Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong cơ thể Siêu phàm giả luôn tồn tại ô nhiễm, có thể nói họ chính là một "dị chủng" mang hình người. Vì vậy trước khi chết, nhất định họ phải dồn hết sức lực để giải phóng sức mạnh, nhằm giảm thiểu tối đa khả năng cơ thể bị dị hóa sau khi chết.

Giang Du từng tận mắt chứng kiến Lâm Mặc nuốt thuốc độc, sau đó thanh máu về không và được ba Tuần Dạ Nhân khác đưa đi.

Tính ra mới chỉ trôi qua năm sáu ngày thôi đúng không? Tóm lại là chưa đầy một tuần, tại sao anh ta lại biến thành bộ dạng như bây giờ chứ?!

Thấy Giang Du khựng lại không tấn công, Lâm Mặc đang bị đè bên dưới đột nhiên bộc phát một luồng sức mạnh, hất văng Giang Du ra.

Nó không tiếp tục tấn công nữa mà rít lên một tiếng, nhanh chóng lao ra bên ngoài bỏ chạy.

"Đứng lại!" Giang Du hét lớn, lộn người đứng dậy định đuổi theo, ngặt nỗi tốc độ của đối phương quá nhanh, hắn hoàn toàn không đuổi kịp. Hắn cố chạy theo vài bước, chỉ biết trơ mắt nhìn đối phương rẽ qua góc phố rồi biến mất tăm.

Thôi xong, chạy mất hút rồi. Mà cho dù không chạy, nhìn trạng thái hiện tại của Lâm Mặc, ước chừng anh ta cũng chẳng thể trả lời câu hỏi của mình.

Giang Du thu hồi tầm mắt.

Hắn mở cuốn sổ tay ra, màn hình ánh sáng khẽ lưu chuyển.

[Họ tên]: Giang Du

[Thuộc tính]: ...

[Vị cách]: ...

[Năng lực]: ...

[Tuổi thọ còn lại]: Bảy ngày!

Phần phía trên trông vẫn bình thường, nhưng khi nhìn xuống bên dưới.

Hơi thở của hắn bỗng nghẹn lại.

[Bước vào Tầng Bóng Tối, ngươi đã phát hiện ra một con mồi]

[Sở hữu Vị cách "Liệp sát giả", ngươi vô cùng hưng phấn trước cuộc Săn lùng sắp sửa diễn ra, ngươi đã bắt đầu mong chờ khoảnh khắc mình Săn lùng thành công]

[Sắp sửa Săn lùng thành công... nhưng lại vô tình để con mồi chạy thoát, rất đáng tiếc, đây là một cuộc Săn lùng thất bại]

[Với tư cách là một "Liệp sát giả", việc "Săn lùng thất bại" liên tiếp sẽ làm nhục Vị cách này]

[Xin lưu ý, nếu liên tiếp "Săn lùng thất bại", thực lực của ngươi sẽ bị suy giảm, thậm chí là tổn hao tuổi thọ]

Dẹp đi cho rảnh, dù sao bây giờ trông ta cũng chẳng giống như kẻ có thể sống thêm được mấy ngày. Cùng lắm thì bị trừ sạch tuổi thọ, lăn ra chết quách đi.

Dưới Vị cách "Liệp sát giả", cái chết chỉ là một sự khởi đầu khác mà thôi. Thể xác con người rốt cuộc vẫn có cực hạn, ông đây lập tức không làm người nữa là xong! Dĩ nhiên, đây chỉ là nói đùa thôi.

Giang Du nhức cả trứng, không ngừng nghiến răng nghiến lợi. Chẳng phải chỉ là săn hụt một lần thôi sao, bày đặt lắm hình phạt thế làm gì, bộ bị chập mạch rồi hả?

Bảng thuộc tính lại làm mới một lần nữa.

[Trong lòng ngươi tự hiểu rõ, chỉ có không ngừng Săn lùng, nâng cao hung danh, thăng tiến giai vị, "Liệp sát giả" mới có thể nắm giữ nhiều quyền bính sinh tử hơn]

[Nhưng lúc này trong lòng ngươi lại tràn ngập phẫn nộ, cảm thấy cuộc đời cũng chỉ đến thế mà thôi. Săn lùng? Săn cái con khỉ, chờ chết đi! Làm quỷ luôn cho rảnh!]

Chó má! Cái bảng hệ thống rách nát này, cố tình trêu ngươi người ta đúng không?

Suýt chút nữa thì Giang Du tức vẹo cả mũi.

