Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngươi nói động thủ cũng không tính, chỉ là một ít đạn pháo gãi ngứa mà thôi, đối với nó mà nói căn bản không tạo thành nửa điểm uy hiếp, nhưng vì cái gì, vì cái gì vào lúc nó thi triển khu vực tử vong, ý định hủy diệt quốc gia nhân loại này xong mới quay về thú lâm, lại đi ra một kẻ đánh lén vô sỉ xấu xa kia chứ? Vì cái gì? Đây là vì cái gì à?
Tất Tất Lạp nhìn chằm chằm vào Diệp Dương Thành, suy nghĩ có nên vận dụng hỏa diễm trong thú hạch đốt gia hỏa này thành tro bụi hay không?
Nhưng mà hỏa diễm trong thú hạch không thể sử dụng thường xuyên, hơn nữa mỗi một lần điều động hỏa diễm trong thú hạch cần vài giây chuẩn bị, cũng không phải muốn phóng là có thể phóng.
Thế nhưng mà gia hỏa đáng ghê tởm trước mặt này không có bị hỏa diễm màu trắng đốt chết, còn phải tiếp tục phun ra bao nhiêu hỏa trụ? Nhân loại đáng chết này còn chưa chết...
Đang lúc Tất Tất Lạp do dự có nên sử dụng bổn sự ẩn giấu hay không, nó nhạy cảm bắt được nụ cười giả tạo trên mặt Diệp Dương Thành...
Ông trời...ơ...i, nhân loại đáng chết này đang cười? Hắn đang cười nhạo ta sao? Thổ dân đáng chết này dám cười nhạo ta? Vậy đi chết đi...
Rống ~!
Lại là một tiếng gào thét kinh thiên động địa, Tất Tất Lạp làm ra quyết định, nó muốn giết nhân loại hèn hạ vô sỉ này, hắn phải trả giá vì hành vi của hắn.
Có quyết định, Tất Tất Lạp không hề do dự, lập vọt tới trước một đoạn, sau đó hô một tiếng, lại phun ra hỏa trụ màu trắng.
Oanh --
Hỏa trụ tiếp tục đốt Diệp Dương Thành, loại cảm giác khô nóng hít thở không thông lại xuất hiện trên người Diệp Dương Thành.
- Không được, thời gian quá ngắn!
Diệp Dương Thành bay và yết hầu cảm thấy có vị ngọt, trên tay phải còn nắm chặt bàn long ngân thương, có chút sốt ruột.
Tất Tất Lạp mỗi lần phun ra hỏa diễm màu trắng cũng không có dừng lại bao lâu cả, chỉ có một phần vạn giây ngắn ngủi, bởi vì thời gian này quá ngắn, ngắn tới mức hắn còn chưa thể điều động nước lạnh trong Hàn Băng kính.
Mà chuyện này cũng làm cho Diệp Dương Thành tiếp tục lâm vào cảnh bị đánh, thẳng đến khi bị Tất Tất Lạp phun hỏa diễm màu trắng đốt chết hoặc là buồn bực mà chết.
Ngay thời điểm Diệp Dương cảm thấy lo lắng vì thế cục trước mắt, ánh mắt của hắn nhìn thấy cử động dị thường của Tất Tất Lạp, nó không có giết tới.
Mấy chục lần oanh kích trước đó, Tất Tất Lạp cơ hồ tùy thời tùy chỗ đều bảo trì khoảng cách chừng mười mét với Diệp Dương Thành, dùng cam đoan mỗi lần công kích đều chuẩn xác đánh lên người Diệp Dương Thành.
Nhưng mà lúc này nó không có theo sát, mà là dần dần kéo dài cự ly với Diệp Dương Thành...
- Súc sinh này muốn làm gì?
Tất Tất Lạp dị thường lập tức khiến Diệp Dương Thành cảnh giác, nhưng mà nội tâm của hắn lại vui vẻ:
- Mặc kệ như thế nào, khoảng cách này đủ cho ta thoát khỏi cảm giác bị động.
Nghĩ tới đây Diệp Dương Thành lập tức bắt đầu hành động của mình, hắn hắn đảo thân thể giữa không trung.
