Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 842. Quyết chiến bắt đầu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nửa năm chớp mắt trôi qua, hành động thanh tiễu các phóng trục địa cũng đã trôi qua nửa năm, trong nửa năm này mọi người tận sức quét dọn sạch sẽ những khu phóng trục địa không bỏ sót nơi nào.

- Chỉ còn lại mười ba phóng trục địa, thời gian thật nhanh.

Mấy vạn cường giả bổn nguyên vũ trụ đứng trong Lưu Huỳnh tinh hệ Hoành Đồ tinh khu, nhìn hằng tinh phía trước, Kreis Baar than thở:

- Thanh tiễu gian nan nhất cũng sắp bắt đầu rồi.

- Vậy thì bắt đầu.

Diệp Dương Thành cười nói:

- Sau khi thắng lợi ta mời mọi người đến địa cầu uống rượu chúc mừng!

- Ha ha, hay là đến Cực Đạo tinh khu của ta, điều kiện địa cầu chưa đủ.

Bách Nguyên chân quân cười nói:

- Muốn uống rượu, sao có thể thiếu rượu ngon hỗn độn đây?

Sau khi Diệp Dương Thành dựa vào ba mươi viên thú hạch hằng cổ dị thú tấn thăng thành thần vương nhất cấp, thậm chí quan hệ giữa hai sư huynh cũng đã được hòa dịu lại.

Số lượng phóng trục địa dị thú càng nhỏ, lực cản càng lớn, nhất là khi gặp những nơi đánh số từ 30 trở xuống, rất có thể sẽ gặp phải dị thú tương đương thần vương trong bổn nguyên vũ trụ.

Mãi cho tới bây giờ, đội ngũ thanh tiễu cũng đã hợp lại thành một đội ngũ, chuẩn bị cho trận quyết chiến sau cùng.

Còn có một tin tốt lành, trong nửa năm gian nan càn quét, chẳng những Diệp Dương Thành đột phá thần vương, Khải Lạc Khốc Kỳ cũng đã thuận buồm xuôi gió đột phá liệp vương.

Bách Nguyên chân quân hạ thấp thanh âm hỏi:

- Lấy được bao nhiêu?

- Chỉ có mười bốn viên.

Diệp Dương Thành ngẩn người, liền hiểu ý tứ của hắn, nhẹ lắc đầu:

- Còn thiếu mười sáu viên!

Nghe Diệp Dương Thành trả lời, Bách Nguyên chân quân đem bốn viên tinh thể nhét vào trong tay hắn:

- Như vậy chỉ còn mười hai viên thôi.

Nói xong hắn khẽ cười một tiếng.

- …

Diệp Dương Thành theo bản năng nắm chặt tinh thể trong tay mình, cảm thấy thật nặng, còn mang theo cảm giác lạnh băng.

- Thật cảm tạ sư huynh.

Diệp Dương Thành vui sướng ngây ngất, thật sự là thu hoạch ngoài ý muốn.

Tịch diệt hung thú là tồn tại thật khủng bố, Diệp Dương Thành vì thu thập mười bốn viên thú hạch kia cơ hồ mỗi lần đều liều mạng mới lấy tới.

Mà Bách Nguyên chân quân còn chưa phải là thần hoàng, trong tay cũng không có mười tám trấn điện thần kính, thực lực còn kém hơn Diệp Dương Thành rất nhiều…

Nhưng dưới tình huống như vậy hắn còn thu thập được bốn viên thú hạch tịch diệt hung thú đưa cho Diệp Dương Thành, nhân tình này làm sao có thể hồi báo rõ ràng?

Đại bộ phận mọi người không chú ý tới họ, nhưng Kreis Baar đứng gần bên nhìn thấy thật rõ ràng.

Hắn nhẹ nhàng bước tới gần, dùng khuỷu tay đẩy Diệp Dương Thành, hỏi:

- Đại sư huynh đưa cho ngươi bao nhiêu thú hạch tịch diệt hung thú?

- Ách…

Diệp Dương Thành thoáng sững sờ đáp:

- Bốn viên ah!

- Bốn viên? Hắc hắc, này, nhị sư huynh khách khí hơn đại sư huynh đó!

