Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhìn Victor Moore đã nhắm hai mắt lại, Diệp Dương Thành suy tư nghĩ đến:
- Nhìn dáng dấp, tàn phách dị thú trốn trong thú hạch đã khống chế thành công tư tưởng của Victor Moore, nếu muốn hắn bỏ đi ý niệm tự tìm đường chết trong đầu, biện pháp duy nhất chính là trấn áp tàn phách dị thú trong linh hồn hắn.
- Chỉ có điều quá trình này tương đối thống khổ...
Diệp Dương Thành suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định một số thủ đoạn đặc thù, chỉ sợ có chút hiềm nghi hèn hạ vô sỉ đánh lén, nhưng dù sao hắn cũng chỉ vì muốn tốt cho Victor Moore, không phải sao?
Tìm cho mình một lý do yên tâm thoải mái, Diệp Dương Thành cũng không do dự nữa, lập tức giơ tay phải nhẹ nhàng nhoáng một cái, một đạo lưu quang xanh thẳm liền từ trong lòng bàn tay hắn chợt lóe, tiếp theo trên trán Victor Moore, trong nháy mắt thả ra một luồng khí tức băng hàn...
- Ngươi...
Victor Moore chỉ cảm giác trên trán mình chợt lạnh, mới vừa mở hai mắt ra tính toán giận dữ mắng mỏ… hắn liền cảm giác có một luồng cảm giác vô cùng mỏi mệt chạy lên não, sau đó bất tỉnh, hoàn toàn mê man.
- Sau khi tỉnh lại đừng oán ta, ta làm điều này cũng vì tốt cho ngươi mà thôi!
Nhìn Victor Moore bị mình làm cho bất động, Diệp Dương Thành lẩm bẩm một câu.
Sau khi định trụ Victor Moore, hắn mới bắt tay vào việc chính.
Việc chính thật ra cũng tương đối đơn giản, không có gì hơn chính là Định Hồn thuật, Giam Cầm thuật, Quất thuật...
Trước tiên dùng Định Hồn thuật định trụ chủ hồn của Victor Moore, cũng chính là linh hồn của hắn.
Lại dùng Giam Cầm thuật vây khốn phó hồn dung nhập vào chủ hồn của hắn, cũng chính là tàn phách dị thú.
Cuối cùng dùng Quất thuật hung hăng quật tàn phách dị thú, áp chế tàn phách dị thú đến góc nào đó, lại dùng Đóng Cửa thuật tạm thời trấn áp...
Toàn bộ quá trình này, nếu như Victor Moore tỉnh lại, chắc chắn sẽ khóc rống chảy nước mắt.
- Gặp được ta, coi như là phúc khí của ngươi.
Toàn bộ quá trình tiến hành rất lưu loát, cho đến khi không còn cảm thụ thấy tàn phách dị thú, giống như Sanchez lúc trước, trên mặt hắn cũng đồng dạng hiện lên thần sắc mê man.
Ước chừng hơn nửa phút sau, Victor Moore mới rốt cục hồi tưởng lại chính mình hiện tại, nhất là sau khi thấy khuôn mặt tươi cười của Diệp Dương Thành, hắn lại càng ngẩn người, tiếp theo liền lộ ra nụ cười sáng lạn:
- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, ngươi vừa làm gì ta vậy?
Lần này đến phiên Diệp Dương Thành trợn tròn mắt, cũng may hắn đã sớm có dự liệu với phản ứng này, Diệp Dương Thành cũng không có nửa điểm luống cuống tay chân, mà cười nói:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
- Ta không biết.
Victor Moore suy nghĩ một lát, sau đó lắc đầu:
- Ta chính là cảm giác ngươi giống như vừa dán cái gì lành lạnh lên trán ta, sau đó...
Giơ hai cánh tay lên quơ quơ giữa không trung, lắc lư thân hình một lát, Victor Moore nói:,
- Sau đó cũng cảm giác tinh thần sảng khoái, thật, ta thề, ta đã nhiều năm chưa từng có cảm giác như vậy rồi!
- Vậy ngươi còn muốn đi đến biển sâu tự sát không?