Chú ý tới hành động của Diệp Dương Thành, Tất Tất Lạp cũng quýnh lên, dù sao Diệp Dương Thành đã dùng Hàn Băng kính kích thương nó, đã thập phần rõ ràng nói cho nó biết, Diệp Dương Thành có đầy đủ thực lực uy hiếp tính mạng của nó.
Trước đó nó thật vất vả nắm được thế chủ động, làm sao có thể dễ dàng buông bỏ ưu thế?
Vì vậy Tất Tất Lạp hơi gấp, nó không đợi tâm hỏa trong thú hạch tụ tập đầy đủ, nó nhanh chóng đuổi theo Diệp Dương Thành, trong quá trình này nó theo bản năng há mồm ra, xem như tùy thời phun tâm hỏa vào người Diệp Dương Thành.
Nó lại không biết, nó hành động như thế lại lọt vào mắt Diệp Dương Thành, làm tinh thần Diệp Dương Thành chấn động, tiếp theo là đại hỉ! Tốt, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào!
Bắt được thời cơ khó có được này, Diệp Dương Thành quyết định chắc chắn, mạo hiểm bị một hỏa trụ của Tất Tất Lạp thiêu đốt, điều chỉnh tư thế trên không trung, sau đó...
- Đi chết đi!
Tay trái sớm đã hoàn thành tụ lực, Hàn Băng kính bị hắn giơ lên cao cao, nhắm ngay mồm lớn của Tất Tất Lạp, không do dự, không chần chờ, bắt lấy cơ hội ngàn năm có một này, trực tiếp đem Hàn Băng kính phun nước lạnh ra ngoài.
Nhưng cũng vào thời điểm này thú hỏa của Tất Tất Lạp cũng đã hoàn thành hút tâm hỏa ra, Diệp Dương Thành phun dòng nước lạnh thì nó cũng phun tâm hỏa ra ngoài.
Hai năng lượng trái ngược nhau va chạm với nhau, hoặc là nói, là mồm của Tất Tất Lạp sinh ra vụ nổ lớn...
Ầm ầm --
Một đám mây hình nấm cao mấy ngàn mét bay lên cao, dùng Diệp Dương Thành cùng Tất Tất Lạp làm trung tâm, phạm vi hơn mười vạn cây số bị vụ nổ quét qua, cuồng phong gào thét, bụi đất tung bay, là cảnh tượng tận thế xuất hiện.
Mà lúc này đám người Thần Hoàng, Thần Vương, võ giả thập cấp đã nhanh chóng chạy ra xa xa, lúc này đứng cách vị trí Tất Tất Lạp lúc trước chừng một trăm bảy mươi cây số, thần sắc nhìn chằm chằm vào hướng của Tất Tất Lạp.
- Không biết Diệp Dương Thành Thần Hoàng hiện tại chết chưa?
Trong đầu của tất cả mọi người hiện ra suy nghĩ này, nhưng không có ai dám can đảm xông qua bên kia đi thăm dò xem Diệp Dương Thành chết sống.
Bội phục thì bội phục, vì một người hẳn phải chết mà bồi mạng của mình vào, loại chuyện ngu xuẩn này không ai đi làm cả.
- Mười bảy phút.
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đứng đầu đội ngũ yên lặng nhìn qua hướng Tất Tất Lạp, trong đang tính thời gian.
Mười bảy phút, đối với Thần Hoàng tuổi thọ mấy vạn năm mà nói là ngắn ngủi cỡ nào.
Nhưng mà Mễ Lệ Tư Thần Hoàng lại biết, từ khi Tất Tất Lạp tiến vào trạng thái cuồng bạo và sử dụng phạm vi địa ngục, thời gian mười bảy phút đủ cho Tất Tất Lạp tăng nhiệt độ trung tâm lên bốn ngàn vạn độ.
Cường giả Thần Hoàng thừa nhận nhiệt độ cực hạn cũng chỉ một hai ngàn vạn độ, mà hơn bốn nghìn vạn độ thì Thần Hoàng nào cũng phải bỏ mạng.
- Hắn không có thể cứu...
Mười bảy phút qua đi, Diệp Dương Thành còn không có sống sót bay ra, ý tứ hàm xúc trong đó Mễ Lệ Tư Thần Hoàng thập phần rõ ràng.