Nghe câu trả lời, Kreis Baar làm ra bộ dáng như khiêu khích Bách Nguyên chân quân, đưa tay đem năm viên thú hạch nhét vào trong tay Diệp Dương Thành.

- Cảm ơn nhị sư huynh.

- Được rồi, đừng chỉ lo cảm tạ, thu lại, chúng ta đi.

Kreis Baar vỗ vai hắn, khẽ cười nói:

- Chờ sau khi giải quyết uy hiếp dị thú, sư huynh làm chủ tặng lễ vật thật lớn cho ngươi!

Diệp Dương Thành cũng chỉ cười, nhìn thấy phía trước hiện ra ánh sáng, trầm giọng nói:

- Mọi người chú ý, thời cơ phá vỡ hàng rào không gian tốt nhất đã đến!

Ánh sáng xanh thẫm bên ngoài hằng tinh càng lúc càng nồng đậm, Diệp Dương Thành, Kreis Baar, Bách Nguyên chân quân cùng Khải Lạc Khốc Kỳ sóng vai mà đứng, ánh mắt nhìn thẳng vào hằng tinh phía trước.

Đợi đến khi ánh sáng đã trở nên rực rỡ, Diệp Dương Thành thấp giọng quát:

- Dựa theo kế hoạch, động thủ!

- Hô hô hô hô…

Bốn người đồng thời vung tay, dùng phương pháp của mình phá vỡ hàng rào không gian, lao thẳng tới phóng trục địa.

- Oanh oanh oanh oanh…

Mặt ngoài hằng tinh tản ra kim quang dị thường chói mắt, phóng trục địa rốt cục mở ra một không gian thông đạo nối thẳng bổn nguyên vũ trụ.

- Nhanh!

Bốn người cùng quát to một tiếng lao thẳng vào bên trong.

Mọi người nhanh như sao băng lao thẳng tới phía trước, từng đợt tiếng vang không ngừng truyền ra, không bao lâu, toàn bộ đội ngũ đã đi vào trong phóng trục địa.

- Hống hống hống…

Bốn người Diệp Dương Thành vừa lao vào, liền nghe được tiếng rít gào ầm ĩ vô cùng nóng nảy!

Hắn theo bản năng nhìn xuống, ngưng trọng nói:

- Lại là một chỗ có chuẩn bị!

Diệp Dương Thành đưa mắt nhìn lại, bên dưới tụ tập dị thú chẳng khác gì biển khơi, căn bản liếc mắt nhìn không thấy cuối.

Mà số lượng dị thú nhiều như vậy tụ họp chung một chỗ, hàm ý còn cần nói rõ hay sao?

Trên thực tế bắt đầu từ phóng trục địa 169, bởi vì hành động thanh tiễu chậm dần, dị thú đã bắt đầu thông qua năng lực thiên phú truyền ra tin tức thần minh triển khai hành động thanh tẩy bọn chúng cho những phóng trục địa khác nghe thấy.

Bởi vì hành động đã bị hấp thụ ánh sáng, dị thú liền làm ra thật nhiều an bài, nhất là ở phóng trục địa 113, bởi vì dị thú đã mai phục sẵn sàng, mà đội ngũ càn quét lại xé rách hàng rào không gian đi vào ngay chỗ mai phục của dị thú trước đó!

Chính vì thế đội ngũ kia bị công kích gần như đoàn diệt!

Giờ phút này chứng kiến dị thú mênh mông vô bờ bên dưới, Diệp Dương Thành lập tức quát:

- Phạm vi càn quét 1000km2, diệt sạch toàn bộ dị thú!

Chỉ cần dọn ra một khối đất trống thuận lợi đổ bộ, như vậy sẽ không phải chịu nhiều tổn thất.

Ba người còn lại đều hiểu được, ngay lập tức cùng vung tay phát ra công kích…

Chương 1124-1125: Hỗn độn thần chi

Một trận thanh tiễu này kéo dài một năm lẻ bảy tháng, khi xuất phát có hơn bốn vạn thần minh cùng cường giả Thời Không Liệp Thú Giả bộ tộc, rốt cục khi rời khỏi phóng trục địa số một, chỉ còn lại chưa đầy ba ngàn người, bên trong còn có hơn phân nửa bị thương.

