Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 781. Thừa không lấy lại, thiếu. . . ta bổ sung!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ có điều lúc trước bị Tạp Lỗ Khâu hù dọa cho đến mức chân tay luống cuống, cho dù nghĩ tới Diệp Dương Thành, cũng không thể đột ngột đưa ánh mắt về phía Diệp Dương Thành? Làm Thần Hoàng, phải biết kín đáo!

Lúc này, Tạp Lỗ Khâu dẫn ngọn lửa đến trên người Diệp Dương Thành, nếu như bọn họ còn không biết thổi một chút gió đông..., bọn họ sống đến chừng này tuổi chẳng phải là vô dụng?

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, chuyện này...

August Thần Hoàng quay người nhìn về phía Diệp Dương Thành, hết sức hàm súc chỉ nói một nửa, còn rất phối hợp lộ ra thần sắc khó xử.

Diệp Dương Thành sao có thể không biết tính toán trong lòng hắn? Nhìn mười một vị nghị viênThần Hoàng còn lại đều có vẻ mặt này, Diệp Dương Thành thật sự cũng không muốn giấu diếm bọn họ, mà rất rõ ràng nói:

- Ta đã cẩn thận nghiên cứu qua vấn đề ý thức dị thú còn sót lại trong thú hạch, phát hiện một hiện tượng tương đối thú vị.

- Giai đoạn sau khi võ giả loài người trở thành Thần Vương, là giai đoạn chịu ảnh hưởng lớn nhất của ý thức còn sót lại, còn một khi đột phá tới cấp bậc Thần Hoàng, lực ảnh hưởng của ý thức dị thức còn sót lại sẽ yếu đi rất nhiều, nhưng đây cũng chỉ là kéo dài thời gian phát tác cuối cùng mà thôi.

- Trước mắt ta vẫn không thể hoàn toàn trị tận gốc ảnh hưởng của tàn phách dị thú, mà hiện tại biện pháp duy nhất ta có thể biết, chính là đột phá trở thành Thần Hoàng mạnh nhất!

- Chỉ có đạt đến cảnh giới Thần Hoàng mạnh nhất, mới có thể vô hình trung hoàn toàn trị tận gốc ảnh hưởng của tàn phách dị thú đối với chủ hồn của thân thể, ngoài cách đó ra những biện pháp khác đều tương đối không thích hợp.

- Giống như, mặc dù tàn phách dị thú rời khỏi thú hạch, nhưng căn cơ của nó vẫn còn ở lại trong thú hạch, nói cách khác, muốn giải quyết vấn đề này, dưới tình huống không thể đột phá tới cảnh giới Thần Hoàng mạnh nhất, phương pháp xử lí hữu hiệu đơn giản nhất, chính là lấy thú hạch ra, trực tiếp phá hủy...

- Cái này không thể nào!

Diệp Dương Thành vừa nói được phân nửa, mười hai vị nghị viênThần Hoàng đã không nhịn được lên tiếng cắt đứt lời của Diệp Dương Thành, cùng kêu lên nói:

- Thú hạch không thể lấy ra!

Mặc dù thú hạch dị thú sinh ra tác dụng phụ, hơn nữa còn là một khâu trọng yếu trong âm mưu của đám dị thú, nhưng muốn hoàn toàn vứt bỏ thú hạch dị thú, là chuyện hoàn toàn không thể nào.

Vera Nika Thần Hoàng nói:

- Thú hạch dị thú là nền tảng của võ giả loài người, mặc dù nó liên quan đến âm mưu của đám dị thú, nhưng nó lại có quan hệ đến thực lực toàn thân của võ giả loài người ở Vũ Không đại lục! Nếu như lấy dị thú thú hạch ra, ý nghĩa thực lực sẽ giảm sút rất nhiều, vì vậy điều này... không thể thực hiện.

Diệp Dương Thành dĩ nhiên biết cái này không thể thực hiện được, cho nên sau khi nghe thấy mọi người nhất trí phản đối, cũng không cảm giác có gì khác thường, ngược lại gật đầu cười, nói:

- Thú hạch quan hệ đến thực lực tài nghệ của võ giả loài người, ta dĩ nhiên hiểu được đạo lý này.

- Chỉ có điều nếu không thể lấy thú hạch dị thú ra ngoài..., ta cũng không thể trị tận gốc ảnh hưởng mà thú hạch dị thú sinh ra với chủ hồn của võ giả loài người...

- Nhưng Tạp Lỗ Khâu và Victor Moore không phải được ngươi chữa khỏi sao?

August Thần Hoàng nói:

- Làm sao ngươi lại nói không có biện pháp chứ?

Giọng nói của August Thần Hoàng có chút thất thường, thậm chí còn có vẻ không lễ phép.

Cũng may Diệp Dương Thành cũng không đi so đo những thứ này, huống chi vấn đề của August, không phải là vấn đề hiện tại hắn rất muốn nghe sao?

- Bản thân ta có thể áp chế trong thời gian ngắn, nhưng phương pháp này lại không thể sử dụng trong phạm vi lớn.

Diệp Dương Thành làm như rất buồn rầu nói:

- Thật không dám giấu diếm, lão sư Kreis Baer của ta trước kia đã từng bỏ rất nhiều công sức nghiên cứu vấn đề thú hạch, hiện tại phương pháp ta sử dụng cũng là lão sư ta lưu lại.

- Lực pháp này mặc dù có thể tạm thời áp chế ảnh hưởng của ý thức còn sót lại trong thú hạch dị thú đối với chủ hồn nhân loại, nhưng lại không đạt tới trình độ hoàn toàn trị tận gốc, hơn nữa... sử dụng biện pháp này, vô cùng tiêu hao thú hạch.

Đuôi hồ ly cứ như vậy lộ ra...

- Tiêu hao thú hạch?

Nghe được lời nói của Diệp Dương Thành..., các Thần Hoàng không khỏi đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là August Thần Hoàng lên tiếng hỏi:

- Tại sao phải tiêu hao thú hạch, cần bao nhiêu thú hạch mới có thể thỏa mãn nhu cầu sử dụng của ngươi?