Nghĩ đến Diệp Dương Thành lựa chọn tiếp tục tiến lên, nghĩ đến thân thể Diệp Dương Thành thiêu đốt hừng hực, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cảm thấy thương cảm một hồi, tâm tình vốn bình tĩnh của nàng sinh ra gợn sóng.
- Đồ ngu xuẩn, đồ ngu ngốc!
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng nói trong lòng.
Nhưng mà vào thời điểm này, Lưu Dịch Tư Thần Hoàng đứng cách nàng không xa nhìn qua phía trước, chỉ thẳng.
- Các ngươi nhìn kìa, đó là cái gì?
Một đám mây hình nấm bay lên trời!
Ánh lửa trùng thiên, một cơn sóng lớn quét qua các nơi, bức tường bụi đất cao vài trăm mét đang tới trước mặt, Thần Hoàng, Thần Vương thậm chí võ giả thập cấp đều biến sắc.
Nhưng mà sau đó có một Thần Vương khó có thể tự kiềm chế quát:
- Mọi người chú ý, nhiệt độ giảm xuống!
Lời còn chưa dứt, bụi đất quét qua khu vực của bọn họ, khi bụi đất quét qua thì mặt đất run rẩy, trong lòng Mễ Lệ Tư Thần Hoàng kích động, vui vẻ nói:
- Là Diệp Dương Thành Thần Hoàng đang giao thủ với Tất Tất Lạp!
Trừ giải thích này ra thì không có vấn đề nào có thể giải thích tình huống hiện tại cả, vì cái gì nhiệt độ đang tăng lên lại giảm xuống, tại sao lại có bụi đất quét qua, tại sao có mặt đất rung động...
Chương 1021-1: Hắn... Hắn thật làm được (Thượng)Cách giải thích duy nhất chính là Diệp Dương Thành đang giao thủ với Tất Tất Lạp, đại chiến sinh ra vụ nổ lớn, tiếp theo bởi vì trùng kích cho nên bụi đất tung bay, cũng dẫn phát đại địa chấn động.
Giải thích này là hợp tình hợp lý.
- Quá tốt!
Lý Chấn Hùng Thần Hoàng ánh mắt vui vẻ, hắn nói ra:
- Khu vực tử vong đã bị Diệp Dương Thành Thần Hoàng đánh gãy, Tất Tất Lạp không có khả năng trong thời gian ngắn tạo ra phạm vi tử vong lần thứ hai, hơn nữa nhìn động tĩnh vừa rồi, Diệp Dương Thành Thần Hoàng sợ là đã bắt đầu giao thủ với Tất Tất Lạp...
- Còn đứng ngây đó làm gì?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng phản ứng đầu tiên, lập tức cao giọng nói:
- Toàn quân xuất kích, trợ giúp Diệp Dương Thành Thần Hoàng!
- Vâng!
Cơ hồ tất cả Thần Vương, võ giả thập cấp đáp lại.
Nhưng mà thời điểm bọn họ định lao tới khu vực vụ nổ xảy ra, từng đợt thú rống táo bạo truyền vào trong tai của bọn họ.
Rống rống ~!
Cô cô cô ~!
Tê tê...
Tiếng thú rống lộn xộn vang lên, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng vừa chuẩn bị xuất phát lại sững sờ, sau đó vui vẻ, nói ra:
- Là Tất Tất Lạp triệu hoán đám thuộc hạ tới, là một đám dị thú cấp thú vương!
- Tôn kính Mễ Lệ Tư Thần Hoàng bệ hạ, xin ngài cùng Lý Chấn Hùng, Lưu Dịch Tư, Ma Nhĩ Khắc Thác các vị Thần Hoàng rời đi trước!
Một gã Thần Vương lớn tiếng nói:
- Diệp Dương Thành Thần Hoàng đang khổ chiến với Tất Tất Lạp, những thú vương này nên để cho chúng ta xử lý!
Nghe tiếng thú rống, thú vương chạy tới nhiều nhất chỉ có mười con, mà ở cường giả Thần Vương ở hiện trường có hơn bốn nghìn vị, còn có đông đảo võ giả thập cấp.
Từ đó tính toán ra, hơn một trăm Thần Vương quần ẩu một đầu thú vương... Thực lực đều là Vương cấp, số lượng cách xa như vậy, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng còn cần lo lắng cái gì chứ?
Nhìn thấy các Thần Hoàng gật gật đầu, gọn gàng mà linh hoạt đáp ứng.