Cuộc chiến thanh tiễu thảm thiết vượt ngoài dự liệu của Diệp Dương Thành, thậm chí nhóm thần minh hắn mang đi ra từ Vũ Không đại lục cũng không còn lại bao nhiêu người.

Duy Tạp Ny Tạp, Á Hi Bá Ân, Áo Cách Tư Đức, Ấn Tát Già đều chết trận, mọi người lần lượt hi sinh, từng khuôn mặt quen thuộc từ nay chỉ còn lại trong trí nhớ, sẽ không còn xuất hiện.

Cuộc chiến chấm dứt ngày thứ ba, những người còn sống sót quay về Thiên Xà tinh khu, nghỉ ngơi chỉnh đốn.

Cùng lúc đó Diệp Dương Thành đi theo Bách Nguyên chân quân cùng Kreis Baar tới thần điện trong Cực Đạo tinh khu, vẻ mặt hai người trở nên phi thường nghiêm túc.

- Tổng cộng lấy được bao nhiêu tịch diệt thú hạch?

Bách Nguyên chân quân mở miệng hỏi trước, trên mặt mang theo vẻ chờ đợi cùng khẩn trương, nguyện vọng của thần hoàng Mễ Long Tác Đa có đạt tới hay không, Cửu Tiêu Thần Cách là mấu chốt nhất trong đó.

Cả Kreis Baar cũng tràn đầy chờ mong nhìn Diệp Dương Thành, có chút khẩn trương.

Diệp Dương Thành khẽ cười nói:

- Đã thu thập xong rồi, ba mươi ba viên.

- Thật tốt quá!

Bách Nguyên chân quân hoan hô một tiếng, cười nói:

- Nếu như vậy thần hoàng ma chú đã có hi vọng giải trừ!

- Chúng ta thăng chức ngay đi!

Kreis Baar vội vã nói:

- Chờ ngươi thăng chức xong, chúng ta bàn tiếp!

Diệp Dương Thành gật đầu đáp ứng, nghiêm túc nói:

- Nhưng lần này đột phá chỉ sợ thời gian có chút lâu…

- Không sao.

Bách Nguyên chân quân nói:

- Chuyện trong bổn nguyên vũ trụ ta cùng nhị sư huynh ngươi sẽ xử lý.

- Chuyện trên địa cầu ngươi cũng đừng lo lắng.

Kreis Baar cười nói:

- Ta sẽ chiếu cố thay ngươi.

- Được, vậy cảm ơn hai vị sư huynh.

Diệp Dương Thành gật đầu, cảm tạ một tiếng xoay người rời khỏi thần điện.

Nụ cười trên mặt Kreis Baar thoải mái hơn rất nhiều, nói:

- Nếu lần này tiểu sư đệ có thể đột phá…

- Chẳng những có thể đánh vỡ thần hoàng ma chú, còn cho chúng ta biết sau thần hoàng còn có cảnh giới nào, đồng thời sao…ha ha…

Ánh mắt Bách Nguyên chân quân có chút phức tạp nhìn kiến trúc trong thần điện của mình, nói:

- Bổn nguyên vũ trụ cũng nên nghênh đón chủ nhân mới!

Lúc này Diệp Dương Thành đã đi tới một tinh cầu thật lớn trong Cực Đạo tinh khu.

Trên tinh cầu này có sinh mệnh trí tuệ, chẳng qua còn bị vây trong thời nguyên thủy, trên người vẫn còn mang theo lông rậm.

Thần thức khổng lồ quét khắp tinh cầu, hắn cảm nhận được vài cỗ năng lượng ba động, nhủ thầm:

- Ra vẻ lại có một hệ thống tu luyện mới sẽ ra đời trong bổn nguyên vũ trụ.

Diệp Dương Thành khẽ cười, thuấn tức di động lên một ngọn núi sâu trong rừng già.

Cầm ba mươi ba viên thú hạch trong tay, sau một lúc cẩn thận tự hỏi, Diệp Dương Thành chờ mong lẩm bẩm:

- Không biết chờ ta đột phá tới thần hoàng, cường độ thân thể sẽ tới mức nào, có thể thuận lợi bài trừ thần hoàng ma chú không?