- Nói đơn giản.

Diệp Dương Thành bấm đầu ngón tay nói:

- Thời gian trước khi ta phát hiện Sanchez Thần Vương đã bị tàn phách dị thú ảnh hưởng đến chủ hồn, hơn nữa còn đạt đến trình độ hết sức nghiêm trọng, nếu như không nhanh chóng tiến hành cứu chữa..., không đến mấy ngày là hắn sẽ nổi điên mà chết.

- Tình huống không nhẹ không nặng giống như hắn như vậy, ta tổng cộng tiêu hao một viên thú hạch Thú Vương, lợi dụng năng lượng trong thú hạch Thú Vương, tạm thời hút tàn phách dị thú trong linh hồn ra ngoài, đồng thời áp chế, kết quả là tranh thủ được bốn giờ thanh tỉnh.

- Nhưng giống như Victor Moore Thần Hoàng, thực lực đã đạt đến tầng thứ Thần Hoàng, hơn nữa tình trạng trở nặng... Nói thật ra, nếu như không phải thấy hắn là nghị viên, ta căn bản không nỡ vận dụng thú hạch Thú Vương không còn nhiều lắm trong tay ta!

Diệp Dương Thành nói đến đây, vẻ mặt còn lộ ra chút đau xót:

- Vì tranh thủ cho hắn sáu giờ thanh tĩnh, ta đã hao tổn ba miếng rưỡi thú hạch Thú Vương, hơn nữa còn không thể hoàn toàn trị tận gốc!

- Về phần Tạp Lỗ Khâu có tình huống nghiêm trọng nhất...

Hắn quay đầu nhìn khuôn mặt không giống loài người của Tạp Lỗ Khâu, thở dài nói:

- Bởi vì hắn đã bị dị thú khống chế thân thể, mặc dù ta hao tổn bảy miếng thú hạch Thú Vương, để hắn giữ vững thần trí thanh tĩnh, nhưng hắn lại không thể không trở lại biển sâu, vì chỉ có nơi đó mới có thứ có thể làm cho hắn tiếp tục sống sót.

- Tóm lại, mỗi một lần làm cho một vị Thần Vương khôi phục thanh tĩnh, ít nhất cũng phải tiêu hao một miếng thú hạch Thú Vương, nếu như là cường giả cấp bậc Thần Hoàng.. số lượng thú hạch Thú Vương phải sử dụng quả thực chính là cái động không đáy, ta đâu có nhiều thú hạch Thú Vương như vậy để bọn họ khôi phục thanh tĩnh?

Nói xong lời cuối cùng, vẻ mặt Diệp Dương Thành lại có chút khó xử nói:

- Hơn nữa, trong tay ta còn có mấy thứ vũ khí cũng cần dùng đến thú hạch Thú Vương mới có thể khu động, bản thân ta cũng có nhu cầu sử dụng thú hạch Thú Vương, làm gì có dư thừa thú hạch Thú Vương cho ta dùng thử?

Nói tới đây, cho dù là kẻ ngu cũng có thể sáng tỏ, có thể hiểu hay không cũng không phải vấn đề của Diệp Dương Thành. Nhưng để đạt tới hiệu quả tốt nhất, Diệp Dương Thành vẫn bổ sung nói:

- Huống chi đây cũng không phải chuyện có thú hạch Thú Vương là có thể dễ dàng làm được, mỗi một lần dùng thử biện pháp này, đều khiến ta cảm thấy không còn chút sức lực...... Đây là chuyện rất tổn hại sức khỏe!

Chương 1043-1: Nhìn quan hệ trên thú hạch. . (Thượng)

August Thần Hoàng trợn tròn mắt, Vera Nika Thần Hoàng cũng gấp gáp, bởi vì trong đời sau của nàng, có mấy người tính tình thô bạo hơn nữa còn là cường giả cấp bậc Thần Vương!

Nhìn thấy Diệp Dương Thành vất vả với bọn họ, nàng có thể nào không nóng nảy? Cho nên, Vera Nika Thần Hoàng trong lúc vô ý làm ra một chuyện khiến cho Diệp Dương Thành nở hoa trong bụng, đồng thời cũng giúp các nghị viênThần Hoàng khác bừng tỉnh đại ngộ.

Chỉ thấy Vera Nika Thần Hoàng do dự chốc lát, mới dứt khoát lấy từ trong không gian vật phẩm của mình ra năm miếng thú hạch Thú Vương trong suốt, đưa tới trước mặt Diệp Dương Thành:

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, ở đây có ba miếng thú hạch chữa bệnh, hai miếng thú hạch cuồng bạo, ta có ba tử tôn tính tình thô bạo...Nhưng ta khẳng định bọn họ còn chưa tới trình độ trở nặng. Nếu như... Nếu như ngài nguyện ý giúp bọn họ khôi phục thanh tĩnh..., cho dù chỉ có mấy giờ, năm miếng thú hạch Thú Vương này chính là của ngài, nhiều không lấy lại, thiếu... ta bổ sung!

- Cô nương này, thật quá hiểu chuyện!

Diệp Dương Thành đang chần chờ làm thế nào nói ra yêu cầu của mình, Vera Nika Thần Hoàng đã cung cấp một con đường thênh thang!

Nhìn năm miếng thú hạch Thú Vương trước mắt, Diệp Dương Thành giống như thấy được bảo bối của mình.

Nhưng hắn vẫn tỏ ra trấn tĩnh, chứ không để lộ sơ hở.

Cho nên, Diệp Dương Thành rất bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Vera Nika Thần Hoàng, đồng thời giơ tay lên đẩy số thú hạch Thú Vương của nàng trở về, làm khó nói:

- Không phải ta không muốn giúp ngươi, mà là chuyện này thật sự rất khó làm, đây cũng là chuyện rất hao tổn sức khỏe...

- Ta biết, ta biết.