Vì vậy phân công hoàn tất, Thần Vương và võ giả thập cấp lưu lại xử lý đám dị thú tiếp viện, mà Mễ Lệ Tư mười chín vị Thần Hoàng thì chạy tới khu vực chiến đấu, trợ giúp Diệp Dương Thành.
Mà thời điểm này Diệp Dương Thành đang làm cái gì?
- Như vậy mà cũng không thể giết ngươi, ngươi đúng là tiểu cường đánh không chết mà!
Khóe miệng Diệp Dương Thành có máu tươi chảy ra, lưng dựa vào thân hìn khổng lồ của Tất Tất Lạp, cảm thụ thân thể Tất Tất Lạp run lên rất nhỏ, hắn thở hỗn hển vỗ lên miệng vết thương đầm đìa máu tươi, nói:
- Được... Đừng nhúc nhích được không? Ngay cả đầu cũng đã nở... Nở hoa, ngươi còn giãy dụa nhiệt tình thế làm gì?
Đáp lại Diệp Dương Thành chính là tiếng rống rất nhỏ của Tất Tất Lạp, dường như nó nghe được Diệp Dương Thành nói chuyện, trên thực tế đầu của nó chỉ còn một nửa, lỗ tai thì vẫn còn, nhưng mà mắt và mũi đã không thấy đâu cả.
Nếu như thời điểm này có người đứng trước đầu Tất Tất Lạp, nhất định sẽ bị dọa thét lên, bởi vì thời điểm này đầu của Tất Tất Lạp bị nổ mất một nửa, miệng vết thương giống như bị người ta xé rách ra, khủng bố tới tận cùng.
Đại não màu xám tro hiện ra giữa không khí, kinh mạch rất nhỏ trải rộng khắp đại não đang nhúc nhích, giống như chứng minh nó vẫn còn sống, cũng không có lập tức chết đi.
Cũng trong vụ nổ lớn vừa rồi, Diệp Dương Thành đã bị trọng thương, hắn lúc này chậm rãi thu hồi Quy Thuẫn kính và ngân giáp, đồng thời thu luôn bàn long ngân thương vào người.
Sau khi hai tay hắn trống trơn hắn mới thở ra, cắn răng vịn thân thể Tất Tất Lạp đứng lên, cúi đầu nhìn vật dưới háng đang đung đưa, cười khổ nói:
- Khá tốt mọi người không có mặt ở đây, bằng không thì mặt mo của ta nhét vào đâu đây?
Hắn lắc đầu, từ không gian thứ nguyên lấy bộ y phục tác chiến bậc thấp mặc vào, sau đó khó khăn lắm mới mặc lên người, hơi mấ trật tự, giống như vừa bị ác nữ cường bạo vậy.
Nhưng mà Diệp Dương Thành không quan tâm hình tượng của mình thế nào, chỉ cần che chắn thân thể, quản khỉ gió y phục mặc thành cái gì? Còn tốt hơn không mặc.
- Uy lực vũ nổ này quá không hợp thói thường!
Mặc quần áo tử tế, đầu tiên là kiểm tra thương thế của mình, kết quả Diệp Dương Thành nhắm mắt lại cảm thụ một chút, lúc này mới phát hiện toàn thân không có nơi nào là thoải mái.
- Nội tạng lệch vị trí, xương cốt xuất hiện rất nhiều khe hở... Thời điểm này ta có khả năng bị võ giả thập cấp đánh ngã a?
Thương thế trên người không lạc quan, ánh mắt Diệp Dương Thành nhìn qua thân thể Tất Tất Lạp, hoặc là nói là thi thể?
- Một đầu dị thú cấp Hư Linh, tương đương thần linh cao giai... Đối phó nó thật quá khó khăn, nếu như không phải tìm được sơ hở và thành công, cuối cùng chẳng biết ai chết ai sống.
- Xem ra ta tuy là thần linh trung giai, nhưng mà thực lực chân chính vẫn kém thần linh cao giai không nhỏ, thần linh cao giai muốn giết ta cũng không phải chuyện dễ dàng.
- Tóm lại thực lực bây giờ chỉ miễn cưỡng a!