Diệp Dương Thành cười hỏi.
- Đến biển sâu tự sát?
Victor Moore ngẩn ngơ, cười:
- Dĩ nhiên không đi rồi, chết tiệt... cảm giác kia biến mất, ta cảm thấy, ta ít nhất còn có thể sống một ngàn năm!
- Nhìn dáng dấp ngươi khôi phục không tệ.
Nghe được trả lời của Victor Moore, Diệp Dương Thành mới xem như yên lòng, sau khi cười gật đầu liền nói với hắn:
- Nhưng, trạng thái hiện tại của ngươi chỉ có thể duy trì trong sáu giờ, sau sáu giờ, ngươi sẽ một lần nữa cảm nhận được đại nạn đã tới...
- Tại sao?
Victor Moore sợ hết hồn, vẻ mặt không giải thích được hỏi:
- Hiện tại ta cảm giác rất tốt, tại sao còn có thể cảm nhận đại nạn đến?
- Bởi vì đó vốn không phải là đại nạn của ngươi đến, mà là một loại ảo giác, hoặc là nói có một thứ bên trong cơ thể ngươi ảnh hưởng tới thần trí và phán đoán của ngươi.
Diệp Dương Thành vuốt hai tay, nói rõ hơn:
- Ta chỉ dùng một số phương pháp, tạm thời áp chế thứ cổ quái đó trong thân thể của ngươi, nhưng thời gian áp chế nhiều nhất chỉ có thể kéo dài sáu giờ.
- Trong cơ thể ta có một thứ gì đó?
Victor Moore hoàn toàn trợn tròn mắt, hắn không dám tin cúi đầu nhìn thân thể của mình, nói tiếp:
- Tại sao ta không cảm giác được trong cơ thể của ta có vật gì cổ quái?
- A...
Diệp Dương Thành khẽ cười lắc đầu, trêu ghẹo nói:
- Nếu ngươi đã sớm cảm nhận được, vừa rồi còn có thể nói như đinh chém sắt không, ngươi muốn đến biển sâu tính nợ với đám dị thú sao?!
- Cái này...
Victor Moore đang nhớ lại chuyện trước khi mình hôn mê, sắc mặt không khỏi đỏ lên, nhưng đây không phải là biểu hiện lúng túng mà là sắp phát hỏa.
Mạnh mẽ tiến lên hai bước kéo cánh tay Diệp Dương Thành, Victor Moore tựa hồ thỉnh cầu nói:
- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, ngươi... Ngài có thể nói cho ta biết đây chuyện này rút cuộc là thế nào không?
- Không thể.
Diệp Dương Thành dứt khoát lắc đầu, khẳng định trả lời hỏi thăm của hắn.
- Tại sao?
Victor Moore cảm giác mình sắp điên rồi, đã bao nhiêu năm, hắn vất vả lắm mới có loại trạng thái hoàn toàn thanh tĩnh này, tại sao lại không thể duy trì lâu dài? Sáu giờ, sáu giờ có thể làm gì?!
Sau sáu giờ, thứ đó sẽ lại làm loạn..., có phải ý nghĩa hắn lại muốn nổi điên nhất định phải đến biển sâu tính nợ với đám dị thú kia? Trời ơi, nơi đó là biển sâu, thiên đường dị thú, cấm khu của loài người!
Đến biển sâu tìm dị thú tính sổ? Cái này... có khác gì muốn chết đâu?
Càng làm cho hắn cảm thấy khó có thể tiếp nhận là, Diệp Dương Thành đã có năng lực khiến cho hắn tỉnh táo lại, còn biết trong thân thể của hắn có một thứ có thể ảnh hưởng đến thần trí và phán đoán của hắn, nhưng tại sao không thể nói cho hắn biết? Tại sao vậy chứ? Tại sao ngay cả một chút hi vọng cuối cùng cũng không chịu cho hắn biết?
Victor Moore như bị sét đánh, nhưng Diệp Dương Thành vẫn yên lặng né tránh hai cánh tay của hắn, cười nói:
- Nhưng, mặc dù ta không thể nói cho ngươi biết đây là chuyện gì, nhưng có người có thể nói cho ngươi biết đây rốt cuộc là chuyện gì, hơn nữa còn vô cùng cặn kẽ.