Chỉ còn bảy ngày để sống, chiều nay phải nỗ lực thêm chút nữa, nếu vẫn không săn được con mồi nào thì đành phải tìm Lý thúc cầu cứu, bằng không thì tìm Lục thúc vậy.

Cho dù phải bịa ra một cái cớ thì cũng phải bịa cho bằng được. Dù thế nào cũng phải kiếm một con Nhất giai hạ vị để thịt, nạp thêm mấy ngày tuổi thọ cái đã.

Mọi chuyện vẫn chưa đến mức quá tồi tệ. Tìm kiếm quanh khu chung cư hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy con nào thực sự phù hợp, lòng Giang Du dần chùng xuống.

Cứ điểm Vân Hải, khu Đông 1, nằm cách không xa khu trung tâm, trị an xưa nay vốn rất tốt. Hay là... sang khu khác xem sao? Hiện tại cũng chỉ có thể làm thế thôi.

Giang Du tìm một góc khuất, thoát khỏi Tầng Bóng Tối.

Đi bộ khoảng năm trăm mét là có trạm tàu điện ngầm, đi tàu điện ngầm đổi tuyến, mất tầm hai mươi phút là có thể tới khu Đông 2.

Thời gian đã bước sang hai giờ chiều, mua đại cái gì đó lót dạ dọc đường, Giang Du bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.

Tuy là người Vân Hải, nhưng hắn thực sự chưa tới khu này được mấy lần. Nơi này nằm ở rìa Vân Hải, chủ yếu là nơi tập trung của các nhà máy hóa chất và các tập đoàn lớn, đồng thời cũng có không ít tòa nhà bỏ hoang xây dở cùng những bãi đất trống cằn cỗi.

Ẩn mình vào Tầng Bóng Tối, tìm một vị trí có góc nhìn thông thoáng, hắn phóng tầm mắt quan sát xung quanh. Rất nhanh, ánh mắt hắn ngưng lại, khóa chặt vào một tòa nhà bỏ hoang xây dở ở phía đối diện.

Ở nơi đó, một bóng dáng có làn da màu đỏ nhạt, tứ chi to lớn, cơ bắp cuồn cuộn săn chắc đang nằm bò ra nghỉ ngơi.

Nói một cách chính xác... thứ này hoàn toàn không có da. Thớ cơ đỏ hỏn phô bày hoàn toàn ngoài không khí, có thể nhìn thấy rõ những huyết quan và kinh lạc chằng chịt bên trên.

Hai vuốt sắc bén dữ tợn vô cùng, quấn quýt lấy thứ ánh sáng đỏ như máu, đầu móng vuốt cong cong tựa như những lưỡi đao sắc lẹm. Chiếc đuôi dài mảnh khảnh, phần đầu đuôi có hình lăng trụ, gai ngược mọc san sát nhau, nếu quất trúng người chắc chắn sẽ giật phăng đi một mảng thịt lớn.

Thân thể nó loang lổ sẹo lồi lõm, một bên chân có dấu hiệu gãy lìa rõ rệt. Khoảng cách giữa hai tòa nhà tầm ba mươi mét, vừa vặn nằm trong phạm vi hiển thị thanh máu của hắn.

"Thanh máu: 43%!"

Thứ này được đấy, máu giấy lại còn đang tàn phế! Thể hình của nó to hơn con ma lơ lửng một chút, trông có vẻ là dị chủng thiên về khuynh hướng sức mạnh?

Rất có khả năng là loại máu trâu công cao. Nhưng nếu đánh lén thành công, hắn hoàn toàn có thể chơi khô máu với nó một trận.

Giang Du khom người xuống, lén lút mò mẫm bò sang tòa nhà đối diện. Chẳng mấy chốc, hắn đã nép mình bên góc tường, im lặng quan sát.

Cổ, mông, chân...

Sơ hở trên người con dị chủng này không nhiều, có chút khó nhằn đây. Chẳng biết có phải do cảm nhận được ánh mắt của hắn hay không, con dị chủng vốn đang ngủ gật bỗng nhiên bật dậy, chiếc đuôi dựng đứng lên, tiến vào trạng thái cảnh giác.

Thằng cha này thính thế cơ à? Giang Du vội vàng rụt người ẩn nấp.

Phải mất hơn mười giây, sau khi xác nhận không có nguy hiểm gì, con dị chủng cơ bắp cuồn cuộn kia mới chịu nằm xuống lại.