Diệp Dương Thành nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng thỏa mãn với thực lực hiện tại, dù sao hắn mới bao nhiêu tuổi chứ? Có thời gian phát triển mà! Thần linh trung giai đã đạt tới, thần linh cao giai còn xa hay sao?
- Ba viên thú hạch cấp Hư Linh, có thể giúp ta tiến thẳng lên thần linh cao giai, đáng tiếc, dị thú cấp Hư Linh với ta mà nói quá nguy hiểm.
- Lần này có thể chém giết Tất Tất Lạp, vận khí chiếm tỉ lệ lớn.
Diệp Dương Thành cũng không có vị thắng lợi này làm đầu óc choáng váng, sau khi chiến đấu hắn tổng kết ra thực lực và kinh nghiệm của mình, thiếu hụt ở phương diện nào thì bù ở đó.
Một ít biến hóa không thu hút đột nhiên sinh ra trên người của hắn.
- Quang Minh kính có hiệu quả chữa thương, cũng không biết có tác dụng với thương thế của ta hiện tại hay không, nếu như có thể, vậy tốn mất bao nhiêu thời gian?
Diệp Dương Thành lấy Quang Minh kính ra, cầm trong tay suy nghĩ một phen, cuối cùng vẫn buông tha suy nghĩ này.
- Vụ nổ lúc trước khẳng định đã khiến đám người Mễ Lệ Tư chú ý, không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ hiện tại đang lao tới, nếu như thời điểm này bọn họ nhìn thấy ta được Quang Minh kính chữa thương, không chừng sẽ có chuyện xảy ra.
- Hơn nữa quan trọng hơn là Tất Tất Lạp còn chưa có chết, trời mới biết súc sinh này có thủ đoạn ẩn giấu hay không, có giống như Khiếu Thiên Hống lúc trước, sắp chết còn âm ta một chiêu!
Trong đầu nghĩ thế, Diệp Dương Thành nhìn qua Tất Tất Lạp, ánh mắt sắc bén rất nhiều, hắn đứng bên cạnh Tất Tất Lạp tự đánh giá, cuối cùng vẫn lựa chọn động thủ.
Mà Tất Tất Lạp đối mặt với tử vong, dường như cũng phát hiện sát khí trên người Diệp DƯơng Thành, nó biết kết cục của mình, thân hình khổng lồ của hắn run rẩy, không giống như đang cầu xin tha thứ, mà giống như đang giãy dụa.
Đáng tiếc vị trí vụ nổ lớn xảy ra là trong miệng của nó, uy lực vụ nổ nó lãnh nhiều nhất, so với Diệp Dương Thành thì nó thê thảm hơn nhiều.
Đối mặt với tử vong sắp hàng lâm, Tất Tất Lạp lấy hết sức lực cuối cùng giãy dụa, nó cũng có trí tuệ, có linh hồn, đương nhiên hi vọng mình sống sót, cho dù chỉ có một đường sinh cơ thì nó cũng không bỏ qua.
Chương 1021-2: Hắn... Hắn thật làm được (Hạ)- Kỳ thật ngay từ đầu ngươi không nên rời khỏi thú lâm, cũng không nên đi ra làm loạn, ta cũng không có lòng dạ thanh thản đi liều chết liều sống với ngươi, ai bảo ngươi cuồng như thế? Ai bảo ngươi giết nhiều người như vậy? Quê nhà ta có một câu nói rất tốt, đi ra ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng phải trả....
Diệp Dương Thành nói lời này truyền vào tai Tất Tất Lạp, Tất Tất Lạp tính mạng đã tới cuối cùng, lúc này nó thanh tỉnh lại.
Diệp Dương Thành cho rằng là do thân hình của nó run rẩy là do nó sợ hãi tử vong, nhưng trên thực tế Tất Tất Lạp lúc này không có quá nhiều hy vọng sống sót.
- Là hắn, nhất định là hắn!
Trong đầu Tất Tất Lạp đang nói thầm:
- Hắn từ vũ trụ bổn nguyên tới, đáng chết, hắn là thần linh của vũ trụ bổn nguyên! Hắn không phải thổ dân thế giới này, hắn tới từ vũ trụ bổn nguyên.
- Là hắn, nhất định là hắn!
Sau khi nghĩ như vậy, tần suất thân hình Tất Tất Lạp run rẩy càng nhanh hơn, đối mặt với thần linh của vũ trụ bổn nguyên, Tất Tất Lạp trừ căm hận ra, còn có hối hận.