- Là người nào?
Victor Moore vừa mới lâm vào tuyệt vọng lại một lần nữa thấy được hi vọng, hắn liên tục gấp gáp hỏi:
- Là ai có thể nói cho ta biết? Xin ngài đừng chơi ta, xin ngài nói thẳng ra...Ta... Ta van xin ngài!
- Đừng van xin ta, người đó thật ra ngươi cũng biết, hơn nữa quan hệ có thể còn tốt hơn ta nhiều.
Diệp Dương Thành cười nói:
- Nếu như ngươi có nghi vấn gì có thể đi hỏi hắn, tin tưởng hắn sẽ rất vui lòng giúp ngươi giải đáp.
- Ta cũng biết...
Đầu óc của Victor Moore đã sớm bị những lời của Diệp Dương Thành hù dọa cho hồ đồ, trong lúc nhất thời làm gì còn nghĩ ra người nào?
Nhìn vẻ mặt buồn rầu và lo âu của Victor Moore, Diệp Dương Thành cũng không có tâm tư đi đùa giỡn với hắn, cũng không muốn lãng phí thời gian vào trò này, cho nên, Diệp Dương Thành liền chỉ điểm hắn nói:
- Người đó ngươi mới gặp qua không lâu.
Chương 1039-1: Bày sai vị trí (Thượng)- Người có quan hệ rất tốt với ta, còn gặp qua trước đó không lâu?
Trong đầu vô cùng hỗn độn, Victor Moore tiếp tục cau mày suy nghĩ.
Diệp Dương Thành có chút không nhịn được, đành phải một lần nữa nhắc nhở:
- Hơn nữa, ngươi cũng rất quan tâm hắn, đúng, vô cùng quan tâm!
- Rất quan tâm?
Victor Moore tiếp tục suy tư chốc lát, đột nhiên hai mắt tỏa sáng:
- Chẳng lẽ là... Athena Thần Hoàng?
- Ách...
Diệp Dương Thành có chút phát mộng, chẳng lẽ, giữa hai vị này có quan hệ không minh bạch?
Athena Thần Hoàng là một trong mười vị Thần Hoàng mạnh nhất của Vũ Không đại lục, đồng thời là một trong bốn vị nữ Thần Hoàng mạnh nhất, bản thân dung mạo cũng coi như không tệ, vóc người lại càng không phải nói!
Diệp Dương Thành không nghĩ tới, đề kỳ đơn giản này, lại còn có thể đào ra bát quái như vậy...
- Đây cũng là thu hoạch ngoài ý muốn?
Hắn dở khóc dở cười nghĩ tới.
Có phải thu hoạch ngoài ý muốn hay không, Diệp Dương Thành cũng không biết, hắn chỉ biết Victor Moore đã đoán sai, lắc đầu nói với hắn:
- Không đúng, là Tạp Lỗ Khâu Thần Vương, Tạp Lỗ Khâu Thần Vương có thể nói cho ngươi biết tất cả.
- Tạp Lỗ Khâu?
Victor Moore đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo cũng nhớ tới gặp gỡ với Tạp Lỗ Khâu, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc mừng rỡ:
- Vậy hắn bây giờ đang ở đâu? Ta muốn đi tìm hắn!
- Đừng, ta không phải đã tới rồi sao?
Victor Moore vừa dứt lời, trong lối đi tối tăm liền vang lên thanh âm của Tạp Lỗ Khâu, chỉ nghe hắn nói:
- Victor Moore, chúc mừng ngươi khôi phục thanh tĩnh, cảm giác như thế nào?
- Cảm giác rất tốt!
Nghe được thanh âm của Tạp Lỗ Khâu, trên mặt Victor Moore cũng lộ ra nụ cười sáng lạn, lập tức nghênh đón:
- Thật ra ta chưa bao giờ thanh tĩnh như vậy!