Vera Nika vội vàng đẩy thú hạch lại trước mặt Diệp Dương Thành, sau đó nói:

- Nhưng Diệp Dương Thành Thần Hoàng... Ngài có thể nể mặt ta, ra tay giúp hài tử của ta một chút không?

- Ngài không biết, ba đứa trẻ này trước khi trở thành Thần Vương tính tình rất ngoan ngoãn, nhưng hiện tại... Ài, ta chỉ nghe bọn chúng gọi một tiếng bà nội, bà tổ nội là ta đủ hài lòng rồi!

Vera Nika Thần Hoàng nói.

Diệp Dương Thành thật khó khăn nhìn năm miếng thú hạch Thú Vương, chần chờ nói:

- Vậy thì được rồi...

Có được hay không, cũng không ai biết, dù sao Diệp Dương Thành đã nhận năm miếng thú hạch Thú Vương của Vera Nika Thần Hoàng, hơn nữa sau khi hắn nhận lấy năm miếng thú hạch Thú Vương này, ngược lại còn đưa tới cho Vera Nika Thần Hoàng một trận cảm kích, lời nói ngoài miệng càng thêm dễ nghe!

- Đây chính là làm kỹ nữ còn dựng đền thờ?

Diệp Dương Thành bất động thanh sắc thu hồi năm miếng thú hạch Thú Vương, đồng thời trong đầu có chút thú vị suy nghĩ miên man, cũng không biết là lương tâm phát hiện hay là có tật giật mình, hắn nói với Vera Nika Thần Hoàng:

- Ta sẽ hết sức trợ giúp bọn họ.

- Cảm ơn...

Vera Nika Thần Hoàng vừa mới bỏ ra năm miếng thú hạch Thú Vương chân thành được cảm ơn, đột nhiên nàng cảm thấy, Diệp Dương Thành thật sự là một Thần Hoàng có tâm địa thiện lương, Thần Hoàng mạnh nhất!

Cử động của Vera Nika Thần Hoàng rơi vào trong mắt mười một vị nghị viênThần Hoàng còn lại, không thể nghi ngờ trở thành một chiếc đèn sáng chỉ đường, đối vào chín vị Thần Hoàng mạnh nhất trong đó mà nói, thủ đoạn của Diệp Dương Thành cũng không phải yêu cầu quá lớn, nhưng bọn hắn sống đến chừng này tuổi, chẳng lẽ hậu duệ đời sau chỉ có mấy người thôi sao?

Tuy nói khi ở giai đoạn Thần Vương, Thần Hoàng, bởi vì thú hạch dị thú ảnh hưởng, đối với hậu thế của mình chưa bao giờ có vẻ mặt dễ gần, nhưng dù sao đây cũng là huyết mạch của bọn họ! Trong số hàng ngàn hàng vạn tử tôn, dù sao cũng phải có mấy người đặt trong mắt?

Cho nên, sau khi Vera Nika Thần Hoàng chủ động giao ra năm miếng thú hạch Thú Vương, tranh thủ mấy giờ thanh tĩnh cho ba tử tôn của mình, August Thần Hoàng cũng tiến lên một bước nhỏ, có chút ngượng ngùng nói:

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, nếu như ngươi không ngần ngại...

- August, ta thật không muốn để ý, nhưng chuyện này thật sự rất hao tổn sức khỏe.

Vẻ mặt Diệp Dương Thành đầy khó xử.

- Cái này... Ta nguyện ý trị liệu trên cơ sở tiêu hao thú hạch, đưa cho ngài năm miếng thú hạch Thú Vương không cần hoàn lại!

August vừa thấy phản ứng của Diệp Dương Thành, biết mình hôm nay không muốn ra máu cũng phải ra máu, không có cách nào, hắn chỉ có thể đề cao thù lao:

- Hoặc là, ngươi để cho một người tỉnh táo lại, ta liền gia tăng một miếng thú hạch Thú Vương trả thù lao... Ta cũng không phải xem thường ngươi, mà là chân thành hy vọng có thể cung cấp bồi bổ lại.

- Thanh tĩnh một người là thêm một miếng?

Diệp Dương Thành tâm thần đại động, trước kia hắn vì công đức huyền điểm mà bận rộn, hiện tại trong mắt hắn, còn thứ gì có thể khả ái hơn thú hạch?

Cho nên, hắn gắng gượng gật đầu, hỏi:

- Không biết August Thần Hoàng cần trị liệu mấy người? Ta cần phải an bài một chút.

- Không nhiều lắm.

August Thần Hoàng cười nói:

- Chỉ bảy tám người.

Đối với một Thần Hoàng tồn tại trên vạn năm, cưới sáu bảy trăm người vợ sanh hạ vô số đời sau mà nói, bảy tám người, quả thật không nhiều.

Chỉ có điều Diệp Dương Thành cũng không để ý hắn có bao nhiêu đời sau, ý nghĩ duy nhất của hắn là... Tám người cần trị liệu thanh tĩnh, mỗi lần tốn của hắn mười lăm miếng thú hạch Thú Vương để trị liệu không tính là quá đáng chứ? Hơn nữa thêm một người là thêm một miếng thú hạch Thú Vương, mới tính toán cũng có hơn hai mươi miếng!

Hắn muốn tấn chức vị thần cao giai ít nhất cũng cần ba trăm miếng thú hạch Thú Vương, nếu tiếp tục tiến triển theo tốc độ này, chẳng phải không bao lâu là có thể tập hợp đủ ba trăm miếng thú hạch Thú Vương sao?

Nghĩ tới đây, tâm tư Diệp Dương Thành bắt đầu trở nên nôn nóng, làm gì có ai thịt béo đưa tới cửa còn đẩy ra ngoài? Cho nên, hắn lại tương đối “làm khó” chần chờ một lát, mới chậm rãi gật đầu:

- Được rồi, ta tận lực thử xem sao...