Nếu như nó sớm phát hiện bí mật của Diệp Dương Thành, nếu như lúc trước nó đoán ra lai lịch của đối thủ, cho dù Diệp Dương Thành có giết nó, nó cũng sớm truyền tin tức này ra ngoài.
Nhưng mà vì cái gì như vậy? Diệp Dương Thành chẳng những giết nó, thậm chí thẳng tới khi nó sắp tử vong mới cho nó biết bí mật của mình? Vì cái gì? Đây là vì cái gì?
Thần trí Tất Tất Lạp từ từ tan rã, Diệp Dương Thành từ từ đi lên đầu của nó, nhìn qua đại não hiện ra trước mặt, không lưu tình công kích vào đại não của Tất Tất Lạp.
Không những như thế, sau khi hủy đại não của Tất Tất Lạp, nó triệt để chết đi, Diệp Dương Thành còn phải thi triển diệt hồn thuật, một đạo ngân quang hiện lên, trực tiếp tiêu diệt linh hồn Tất Tất Lạp.
Diệp Dương THành cũng không biết, cấm chế thần linh trên Vũ Không đại lục, trừ ngăn cản dị thú rời khỏi Vũ Không đại lục ra, còn có tác dụng tiêu diệt hồn phách, cho dù hắn không giết linh hồn của Tất Tất Lạp, cấm chế thần linh cũng giúp hắn làm điểm này.
Nhưng mà có câu không biết mới hạnh phúc, ít nhất Diệp Dương Thành cưỡng ép thi triển diệt hồn thuật tăng thêm thương thế cho mình sẽ không cảm thấy hối hận, ngược lại còn có cảm giác như trút được gánh nặng.
Tất Tất Lạp chết, dị thú cấp Hư Linh đầu tiên chết trên Vũ Không đại lục, chết trong tay Diệp Dương Thành.
Hắn rất muốn thu thi thể Tất Tất Lạp vào không gian thứ nguyên, đáng tiếc đau đớn bộc phát làm hắn ngất đi.
Khá tốt ngay lúc Diệp Dương Thành ngã xuống thì một phút sau, mười chín đạo ánh sáng bay tới, bay thẳng tới chôc của hắn.
Hào quang bay tới bên cạnh Diệp Dương Thành, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng nhìn cảnh tượng trước mặt thì kinh ngạc ngây người.
- Trời ơi, hắn... Hắn thật giết Tất Tất Lạp!
Kinh hô khó tin vang lên, bởi vì bọn họ thấy Tất Tất Lạp tử vong.
Không chỉ Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cảm thấy thế, mười tám Thần Hoàng khác cũng rung động mạnh.
- Hắn thật làm được?
Lưu Dịch Tư Thần Hoàng nỉ non, sắc mặt không dám tin.
Tất Tất Lạp chính là đầu dị thú được các Thần Vương, Thần Hoàng trên Vũ Không đại lục truyền lưu khá nhiều, không chỉ bởi vì nó lớn tuổi, quan trọng hơn là thực lực của nó cực mạnh!
Trong vài vạn năm qua, các cường giả Thần Hoàng đại chiến với Tất Tất Lạp cũng không ít, hơn nữa những Thần Hoàng này đều là cường giả Thần Hoàng có địa vị cực cao, cũng xem như lực lượng đỉnh cấp của Vũ Không đại lục, mỗi người có thể dễ dàng quét ngang một đám lớn Thần Hoàng.
Cũng như phụ thân của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, hắn được xưng là Thần Hoàng mạnh nhất, vài ngàn năm trước đại chiến với Tất Tất Lạp, cũng bị Tất Tất Lạp đánh trọng thương, đến nay vẫn tĩnh dưỡng chữa thương ở nơi thần bí, mấy ngàn năm qua thương thế vẫn chưa khỏi.
Hơn nữa phụ thân Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cũng không phải Thần Hoàng được tôn xưng là Thần Hoàng mạnh nhất duy nhất, trên thực tế trước hắn có chín Thần Hoàng được tôn xưng này.