Hai đại nam nhân ôm nhau tại lối ra vào cửa, trên mặt tràn đầy nụ cười sáng lạn, sư huynh đệ mấy ngàn năm không gặp, vào giờ khắc này rốt cục như ban đầu, loại tình huống hai người cùng duy trì thần trí thanh tĩnh này, đúng là hết sức hiếm có.
Khi Tạp Lỗ Khâu và Victor Moore ôm nhau, mười một vị nghị viên Thần Hoàng còn lại cũng từ trong thông đạo đi ra, Vera Nika Thần Hoàng cười nói:
- Được rồi được rồi, mau nói chính sự đi, nếu hai người các ngươi muốn ôn chuyện cũ..., cũng phải đợi nói xong chính sự đã?
Vera Nika Thần Hoàng vừa dứt lời, lập tức trong lòng mọi người như dâng lên một tầng lo âu, vẻ mặt tươi cười cũng không khỏi trở nên nghiêm túc.
Lúc này, Diệp Dương Thành gật đầu nói với Tạp Lỗ Khâu:
- Mọi người đến đông đủ rồi, ngươi có thể nói.
- Vâng.
Thái độ của Tạp Lỗ Khâu đối với Diệp Dương Thành hết sức cung kính, nhưng lúc này cũng không ai đi chú ý vấn đề này, bọn họ chỉ dùng ánh mắt vội vàng nhìn Tạp Lỗ Khâu, mong đợi hắn nói ra chân tướng sự thật.
Tạp Lỗ Khâu dĩ nhiên cũng sẽ không khiến các nghị viên Thần Hoàng thất vọng, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng ho khan một tiếng, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Đây là một âm mưu, một trận âm mưu ngay từ ban đầu đã bị đám dị thú hướng dẫn!
Không nghi ngờ chút nào, lời dạo đầu của Tạp Lỗ Khâu hết sức có lực tác động, ít nhất cũng khiến hơn mười vị nghị viên Thần Hoàng muốn té ngã, âm mưu? Âm mưu của đám dị thú?!
Hơn mười vị nghị viên Thần Hoàng đều giữ vẻ mặt âm trầm như nước, bởi vì thứ bọn họ sợ nhất, thật ra cũng chính là âm mưu, nếu như đây thật sự là một âm mưu..., vậy cũng không tránh khỏi quá kinh khủng sao?
Tạp Lỗ Khâu tựa hồ hết sức hài lòng đối với hiệu quả tạo thành từ lời dạo đầu của mình, chỉ thấy hắn nói:
- Không sai, đây chính là một âm mưu, từ khi vừa mới bắt đầu đã là một âm mưu!
Lại một lần nữa cường điệu hai chữ âm mưu, sau khi cắm rễ trong đầu hơn mười vị nghị viên Thần Hoàng, Tạp Lỗ Khâu mới lại ném ra một quả boom tấn.
- Âm mưu này bắt đầu áp dụng từ vài ngàn năm trước, họa thú là âm mưu, đại nạn là âm mưu, thú hạch Thú Vương là âm mưu, thậm chí ngay cả thần tổ hiện tại được vô số người kính ngưỡng, cũng là một khâu trong đại âm mưu này!
Tạp Lỗ Khâu trầm giọng nói.
- Cái gì?
Các Thần Hoàng lúc trước nghe nói đến âm mưu còn có thể giữ vững trấn định, lần này cũng không cách nào giữ vững bình tĩnh, bởi vì câu chuyện theo lời Tạp Lỗ Khâu, đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi bọn họ có thể hiểu được, nhất là mắt xích của âm mưu!
Họa thú, là một loại tai hoạ dị thú mà Vũ Không đại lục rất quen thuộc, cứ cách năm năm sẽ toàn diện bộc phát một lần họa thú, bất luận là thú lâm cấp một hay là thú lâm cấp mười hai, chỉ cần thời gian vừa đến, sẽ lao ra số lượng dị thú to lớn, đi tập kích điểm tụ tập của nhân loại phụ cận thú lâm.