Nhận được trả lời chắc chắn của Diệp Dương Thành, August Thần Hoàng cũng mừng rỡ, hắn lập tức lấy trong không gian vật phẩm ra mười bảy miếng thú hạch Thú Vương, trịnh trọng giao tới trước mặt Diệp Dương Thành, nói:

- Nơi này có mười bảy miếng thú hạch Thú Vương, coi như là số thú hạch Diệp Dương Thành Thần Hoàng cần tiêu hao để trị liệu, số còn lại, thanh tĩnh một người liền tăng thêm một miếng thú hạch Thú Vương!

- Được.

Diệp Dương Thành đè ép tâm tình của mình, khẽ mỉm cười, sau đó thu mười bảy miếng thú hạch Thú Vương vào trong không gian thứ nguyên, trong đầu thống khoái kêu to!

Tốc độ thu thập thú hạch Thú Vương như vậy, rõ ràng nhanh hơn dùng tiền Vũ Không tiến hành thu mua rất nhiều, chưa nói đến tiếp theo còn có thể nhận được thú hạch, chỉ riêng số lượng thú hạch hiện tại, cũng đã gần 140 miếng, cách mục tiêu ba trăm miếng, chỉ còn lại hơn phân nửa mà thôi...

Trong đầu Diệp Dương Thành thầm tính toán số lượng thú hạch Thú Vương mình có hiện tại, cũng không chú ý tới thần sắc quấn quýt trên mặt Victor Moore Thần Hoàng, đợi đến khi hắn tính toán xong tình huống của mình, đang định nói chút gì đó với August Thần Hoàng, Victor Moore Thần Hoàng bỗng nhiên tiến lên một bước, nói:

Chương 1043-2: Nhìn quan hệ trên thú hạch. . (Hạ)

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, cám ơn ngươi trước đó đã cứu trợ ta.

Nói xong liền khom người chào, sau đó trên cái bàn tròn bên cạnh Diệp Dương Thành xuất hiện một đống thú hạch Thú Vương!

- Nơi này tổng cộng có hai mươi chín miếng thú hạch Thú Vương, là ta từ từ tích góp từng tí một nhiều năm qua.

Victor Moore vô cùng chân thành nói:

- Ta hy vọng có thể đi theo bên cạnh ngài, cho dù cách mười ngày chỉ có thể thanh tĩnh mấy giờ, ta cũng đủ hài lòng... Xin Diệp Dương Thành Thần Hoàng đáp ứng ta.

Nói xong, Victor Moore ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của Diệp Dương Thành, khuôn mặt thành khẩn:

- Ta không muốn sống đần độn nữa, chỉ có ngài, mới có thể mang cho ta hi vọng vĩnh viễn thanh tĩnh.

Đó là đôi mắt to lóe sáng cỡ nào! Trong lòng Diệp Dương Thành than thở một tiếng, ừ, nể tình hai mươi chín miếng thú hạch Thú Vương ở đây, ta sẽ thu ngươi làm tiểu đệ!

- Victor Moore Thần Hoàng không cần như thế, nếu có thể làm được, ta nhất định sẽ hết sức cứu trị ngươi.

Diệp Dương Thành mỉm cười gật đầu, giống như một trưởng giả đại công vô si hơn nữa còn hiền lành vạn phần.

Câu trả lời của hắn, lại đổi lại một trận cảm kích của Victor Moore Thần Hoàng, trong tình trạng thanh tĩnh hắn hết sức hiểu được, hiện tại ở Vũ Không đại lục người có thể cứu hắn cũng chỉ còn lại một mình Diệp Dương Thành, nếu như hắn không nắm chặc cơ hội..., nói không chừng không cần mấy ngày sẽ biến thành chủng loại của Tạp Lỗ Khâu trước lúc thanh tĩnh! Thay vì như vậy, chi bằng được ăn cả ngã về không.

Hơn nữa, Tạp Lỗ Khâu có vận khí, được những dị thú kia phái ra biển sâu tới đại lục tìm Diệp Dương Thành gây phiền toái, vì vậy..., hắn mới chiếm được hi vọng tái sinh.

Nhưng nếu như Victor Moore hắn biến thành bộ dạng như vậy thì sao? Chưa nói đến Diệp Dương Thành có thể cứu hắn hay không, chỉ riêng chuyện có thể rời khỏi biển sâu hay không chính là một vấn đề thiên đại, huống chi...

Cho dù như Tạp Lỗ Khâu may mắn được Diệp Dương Thành khôi phục thần trí, nhưng hắn vẫn phải trở về biển sâu, tiếp tục ở ngoài mặt giả làm một con chó săn trung thành... Cho đến khi Diệp Dương Thành tìm được phương pháp xử lí có thể hoàn toàn ổn định độc tố bên trong cơ thể bọn họ mới thôi.

Đây cũng là tình huống Victor Moore không cách nào giải thích, nói như thế nào đây? Không tự do, không bằng chết! Vì tự do, giao ra chút thú hạch làm thù lao thì có thể tính là cái gì? Khoản sổ sách này, Victor Moore vẫn có tính toán, dù sao hắn không cảm thấy mình thua lỗ, đây mới là chuyện trọng yếu nhất.

Cho nên, trong không gian thứ nguyên của Diệp Dương Thành lại mạnh mẽ tăng thêm hai mươi chín miếng thú hạch Thú Vương.

Như vậy mông lung lừa gạt thú hạch Thú Vương, Diệp Dương Thành cũng không có nửa điểm gánh nặng trong lòng, dù sao mỗi một lần hắn thi triển vài loại pháp thuật như Định Hồn thuật, cũng phải tiêu hao không ít thần nguyên, mặc dù một lần thu phí hai ba miếng thú hạch Thú Vương thật sự là quá đắt, nhưng... Ngu sao không cầm!

Hiện tại ở Vũ Không đại lục còn có vài con Hằng Cổ thú dữ tồn tại, chỉ dựa vào thực lực vị thần trung giai lúc này của Diệp Dương Thành, một khi gặp phải mấy con thú dữ Hằng Cổ..., hắn còn có thể chạy đến đâu? Hơn nữa, nhìn loại thế cục phát triển hiện tại, mâu thuẫn giữa dân bản xứ loài người ở Vũ Không đại lục với dị thú đã đến trình độ không cách nào hóa giải, sớm muộn gì cũng sẽ có một cuộc đại quyết chiến.

