nhịn được hỏi tới:

- Trong vòng một ngày chém giết một con Thú Hoàng trưởng thành, một con Thú Vương là được rồi, dị thú cấp sáu cấp bảy thì thôi đi, có giết hay không cũng không sao cả... Cũng không biết Diệp Dương Thành Thần Vương muốn chơi như thế nào?

- Chơi sao, quan trọng là chơi vui vẻ, chơi tự do.

Diệp Dương Thành cười híp mắt, không thèm để ý đến Sanchez, nói:

- Lấy thời gian một ngày làm hạn định, nếu ta không thể giết chết một con Thú Hoàng trưởng thành, một con Thú Vương trưởng thành lại thêm một con dị thú cấp sáu cấp bảy trưởng thành, như vậy xem như ta thua, ngược lại là ta thắng, như vậy không có ý kiến gì chứ?

- Dĩ nhiên không có ý kiến!

Sanchez Thần Vương cảm xúc mênh mông, thật sự cho rằng Diệp Dương Thành bị Thú Hoàng cấp mười hai kia hù dọa sợ choáng váng, ngay cả kiểu đánh cuộc gần như tự sát như vậy cũng có thể nói ra!

Thấy Sanchez Thần Vương gật đầu đáp ứng đánh cuộc của mình, Diệp Dương Thành đưa mắt nhìn Hách Nhĩ Nam Đa, sau khi ngăn lại cử động của hắn, tiếp theo mới nói với các Thần Vương khác:

- Về phần tiền đánh cuộc, thật ra chúng ta cũng chỉ là vui đùa đơn giản một chút mà thôi, cho nên cũng không cần quá lớn, dù sao ta biết gần đây tình hình tài chính của Sanchez Thần Vương có chút khó khăn...

- Đừng đừng đừng, ta có thể quay vòng!

Không đợi Diệp Dương Thành nói hết, Sanchez Thần Vương đã vội vàng cắt đứt lời của hắn, tiếp theo tràn đầy tự tin nói:

- Bất kể Diệp Dương Thành Thần Vương muốn chơi bao nhiêu, ta cũng sẽ chơi đến cùng!

Nói xong câu đó, Sanchez Thần Vương liền vội vàng nói với mấy vị Thần Vương còn lại:

- Kính xin các vị làm chứng, chỉ cần Diệp Dương Thành Thần Vương muốn chơi đến đâu, bất kể tiền đánh cuộc là bao nhiêu, ta cũng sẽ chơi đến cùng, tuyệt đối không chút nhíu mày!

Kiểu đánh cuộc Diệp Dương Thành đề xuất, trong mắt Sanchez cho tới mấy vị Thần Vương ở đây đều là kiểu đánh cuộc tự tìm đường chết, hơn nữa ai cũng biết trong sự kiện Thần Vương sách Diệp Dương Thành đạt được bao nhiêu chỗ tốt, cơ hội tốt như vậy không hung hăng làm thịt một đao, Sanchez cảm thấy mình mới là kẻ ngu ngốc nhất từ trước tới nay của Vũ Không đại lục!

- Như vậy đi...

Nghe được câu trả lời chắc chắn của Sanchez, Diệp Dương Thành tựa hồ có chút khó xử.

Dúng lúc này, mấy vị Thần Vương đứng làm chứng cũng có chút ngo ngoe muốn động, trong đó một vị Thần Vương tóc xanh, mắt tím da đen, do dự một lát, sau đó mới mở miệng nói:

- Nếu như Diệp Dương Thành Thần Vương không ngại..., ta cũng muốn chơi một chút...

- Đúng, chúng ta cũng muốn tham gia náo nhiệt, nhiều người chơi cho vui!

Mấy vị Thần Vương còn lại cũng không nhịn được gật đầu phụ họa, chỉ có Hách Nhĩ Nam Đa lúc trước nhận được ánh mắt nhắc nhở của Diệp Dương Thành tạm thời đè nén tham vọng trong lòng, thờ ơ lạnh nhạt.

Không biết tại sao, Hách Nhĩ Nam Đa mơ hồ có cảm giác, Diệp Dương Thành tựa hồ không giống như nguyện ý làm kẻ ngu... Chẳng lẽ hắn lại đang gài Sanchez?

Nghĩ tới đây, Hách Nhĩ Nam Đa không khỏi nhìn Sanchez một cái, thần sắc có chút phức tạp.

- Mấy vị Thần Vương vẫn không nên tham dự, đây là trò chơi giữa ta và Sanchez Thần Vương.

Diệp Dương Thành mỉm cười lắc đầu cự tuyệt yêu cầu của mấy vị Thần Vương, tiếp theo nói với Sanchez:

- Như vậy đi, nếu Sanchez Thần Vương có thể quay vòng, hơn nữa có thể chơi đến cùng..., ta dĩ nhiên cũng sẽ không khiến Sanchez Thần Vương cảm thấy thất vọng...

Nói tới đây, Diệp Dương Thành khẽ dừng lại chốc lát, làm như đang trầm ngâm cũng rất giống đang tính toán cái gì, cho đến nửa phút sau, hắn mới ngẩng đầu lên nói với Sanchez:

- Nếu như cuối cùng ta thua, còn Sanchez Thần Vương thắng..., ta nguyện ý lấy ra mười hai miếng thú hạch Thú Vương cùng với hai mươi vạn tỉ tiền Vũ Không làm tiền bồi thường, không biết Sanchez Thần Vương nghĩ thế nào?

- Cái gì?

Câu này của Diệp Dương Thành vừa ra khỏi miệng, lập tức đưa tới tiếng hô kinh hãi trong đại sảnh.

Mười hai miếng thú hạch Thú Vương, giá thị trường tính ra là hơn bốn ngàn tỉ tiền Vũ Không, tiền đánh cuộc này đã kinh khủng rồi, không ngờ Diệp Dương Thành còn tăng thêm hai mươi vạn tỉ tiền Vũ Không! Trời ơi, đó là hai mươi vạn tỉ, không phải hai mươi vạn!

Tài phú lớn như thế, đừng nói là một Thần Vương một triệu tỷ, cho dù là cường giả Thần Hoàng cũng không thể lấy ra nhiều tiền mặt như vậy, đây tuyệt đối là một khoản tài phú có thể làm cho người ta điên cuồng!

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của các vị Thần Vương nhìn về phía Sanchez đều mang theo một loại cảm xúc khó có thể nói nên lời, vừa hâm mộ ghen tỵ vừa căm hận, bởi vì theo bọn hắn thấy, Diệp Dương Thành thậm chí không có một phần tỷ lệ chiến thắng, đây không phải là đưa tiền cho Sanchez sao?

Người khác nghĩ như vậy, là một trong hai người trong cuộc, cảm xúc của Sanchez dĩ nhiên càng thêm mênh mông, bất giác, ánh mắt hắn nhìn về phía Diệp Dương Thành cũng nhu hòa hơn rất nhiều, giống như đang nhìn một con dê béo sắp sửa làm thịt.