Mỗi một lần họa thú kéo dài từ mười tám đến hai mười giờ, chỉ cần trải qua giới hạn hai mươi giờ bất luận đám dị thú lao ra khỏi thú lâm đạt được thành tích phá hư điểm tụ tập của loài người trọng đại như thế nào, cũng sẽ lui trở về trong thú lâm nghỉ ngơi lấy lại sức, cho đến năm năm sau, mới có thể một lần nữa rời khỏi thú lâm, triển khai công kích với điểm tụ tập của nhân loại phụ cận thú lâm.
Mấy ngàn năm qua, họa thú đã phát sinh nghìn lần trên Vũ Không đại lục, thậm chí còn có mấy lần họa thú kích thước đặc biệt khổng lồ, cũng suýt nữa ép chủng tộc nhân loại vào tuyệt cảnh!
Nhưng họa thú như vậy, cũng chỉ là một khâu trong âm mưu? Các nghị viên Thần Hoàng không cách nào tiếp nhận hoặc là nói là từ đáy lòng kháng cự loại thuyết pháp này, bởi vì... theo bọn hắn thấy chuyện này quả thực không thể tin được.
Mỗi một lần họa thú cũng sẽ dẫn phát chiến tranh giữa loài người và dị thú, trong mấy ngàn năm có thắng có thua, mặc dù loài người vẫn bị vây vào thế hạ phong, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có năng lực chống cự.
Quan trọng nhất là, đại biểu sau mỗi lần họa thú, là kính dâng vô sỉ của vô số nhân loại võ giả, chính nhiệt huyết hăng say của những võ giả nhân loại mới hết lần này đến lần khác cứu vớt chủng tộc loài người ở biên giới diệt vong.
Nếu như đây thật sự là một một khâu trong đại âm mưu... Há không phải nói mấy ngàn năm qua, võ giả nhân loại hy sinh trong họa thú, đã trở thành lính hầu của đại âm mưu? Điều này kêu các nghị viên Thần Hoàng làm thế nào tiếp nhận? Kêu bọn họ làm thế nào tin tưởng?
Nói họa thú là âm mưu cũng đã khiến cho bọn họ sinh lòng nghi ngờ, mà phía sau cái gọi là đại nạn âm mưu, cũng là hơi giảm xóc một chút nghi hoặc trong lòng các nghị viên Thần Hoàng, dù sao trước mắt có mấy người sống sờ sờ làm ví dụ ở đây, khiến bọn họ không tin cũng không được.
Vì vậy, cách nói đại nạn âm mưu hết sức thuận lợi chiếm được khẳng định của hơn mười vị nghị viên Thần Hoàng tại đây, bọn họ cũng tin tưởng đây là âm mưu, thậm chí có thể nói là vừa mong đợi vừa sợ. Tâm tình tương đối phức tạp.
Hai tình huống phía trước quả thật có thể khiến cho các Thần Hoàng miễn miễn tiếp nhận, nhưng hai vấn đề phía sau, cũng không cách nào đón nhận.
Chương 1039-2: Bày sai vị trí (Hạ)Kanubisa Thần Hoàng dùng một loại giọng nói không thể tin nói:
- Điều này sao có thể? Tác dụng của thú hạch Thú Vương đối với thế giới loài người quả thực khó có thể lường được, nếu như không có thú hạch Thú Vương, loài người làm sao có thể cho ra đời cường giả cấp bậc Thần Vương? Nếu như ngay cả cường giả cấp bậc Thần Vương cũng không tồn tại, như vậy, lấy đâu ra cường giả Thần Hoàng?
- Nếu như thế giới loài người không có Thần Vương, Thần Hoàng, nếu như thế giới loài người cao nhất chỉ có võ giả cấp mười, như vậy, loài người làm thế nào chống cự dị thú xâm nhập? Làm sao có thể tiếp tục sinh sống phồn thịnh trong mấy ngàn năm bị dị thú xâm lấn sau nơi? Làm sao có thể đủ...