Việc Diệp Dương Thành đang làm bây giờ, chính là trước khi đại quyết đấu bộc phát, tận lực đề cao thực lực của mình đến trình độ vị thần cao giai, bởi vì chỉ có đến thực lực vị thần cao giai, hắn mới có tư cách khiêu chiến với mấy con thú dữ Hằng Cổ, mới xem như đứng ở thế bất bại chân chính!

Vì vậy, bất luận là vì ngàn tỷ sinh linh đáng thương của Vũ Không đại lục, hay là vì tính mạng của bản thân Diệp Dương Thành, cử động thu vớt thú hạch Thú Vương của hắn, cũng trở nên quang minh rất nhiều.

Ít nhất Diệp Dương Thành không có cảm giác mọi chuyện không ổn, ngược lại cảm giác mình đã làm một chuyện rất thông minh.

Những thú hạch Thú Vương này lưu lại trong tay các nghị viênThần Hoàng cũng không có gì dùng, chỉ có thể được cho là một loại hóa tệ lưu thông tiến hành giao dịch, nhưng rơi vào trong tay Diệp Dương Thành hắn thì sao? Đây chính là thật sự lợi dụng! Ít nhất, ừ, ít nhất không lãng phí của trời cho.

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, chỗ này của ta cũng có mấy tử tôn cần phải trợ giúp.

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, ta biết chuyện này đối với ngươi mà nói thật khó khăn, nhưng....

- Nơi này là mười tám miếng thú hạch Thú Vương, cứu trị hai người ta liền đưa thêm ba miếng....

Có Vera Nika, August và Victor Moore phối hợp, mấy vị Thần Hoàng còn lại cũng ngồi không yên, rối rít đứng dậy tỏ vẻ mình cũng nguyện ý cung cấp thú hạch Thú Vương, chỉ cần Diệp Dương Thành nguyện ý giúp tử tôn bọn họ, thú hạch Thú Vương không là vấn đề!

Dĩ nhiên, gấp gáp nhất không phải là những Thần Hoàng mạnh nhất, mà là một trong hai Thần Hoàng bình thường của nghị viện tối cao, Kanu Bisali Thần Hoàng.

Bản thân hắn không thể tấn chức Thần Hoàng mạnh nhất, cần cứu trợ dĩ nhiên không phải là con cháu đời sau của hắn, mà là chính bản thân hắn!

Càng là đại nhân vật, lại càng quý trọng cái mạng nhỏ của mình, dưới thôi động của không khí hiện trường, Kanu Bisali làm sao còn dám trầm mặc?

Vì tính mạng của mình, vì mình không thay đổi thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ của Tạp Lỗ Khâu...

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, chỗ này của ta có ba mươi tư miếng thú hạch Thú Vương, là ta tích góp trong gần vạn năm qua, nếu như ngài có thể trợ giúp ta...

Kanu Bisali thật sự bỏ hết vốn ban đầu, vì mạng sống, vì tự do, giao ra tất cả thú hạch Thú Vương, có thể tính là gì?

Kết quả là, trên mặt Diệp Dương Thành chất đầy thần sắc làm khó, nhưng trong lòng cũng đã cười nở hoa...

- Trong tay hiện giờ đã có hai trăm bảy mươi ba miếng thú hạch Thú Vương rồi, còn thiếu hai mươi bảy miếng là có thể tấn chức vị thần cao giai!

Thú hạch của Chân Linh dị thú, cũng chính là thú hạch của dị thú cấp Thú Vương ở Vũ Không đại lục, tổng số ở khắp Vũ Không đại lục thật ra cũng không ít, điểm này, không bao lâu sau khi Diệp Dương Thành tới Vũ Không đại lục cũng đã biết.

Nhưng biết thì biết, mặc dù sự thật tổng số thú hạch vượt ra ngoài dự tính bày ra trước mắt, nhưng muốn lấy được những thú hạch này, mạnh mẽ cướp lấy hiển nhiên là không được, dù sao Diệp Dương Thành còn chưa phải tồn tại vô địch ở Vũ Không đại lục, vạn nhất trở thành tấm bia cho mọi người chĩa vào, chẳng phải là quá oan uổng hay sao?

Cho nên ý nghĩ ban đầu của Diệp Dương Thành là mình sẽ đích thân đi săn giết dị thú Thú Vương, dùng cái này thu hoạch số lượng thú hạch Thú Vương mình cần có, đồng thời cũng không trêu chọc tới dân bản xứ loài người ở Vũ Không đại lục.

Chương 1044-1: Thật uy vũ (Thượng)

Nhưng từ lúc hắn tiến vào Vũ Không đại lục, hơn nữa từ từ hiểu rõ cấu trúc của thế giới này, ý nghĩ của hắn xảy ra thay đổi, từ ban đầu tấn chức vị thần trung giai là có thể thỏa mãn mục tiêu, biến thành vị thần cao giai hiện tại, hơn nữa, mục tiêu này tựa hồ cũng sắp sửa đạt thành.

Tất cả những điều này, đều được quy công vào cuộc chiến giữa hắn và Sanchez Thần Vương, nếu như không phải là nhờ sự kiện đó, Diệp Dương Thành cũng không thể thu hoạch tài phú kếch xù gồm mấy chục ngàn tỷ tiền Vũ Không.

Nếu như không có khoản tài phú kếch xù này, Diệp Dương Thành làm sao có thể tấn chức trở thành vị thần trung giai? Nếu như không tấn chức thành vị thần trung giai, làm sao có thể giết chết Tất Tất Lạp? Nếu như không giết chết Tất Tất Lạp, dị thú trong biển sâu làm sao phản ứng đến hắn? Nếu như dị thú trong biển sâu không phản ứng đến hắn, Tạp Lỗ Khâu làm sao có thể xuất hiện?

- Đúng là số mệnh!