Nhưng không biết vì cái gì, mười Thần Hoàng mạnh nhất này đều ăn thiệt thòi lớn của Tất Tất Lạp, Thần Hoàng mạnh nhất bị thương lâu nhất tới bây giờ đã tĩnh dưỡng chín ngàn năm, nhưng mà thương thế vẫn chưa khỏi.
Đầu dị thú hung danh rõ ràng như thế, vài vạn năm qua chưa từng có Thần Hoàng nào đánh bại nó, bây giờ đã chết trong tay Diệp Dương Thành.
Như vậy thực lực Diệp Dương Thành bây giờ là cái gì? Thần Hoàng mạnh nhất sao? Hay là Thần Hoàng vô địch?
Sững sờ nhìn qua thi thể khổng lồ của Tất Tất Lạp, MỄ Lệ Tư Thần Hoàng chậm rãi nhìn qua Diệp Dương Thành đang bất tỉnh, nàng lẩm bẩm:
- Hắn đã làm được, chắc hẳn phụ thân sau khi nghe tin tức này thì vui lắm!
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng phản ứng khiến các Thần Hoàng khác chú ý tới, trên thực tế lực chú ý của bọn họ đều nhìn qua Diệp Dương Thành, thần sắc khâm phục, kính sợ hiện ra trên mặt.
Diệp Dương Thành một người nghênh chiến Tất Tất Lạp đã thắng được bọn họ tôn kính, mà hắn đơn đả độc đấu lại giết Tất Tất Lạp, đã làm cho bọn họ kính sợ.
- Hắn rất mạnh!
Ma Nhĩ Khắc Thác nhìn qua Diệp Dương Thành đang hôn mê, trong lòng tự nói với mình:
- Ta không phải đối thủ của hắn, đây là chuyện may mắn với toàn bộ nhân loại trên Vũ Không đại lục.
Trận doanh nhân loại sinh ra một Thần Hoàng có thể một mình giết Tất Tất Lạp, đối với nhân loại mà nói đây là tin tức tốt, ít nhất hiện tại mười chín Thần Hoàng không ai sinh ra suy nghĩ ghen ghét, địa vị của bọn họ quyết định tâm tình.
Nhìn qua Tất Tất Lạp đã bỏ mạng, nhìn Diệp Dương Thành đang hôn mê, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng thở sâu, ngẩng đầu nói:
- Làm phiền Lý Chấn Hùng, Lưu Dịch Tư hai vị Thần Hoàng mang DIệp Dương Thành Thần Hoàng trở về tổng bộ an toàn, các Thần Hoàng còn lại xin theo ta xử lý thi thể Tất Tất Lạp.
- Được!
Mười tám Thần Hoàng cùng gật đầu đáp ứng, bọn họ cảm thấy đây là ngày đáng ăn mừng, bởi vì Tất Tất Lạp đồ sát thế giới nhân loại vài vạn năm qua, rốt cuộc đã đền tội.
Đây là ngày vui mừng, cũng là ngày vô số nhân loại trên Vũ Không đại lục hoan hô.
Nhưng với Diệp Dương Thành bất tỉnh mà nói, cái gì dân tâm, cái gì vinh dự cũng không có nửa điểm chỗ tốt, mà hắn căn bản không biết bởi vì Tất Tất Lạp chết đi lại khiến cả Vũ Không đại lục ăn mừng.
Trên thực tế, ngay lúc Diệp Dương Thành được Lý Chấn Hùng, Lưu Dịch Tư đưa về tổng bộ lính đánh thuê tự do, hắn từ bất tỉnh đã tỉnh lại, nhưng mà thần trí còn chưa quá rõ ràng.
Hắn không biết mình nằm trên giường bao lâu, hắn chỉ biết mình đang mơ hồ, hình như được bàn tay nhỏ bé mềm mại, ấm áp vuốt ve, mỗi mấy tiếng đồng đồ đều chà lau vết thương của hắn, từ đầu tới chân, từ cao xuống thấp.
Cứ như vậy được người ta phục vụ trên giường ba bốn ngày, rốt cuộc thần trí Diệp DƯơng Thành trở nên thanh tỉnh rất nhiều, hắn chậm rãi mở mắt ra, đầu tiên là nhìn thấy gương mặt thanh tú.
- Ách!
Nhìn thấy gương mặt này, Diệp Dương Thành ngây người, sau đó khó tin nói:
- Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, sau lại là ngươi?
- Đừng nhúc nhích!