Kanubisa lộ ra cảm xúc hết sức kích động, sau khi hắn liên tiếp ném ra bảy tám lần làm sao, mới mạnh mẽ dừng lại, nói tiếp:
- Thú hạch Thú Vương có trợ giúp không thể bỏ qua đối với kéo dài chủng tộc nhân loại, nếu như đây cũng là âm mưu..., chẳng lẽ đám dị thú cũng là người ngu sao? Bọn chúng có thể ngồi xem đối thủ của mình săn giết tộc nhân của bọn chúng, cũng dùng cái này để tự lớn mạnh sao?
- Sợ rằng đổi lại bất kỳ một người đầu óc không có vấn đề, cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như thế?
Chất vấn của Kanubisa Thần Hoàng, cũng là nghi hoặc trong lòng của mười một vị nghị viên Thần Hoàng, đúng vậy, nếu như thú hạch Thú Vương cũng là một âm mưu..., như vậy, đám dị thú làm sao lại lựa chọn làm như vậy? Lớn mạnh thực lực của chủng tộc nhân loại, đối với đám dị thú sẽ có ích lợi gì chứ?
Sau khi Kanubisa Thần Hoàng ném ra nghi hoặc của mình, Vera Nika Thần Hoàng cũng đưa ra chất vấn của mình.
Chỉ nghe Vera Nika Thần Hoàng nói:
- Còn nữa, Thần Tổ đã mở ra kỷ nguyên mới cho loài người, hắn đột phá giới hạn cấp mười từ xưa tới nay của loài người, trở thành người đầu tiên vượt qua giới hạn cấp mười, trở thành Thần Vương cấp mười một đầu tiên của Vũ Không đại lục từ trước tới nay, hắn là anh hùng của nhân loại!
- Nếu như không có thiên tài xuất thế ngang trời như Thần Tổ, nếu như không phải Thần Tổ tiên phong hoàn thành đột phá cấp bậc Thần Vương, Vũ Không đại lục hiện tại sẽ có phân chia Thần Vương, Thần Hoàng cho tới Thần Hoàng mạnh nhất sao?
- Hơn nữa, vì giữ được truyền thừa hương khói của chủng tộc loài người ở Vũ Không đại lục, Thần Tổ lại càng một thân một mình liên lạc với đầu lĩnh dị thú, chế định ra một loạt nhận thức chung để bảo toàn thế giới loài người được bình ổn.
- Nếu như ngay cả Thần Tổ cũng là một khâu trong âm mưu, như vậy ta muốn hỏi Tạp Lỗ Khâu ngươi, tại sao ngươi cho rằng như vậy? Chẳng lẽ Thần Tổ và ngươi có cừu oán?
Khi nói xong lời cuối cùng, Vera Nika đã không phải là nói lên vấn đề, mà là chất vấn, chất vấn Tạp Lỗ Khâu nói lên động cơ căn bản của những chuyện này.
Đối mặt với chất vấn của Vera Nika, đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của mười một vị nghị viên Thần Hoàng còn lại, Tạp Lỗ Khâu không có nửa điểm bối rối, hắn chỉ cười nhạt lắc đầu, nói:
- Ta biết, ta biết những chuyện này đối với các ngươi mà nói là không thể tin được.
Nhưng ta cũng hi vọng các ngươi có thể thấy, ta là từ đâu trở về? Biển sâu! Đúng vậy, ta ở biển sâu làm tay sai mấy ngàn năm cho con súc sinh chết tiệt kia! Ta rất có trách nhiệm nói cho các ngươi biết, trên một hòn đảo ở biển sâu, đám dị thú đã khống chế gần vạn võ giả nhân loại, trong đó thực lực thấp nhất chính là Thần Vương một triệu tỷ, đại đa số đều là cường giả cấp bậc Thần Hoàng, đây tuyệt đối là một con số kinh khủng!
- Hơn nữa, tin tưởng các ngươi cũng được chứng kiến pháp thuật ta biết sử dụng hiện tại, chuyện này đối với cường giả nhân loại của Vũ Không đại lục mà nói, tuyệt đối là một cơn ác mộng!
Ánh mắt Tạp Lỗ Khâu chậm rãi quét qua mười hai vị nghị viên Thần Hoàng, nhìn sắc mặt khiếp sợ của bọn hắn, lại nói tiếp:
- Ta còn biết, nguyên nhân các ngươi không muốn tin tưởng chuyện này, là bởi vì các ngươi đã đặt sai vị trí của mình.