Trong đầu nhớ lại những gì mình đã trải qua sau khi tới Vũ Không đại lục, sau khi xâu chuỗi tất cả mọi việc, Diệp Dương Thành cũng chỉ có thể phát ra một tiếng cảm khái như vậy.

Tổng số thú hạch Thú Vương trong tay đã đạt đến hai trăm bảy mươi ba miếng, chỉ cần có thêm hai mươi bảy miếng thú hạch Thú Vương, Diệp Dương Thành có thể hoàn thành điều kiện căn bản để tấn chức vị thần cao giai, mà một khi hắn tấn chức vị thần cao giai rồi, đủ loại áp lực mà hắn đang phải đối mặt hiện tại, cũng sẽ vì vậy mà tan thành mây khói.

Vị thần ở bổn nguyên vũ trụ tìm hắn gây phiền toái chẳng qua là vị thần trung giai, chỉ dựa vào thực lực bây giờ của Diệp Dương Thành cũng có thể đánh cho hắn tìm không ra phương hướng, huống chi là vị thần cao giai?

Hơn nữa, một khi Diệp Dương Thành thuận lợi tấn chức vị thần cao giai, chỉ dựa vào tình hình kinh tế và các loại thủ đoạn của hắn, cho dù là một con Hằng Cổ thú dữ, muốn bảo vệ tánh mạng cũng hoàn toàn không thành vấn đề, huống chi còn là mấy con Hằng Cổ thú dữ bị trọng thương ngủ say...?

Vì vậy, Diệp Dương Thành cực kỳ mong đợi vào chuyện tấn chức vị thần cao giai, nhưng vì không để lỗ mãng của bản thân vạch trần lời nói dối, hắn vẫn phải khiêm tốn một chút...

- Mỗi ngày ta chỉ có thể cứu trị nhiều nhất hai người, hơn nữa sau cứu trị thời gian thanh tĩnh dài nhất sẽ không vượt qua sáu giờ, sau sáu giờ, ý thức của bọn hắn sẽ một lần nữa bị ý thức còn sót lại trong thú hạch dị thú ảnh hưởng, trở bộ dạng ban đầu.

Trước khi đi, Diệp Dương Thành nói như thế cho mười vị Thần Hoàng mạnh nhất:

- Trước khi ta chưa thể tìm được biện pháp giải quyết căn bản, bọn họ cũng chỉ có lần cơ hội thanh tĩnh này, các ngươi hãy tranh thủ nắm chắc đi.

- Ngoài ra, lần này ta đến học viện Võ Đường dạy học, chủ yếu nhằm vào võ giả cấp mười cùng với võ giả cấp bậc Thần Vương, những tiểu tử nhà các ngươi cũng đừng phí tâm tư, đợi lúc nào lực lượng giáo viên của học viện Võ Đường đứng lớp, ta mới xem xét mở rộng phạm vi thu nhận học sinh.

- A, đúng rồi, nếu như các ngươi không yên lòng với đám tử tôn cấp Thần Vương trong nhà mình..., cũng có thể đưa bọn họ đến học viện Võ Đường để ta điều giáo, yên tâm, ta sẽ làm bọn họ biết nghe lời...

Ngồi trong cabin xe phi hành màu tử kim, hồi tưởng lại những lời của mình hơn ba giờ trước, khóe miệng Diệp Dương Thành khẽ nhấc lên, hiện ra nụ cười nhàn nhạt.

Một ngày trị liệu hai người, bình thường tính toán chính là một ngày hai miếng thú hạch Thú Vương, hơn nữa phía bên Hách Nhĩ Nam Đa cũng đang cố gắng thu mua... Còn lại hai mươi bảy miếng thú hạch Thú Vương, nếu không có gì bất ngờ xảy ra là có thể được giải quyết trong mười ngày!

Nghĩ tới đây, tâm tình Diệp Dương Thành không khỏi phấn chấn, ngẩng đầu hỏi Kanu Bisali Thần Hoàng đang ngồi bên cạnh:

- Lần này đi theo ta, chuyện của nghị viện cũng sắp xếp xong xuôi rồi chứ?

- À...

Kanu Bisali Thần Hoàng nghe được hỏi thăm của Diệp Dương Thành, không khỏi ngẩn ngơ, tiếp theo liền chợt hiểu cười nói:

- Mười vị Thần Hoàng mạnh nhất bình thường không nhúng tay vào quyết định của nghị viện tối cao, còn lần này Victor Moore Thần Hoàng cũng cùng cùng đi với ngài, ba người chúng ta ngồi cùng một chỗ, ở chỗ nào không thể quyết định chuyện chứ?

- Cũng đúng.

Diệp Dương Thành nghe được câu này, tâm tình càng thêm thư sướng, quay đầu nhìn Victor Moore, cười cười không nói thêm gì nữa.

Victor Moore và Kanu Bisali đồng dạng cũng là nghị viên nghị viện cao nhất của hiệp hội dong binh tự do, nhưng hiện tại tư thái của bọn hắn tương đối thấp, người không biết lại cho rằng bọn họ là thuộc hạ của Diệp Dương Thành.

Nói cách khác, trong ba người này, Diệp Dương Thành là kẻ đến sau nhưng lại chiếm cứ địa vị đại ca, hiện tại cái mạng nhỏ của Victor Moore và Kanu Bisali đều nằm trong tay Diệp Dương Thành, bọn họ có thể nói cái gì được nữa? Nói cách khác, Diệp Dương Thành bây giờ thật uy vũ.

Nhưng bản thân hắn cũng không để trong mắt loại quyền thế này, dù sao bất cứ lúc nào hắn cũng nhắc nhở chính mình, ngươi chỉ là một người khách qua đường, đừng thật sự xem mình là dân bản xứ của Vũ Không đại lục...

Từ tổng bộ của hiệp hội dong binh tự do chạy tới giải đất trung tâm Solo đế quốc ở khu ba, toàn bộ hành trình ước chừng bảy giờ, trong bảy giờ này, Diệp Dương Thành và hai người Victor Moore tổng cộng cũng không nói chuyện quá mười câu.