Ba mươi ba viên thú hạch ẩn chứa năng lượng vượt xa suy đoán của Diệp Dương Thành, vốn cho rằng chỉ hai tháng là có thể hấp thu xong, nhưng rốt cục kéo dài hơn nửa năm thời gian mới gian nan hoàn thành.

Theo bản năng mở hai mắt nhìn đôi tay trống rỗng, trên mặt hắn hiện lên vẻ chờ mong, nếu lần này có thể thuận lợi đột phá…đột nhiên thần cách dừng chấn động, sau đó vang lên thanh âm răng rắc, giống như có người lắc bình kim loại, thanh âm có chút chói tai.

Cửu Tiêu Thần Cách biến thành nóng bỏng, đau đớn khiến cho hắn chợt nhíu mày.

Ngân quang lóe ra, máu tươi nháy mắt sôi trào, mạch máu bị dập nát, máu tươi nóng bỏng lan tràn khắp toàn thân của hắn.

Vĩnh hằng chân khu nháy mắt bị hủy, linh hồn của hắn gặp phải thống khổ chưa từng có từ trước tới nay.

Thời gian trôi qua thật thong thả, thống khổ làm cho người ta phát điên, Diệp Dương Thành không biết mình đã chịu đựng bao lâu, cũng không biết mình đã hoàn thành đột phá hay chưa.

Lại thêm nửa năm trôi qua, huyết nhục đọng lại như một bãi bùn trên mặt đất rốt cục xảy ra chuyển biến kỳ diệu, kim quang không ngừng lóe sáng.

Giữa không trung giáng xuống đạo khí thể bụi mông mông, xuyên qua phòng hộ tráo bao phủ lên huyết nhục của hắn, cùng kim quang dung hợp chung một chỗ, bày ra một cảnh tượng vô cùng cổ quái.

Chân khí ấm áp bao trùm toàn thân hắn, huyết nhục bắt đầy nhảy lên có tiết tấu, như một sinh mệnh mới đang bắt đầu dựng dục sống lại.

- Oanh…

Nửa tháng sau, Diệp Dương Thành đột nhiên nghe được tiếng nổ mạnh bên tai của mình.

Nương theo tiếng nổ mạnh, hắn cảm nhận được mình đã sống lại, một cảm giác vui sướng truyền khắp cả linh hồn!

Thiên địa như nhận được cộng hưởng, bụi vụ liên tục tràn tới xâm nhập vào bên trong thân thể của hắn.

Lúc này hắn cảm giác linh hồn của mình phóng đại, trong chớp mắt lan tràn khắp cả bổn nguyên vũ trụ.

Ước chừng nửa giờ sau, vô số tin tức tràn vào linh hồn của hắn, Diệp Dương Thành rốt cục thanh tỉnh lại, trong đầu hắn hiện ra một bức đồ án, tương tự như tinh vân, nhìn qua thật yên lặng, kỳ thật đang rung động dựa theo một tần suất đặc thù.

Hắn chỉ lẳng lặng nhìn thấy, đồ án không ngừng phát sinh biến hóa, lại như chưa từng di chuyển qua bao giờ…

Thân hình hắn bắn ra kim quang chói mắt, như một vầng thái dương mới xuất hiện, hô một tiếng bắn lên hư không!

- Oanh!

Cả bổn nguyên vũ trụ như dừng lại vận chuyển, giống như tiến nhập vào một vòng luân hồi…

Bên trong thần điện Cực Đạo tinh khu, Bách Nguyên chân quân cùng Kreis Baar kinh hô:

- Là chân khí của tiểu sư đệ! Hắn đột phá!

Diệp Dương Thành chỉ cảm giác mình dung nhập vào bổn nguyên vũ trụ, như đã siêu thoát, trong nháy mắt hắn cảm giác mình là người sáng tạo, hắn có thể thật thoải mái tùy ý thay đổi bất kỳ vật chất gì trong vũ trụ.

Không biết vì sao trong đầu óc của hắn lóe lên bốn chữ: Hỗn Độn thần chi!

- Hỗn Độn thần chi?

Trong mắt hiện lên tia kinh ngạc, tia hiểu ra, mỉm cười hờ hững…

- Thì ra là thế.

Diệp Dương Thành cười nhẹ lẩm bẩm.