- Bởi vì các ngươi xem mình là địch nhân duy nhất của đám dị thú trên thế giới này, cho nên các ngươi cho là đám dị thú hoàn toàn không có lý do làm như vậy, bởi vì bọn họ dùng thú hạch của mình cường đại loài người.
- Nhưng... Nếu như các ngươi suy nghĩ theo một góc độ khác..., các ngươi mới phát hiện vấn đề các ngươi hiện tại vướng mắc, cái vốn cũng không phải là vấn đề! Hoặc là nói.. loài người căn bản không phải địch nhân của dị thú, hay đám dị thú vô cùng cao ngạo, căn bản cũng không xem loài người là đối thủ?
- Có ý gì?
Mười hai vị nghị viên Thần Hoàng nhất tề sửng sốt.
Từ khi dị thú bị vị thần của bổn nguyên vũ trụ lưu đày đến không gian thứ nguyên, cũng chính là vùng đất lưu vong số 308 này, dân loài người bản xứ ở Vũ Không đại lục đã triển khai tranh đấu dài đến mấy ngàn năm với dị thú, trong quá trình này, song phương đều có thắng thua.
Đúng vậy, kể từ khi dị thú xuất hiện ở thế giới này, dân bản xứ của Vũ Không đại lục đã định tính dị thú là đại địch sinh tử, song phương như nước với lửa, cuốn theo chiến tranh mấy ngàn năm ở Vũ Không đại lục, tranh đấu phạm vi nhỏ lại càng đếm không xuể.
Nếu như ngay cả tình hình như vậy cũng không coi là đối thủ, địch nhân..., như vậy, tình hình như thế nào mới có thể coi là đối thủ lực lượng ngang nhau? Chẳng lẽ mấy ngàn năm qua song phương chẳng qua đang chơi trò chơi sao? Điều này hiển nhiên là không thể nào.
Vì vậy, lời nói của Tạp Lỗ Khâu, lập tức bị chư vị nghị viên Thần Hoàng nhất trí phản bác, Forster Thần Hoàng lại càng cau mày nói:
- Điều này sao có thể? Kể từ khi những con súc sinh chết tiệt kia xông vào thế giới của chúng ta, chúng ta vẫn tiến hành chém giết tranh đấu, làm sao lại không tính là đối thủ?
- Không không không, các ngươi hiểu sai rồi.
Nhìn mười hai vị nghị viên Thần Hoàng đồng thời toát ra vẻ mặt bất mãn và chất vấn, Tạp Lỗ Khâu cũng biết bọn họ đã nghĩ sai, lập tức khoát tay giải thích:
- Ý của ta là, loài người chúng ta xem dị thú là đại địch sinh tử, nhưng dị thú không để loài người chúng ta trong mắt.
- Nói đơn giản, loài người chúng ta nuôi nhốt rất nhiều gia cầm, thức ăn nuôi nấng bọn chúng cũng do loài người cung cấp, khi bọn chúng lớn lên vô cùng to con, loài người sẽ làm thịt giết bọn chúng.
- Trong mắt đám dị thú, loài người chúng ta chính là gia súc của bọn chúng, bọn chúng cho chúng ta thức ăn cần thiết để trưởng thành, sau đó khi chúng ta lớn mạnh mới thu hoạch.
Tạp Lỗ Khâu tìm được một ví dụ hết sức chuẩn xác, mặc dù ví dụ này cũng làm vẻ mặt của mười hai vị nghị viên Thần Hoàng thay đổi, nhưng Tạp Lỗ Khâu biết, mình không có nói láo.
Nghe được ví dụ của Tạp Lỗ Khâu, Vera Nika Thần Hoàng liền không nhịn được hỏi:
- Giả thiết tất cả những gì ngươi nói đều là sự thật, như vậy, tại sao đám dị thú phải làm như vậy?
- Đúng vậy, bọn chúng làm như vậy dù sao cũng phải có một giải thích hợp lý chứ?