Không khí đi chung đường lộ ra vẻ trầm muộn, ít nhất Diệp Dương Thành cảm thấy thật giống như thiếu một chút việc gì vui, nhưng bảy giờ thật ra cũng không khó chịu đựng như vậy.

Khi đang trong xe phi hành chạy tới học viện Võ Đường ở Solo đế quốc, Diệp Dương Thành cũng không biết, sau khi hắn rời khỏi tổng bộ hiệp hội dong binh tự do không tới hai canh giờ, một gã nam tử toàn thân bao phủ trong hắc bào lặng yên không một tiếng động lẻn vào trong địa lao ở phương hướng Đông Bắc tổng bộ hiệp hội dong binh tự do.

Tạp Lỗ Khâu ở trạng thái ẩn thân dựa theo tin tức Antonio Thần Hoàng cung cấp, thần không biết quỷ không hay tiến vào tầng thứ sáu của địa lao, cũng là tầng dưới chót của địa lao này.

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng đã nói, đây là sứ mạng của ta, cũng là lựa chọn duy nhất để ta tiếp tục sinh tồn.

Nhẹ nhàng xẹt qua con đường nhỏ thấp hẹp, Tạp Lỗ Khâu nhớ lại đủ loại giao đãi của Diệp Dương Thành đối với hắn, trong đầu cũng chỉ có thể thở dài một tiếng.

- Sau khi cứu ba tên này lập tức trở về biển sâu, lần này, nhất định phải thăm dò tình huống của đám dị thú, cung cấp tin tức tình báo chuẩn xác để sau này Diệp Dương Thành Thần Hoàng hành động.

Trong đầu Tạp Lỗ Khâu âm thầm nghĩ đến những chuyện này, người đã xuất hiện ở phía đông tầng sáu địa lao.

Trong địa lao có trang trí mấy viên thú hạch dị thú cấp một cấp hai, thú hạch phát ra ánh sáng mờ mờ, nhưng Tạp Lỗ Khâu vừa liếc mắt liền thấy được trong ba gian nhà lao, ba tên “đồng bọn” bị gai nhọn đâm xuyên qua xương quai xanh, hơn nữa dùng tài liệu đặc thù trói gô.

Chương 1044-2: Thật uy vũ (Hạ)

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng đã nói với ta, trợ giúp một mình ta khôi phục thần trí đã là nguy hiểm rất lớn, nếu như khôi phục thần trí của ba người này..., bốn người thanh tĩnh cùng trở về biển sâu, không xảy ra vấn đề mới là chuyện kỳ quái.

- Cho nên, Diệp Dương Thành Thần Hoàng không thể giúp bọn họ khôi phục thần trí, mà ta, cũng cần mượn bọn họ cùng trở lại biển sâu, dùng cái này để che dấu dị thường của mình.

Nhìn ba tên “đồng bọn” lộ ra vẻ uể oải, mặc dù Tạp Lỗ Khâu Thần Vương cảm nhận được một trận thương xót, nhưng cũng không vì chút thương xót này mà ép mình vào con đường tuyệt lộ.

Vì vậy, Tạp Lỗ Khâu rất nhanh điều chỉnh tâm tình của mình, một lần nữa nhìn về phía ba người này, ba động tình cảm trong đôi mắt đã bị hắn hoàn mỹ thu liễm, trong tròng mắt đỏ ngầu, chỉ có vẻ bạo ngược và lạnh như băng.

Chỉ có như vậy, mới có thể phù hợp với hành động tiếp theo của hắn.

- Cường giả nhân loại bị đám dị thú khống chế thân thể thậm chí ngay cả hồn phách cũng tạm thời lâm vào trong ngủ say, vì vậy, ta chỉ là một cái xác không có quá nhiều ý thức tự chủ, tất cả những gì ta có là phản ứng bản năng với chiến đấu, và trí thông minh hết sức thấp.

- Dựa theo phương thức hành động của người có trí thông minh thấp, ta nên làm như vậy...

Trong đầu Tạp Lỗ Khâu nhanh chóng tìm kiếm định vị và phương án hành động tiếp theo.

Cho đến khi xác định được mình nên làm như thế nào, hắn mới hít vào một hơi thật sâu, không hề cố kỵ mình có bạo lộ hay không, trực tiếp lộ ra thân ảnh trong địa lao, dùng giọng nói băng lãnh nói:

- Đi.

Thanh âm của Tạp Lỗ Khâu mới vừa vang lên trong địa lao, một trận còi báo động chói tai cũng đã vang dội cả tòa địa lao, còn ba tên Hắc bào nhân bị vây khốn cũng kịch liệt giãy dụa, trong miệng phát ra từng đợt tiếng hô trầm thấp, sát cơ mãnh liệt.

Địa lao này là địa lao cấp bậc cao nhất của tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, chuyên dùng để nhốt những cường giả Thần Vương bị tàn phách dị thú ảnh hưởng, mà trở nên điên điên khùng khùng.

Hắc bào nhân này, là cường giả Thần Hoàng đầu tiên bị nhốt vào địa lao, vì vậy đề phòng nghiêm mật, tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của mọi người.

Chỉ có điều trước khi đến Tạp Lỗ Khâu có chuẩn bị, dĩ nhiên biết tình huống đại khái của địa lao này, vì vậy, hắn thật sự không vì tiếng còi báo động chói tai mà trở nên luống cuống tay chân, mà hết sức tỉnh táo, một quyền nối tiếp một quyền đập vào cánh cửa kim loại, hoàn toàn dùng bạo lực tháo dỡ cánh cửa.

- Phanh ~ phanh ~!

Từng thanh âm va chạm mãnh liệt vang lên trong tầng sáu địa lao, Tạp Lỗ Khâu mặt không chút thay đổi đánh vào cánh cửa kim loại.

Ước chừng hơn ba mươi giây sau, cánh cửa đầu tiên được thành công phá hư, Tạp Lỗ Khâu xông vào bên trong, lập tức động thủ hóa giải dây xích kim khí quấn quanh người “đồng bọn” của hắn, đồng thời nhổ luôn hai gai xương quai xanh đâm vào hắn.

Rất nhanh, tên “đồng bọn” này được thuận lợi giải cứu.

Tạp Lỗ Khâu lạnh lùng nói:

- Cứu người.

Hắc bào nhân không tiếng động gật đầu, cho nên, trong địa lao lại vang lên tiếng “bang bang” càng thêm dày đặc...

- Chạy?

Khi Diệp Dương Thành nhận được tin tức, hắn đang ngồi trên xe phi hành tiến vào cảnh nội Solo đế quốc, nghe được hồi báo của Hách Nhĩ Nam Đa, Diệp Dương Thành cả cười:

- Chạy mới đúng, ngươi an bài mấy đội nhân mã đuổi theo, bắt được hay không phải xem bản lãnh của ngươi rồi.

Nói xong câu đó, Diệp Dương Thành liền trực tiếp cắt đứt liên lạc với tòa nhà trung ương tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, đồng thời quay đầu lại nói với Victor Moore:

- Sư đệ của ngươi đã chạy rồi, đoán chừng không bao lâu nữa có thể trở về biển sâu... Ách, đã đến giờ rồi?

Nói được một nửa, Diệp Dương Thành mới mạnh mẽ phát hiện vẻ mặt Victor Moore có chút dị thường, nhẩm tính lại thời gian, mới hiểu được thời gian thanh tĩnh của Victor Moore đã hết, lúc này, tàn phách dị thú lúc trước bị áp chế đang giãy dụa đòi ra.

Cũng may chủ hồn của Victor Moore cũng chưa đánh mất ý chí, mặc dù lại một lần nữa bị tàn phách dị thú ảnh hưởng tới chủ hồn, nhưng có một số chuyện hắn vẫn nhớ được.

- À..

Gương mặt bình tĩnh, ôn hoà ồ một tiếng, Victor Moore như một mộc đầu nhân.

Nhìn thấy phản ứng của hắn, Diệp Dương Thành cũng không quá để trong lòng, mà là phối hợp nói:

- Đợi lát nữa đến học viện Võ Đường ở Solo đế quốc, ngươi và Kanu Bisali tìm một chỗ nghỉ ngơi, ta sẽ một mình đi dạo trong học viện, suy nghĩ một số phương án trường học.

Victor Moore và Kanu Bisali gật đầu, đối với an bài của Diệp Dương Thành cũng không có bất kỳ dị nghị nào, dù sao nghiêm khắc mà nói, hiện tại bọn họ chính là bọn họ của Diệp Dương Thành bọn họ, còn Diệp Dương Thành lại là bác sĩ duy nhất trên Vũ Không đại lục có thể cứu được bọn họ.

Thấy hai người nhất tề gật đầu, Diệp Dương Thành vẫn có chút không yên lòng dặn dò Kanu Bisali:

- Ngươi để ý Victor Moore một chút, nếu như phát hiện hắn có cử động dị thường gì, tỷ như ồn ào đòi đi đến biển sâu..., lập tức liên lạc với ta, hiểu chưa?

- Cái này...

Kanu Bisali theo bản năng nhìn thoáng qua sắc mặt bình tĩnh của Victor Moore, do dự một lát mới lên tiếng:

- Diệp Dương Thành Thần Hoàng, nếu Victor Moore Thần Hoàng quả thật muốn mạnh mẽ rời..., ta căn bản không có biện pháp ngăn cản hắn... Ngài biết đấy, thực lực của hắn mạnh hơn ta một chút.

- Không kêu ngươi ngăn cản hắn, chỉ cần ngăn cản hắn không để hắn rời đi là được.

Diệp Dương Thành cười nói:

- Mười phút, ngươi chỉ cần ngăn cản hắn trong mười phút, còn lại ta sẽ xử lý.

- Cái này, không thành vấn đề.

Kanu Bisali thở phào nhẹ nhỏm, mỉm cười đáp ứng.

Victor Moore nghe hai người nói chuyện trong lúc, cũng không lộ ra nửa điểm khác thường, chỉ lẳng lặng ngồi trên ghế sa lon, nghe Diệp Dương Thành và Kanu Bisali thảo luận về chuyện của hắn.

Cứ như vậy một đường trò chuyện, dặn dò, hơn mười phút sau, bên trong buồng phi cơ xe phi hành liền vang lên thanh âm cung kính của phi công:

- Ba vị Thần Hoàng bệ hạ, chúng ta đã đến, xin hỏi có lập tức hạ xuống hay không?

Bên trong buồng phi cơ hoàn toàn phong bế, đám người Diệp Dương Thành nói chuyện cũng sẽ không rơi vào trong tai bất cứ kẻ nào, lúc này nghe thấy phi công hỏi thăm, Diệp Dương Thành liền nhẹ nhàng nhấn một cái lên tay vịn ghế sa lon, triệt tiêu toàn bộ phong bế, sau đó mới thản nhiên nói:

- Hạ xuống đi.

- Vâng...

Phi công lập tức đáp ứng, bắt đầu chuẩn bị hạ xuống.

Lúc này, tại bãi đáp máy bay mới xây của học viện Võ đường, đã có hàng chục người đang đứng chờ, mơ hồ chia làm sáu trận doanh, tựa hồ không phải cùng một bọn.

- Phụ hoàng, văn phòng làm việc đế đô của hiệp hội dong binh tự do, Thần Vương Lại Ngạc Đạt, Thần Vương Chu Bách Hùng, Thần Vương Sara Lazo còn có người phụ trách quốc gia chúng thần cũng đã tới.

Trên bãi đất trống phương hướng Đông Bắc sân bay, Đại hoàng tử của Solo đế quốc Solo Cuper đang đứng bên cạnh Solo Saatchi, thấp giọng nói:

- Đợi lát nữa, chúng ta có mời ba vị nghị viênThần Hoàng tham gia yến hội nữa không?