Giang Du lại ti hí mắt nhìn qua một lần nữa. Điểm đỏ trên người đối phương hơi nhạt đi đôi chút, có thấy nó đã không còn thả lỏng như ban đầu nữa.

Không cần vội.

Đã là đi săn thì phải có lòng kiên nhẫn.

Giang Du nín thở, lặng lẽ chờ đợi.

Một phút, năm phút, mười phút... sắc đỏ của điểm yếu lại đậm lên, báo hiệu nếu tấn công vào lúc này sẽ gây ra lượng sát thương cực kỳ khổng lồ.

Thời cơ tới rồi!

"Đánh dấu"!

Bịch.

Tiếng cửa đóng lại vang lên, theo sau đó là những âm thanh sột soạt đi vào nhà.

"Cậu lại chạy đi đâu... ơ, Lý thúc? Ba?"

Lục Dao Dao quay đầu nhìn ra cửa, động tác xào rau lập tức khựng lại. Tiếp tục nấu cũng không phải, mà buông tay xuống cũng không xong.

Hai nhà vốn là hàng xóm lâu năm nên quan hệ vô cùng thân thiết. Nhưng gặp nhau trong hoàn cảnh mình đang đứng xào nấu thế này, Lục Dao Dao cứ có cảm giác kỳ quặc khó tả, cứ như cô là dâu con trong nhà vậy.

"Đang nấu cơm hả cháu?" Lý Tuân Quang tỏ ra khá ôn hòa, ông mỉm cười với cô rồi xỏ chân vào dép lê.

Trên người ông là chiếc áo măng tô Tuần Dạ Nhân quen thuộc, hai bên tóc mai và dưới cằm lún phún một lớp râu quai nón mỏng. Gương mặt góc cạnh rắn rỏi, toát lên phong thái của một ông chú phong trần, dày dạn sương gió.

"Nhìn xem, tôi đã bảo con bé ở bên này mà lị." Lục Nam Phong đứng bên cạnh nói bằng giọng điệu chua loét.

"Ba lại nói xấu con sau lưng rồi." Lục Dao Dao vừa thẹn vừa giận: "Sao hôm nay ba lại tan làm sớm thế?"

"Trong ty không có việc gì mấy, ta liền về sớm luôn." Lục Nam Phong bảo: "Khó khăn lắm mới tụ họp được một bữa, hay là chúng ta ra nhà hàng làm một bữa thật ngon nhé?"

"A, không cần đâu ạ, con cũng nấu được một nửa rồi."

"Thế thì để dịp khác vậy, hôm nay sẵn dịp cho chú nếm thử tay nghề của Dao Dao." Lý Tuân Quang cười nói: "Cơ hội này hiếm có lắm đấy, coi như ta được hưởng sái ké từ thằng nhóc Giang Du rồi."

"Lý thúc!"

Lý Tuân Quang bật cười, đưa mắt nhìn quanh phòng khách một lượt: "Giang Du đâu rồi, không có nhà sao?"

"Cháu không biết nữa, chắc là lại chạy đi chơi rồi ạ."

"Thật là không ra thể thống gì cả, bản thân thì tót đi chơi, bắt cháu ở nhà nấu cơm cho nó."

Ông bước sâu vào trong nhà, liếc nhìn về phía phòng của Giang Du một cái.

Cạch.

Ngay lúc này, từ ngoài cửa vang lên tiếng vặn ổ khóa.

Cửa kẹt kẹt mở ra, rồi "rầm" một tiếng đóng sầm lại. Giang Du trong bộ dạng quần áo rách rưới tả tơi, trên người còn có mấy vết máu bầm, đầu tóc bù xù như tổ quạ bước chân vào nhà.

"Cơm đâu cơm đâu cơm đâu cơm đâu cơm đâu rồi! Ăn cơm ăn cơm ăn cơm thôi, đói mốc mồm rồi, tớ sắp chết đói tới nơi rồi!"

"Dao Dao hôm nay nấu món gì ngon cho tớ thế?"

"Để ca ca vào kiểm tra xem nào. Hôm nay tâm trạng vui vẻ, tớ có mua kẹo mút mà cậu thích nhất đây."

"Cậu không biết đâu, tớ bị một con chó becgie rượt đuổi cả một đoạn đường dài, tí nữa thì bị nó cắn cho một phát nghẻo luôn rồi."

"Nhắn cho tớ lắm tin thế làm gì, bộ nhớ tớ..."

Giang Du cứ liến tha liến thoắng, mồm năm miệng mười huyên thuyên không ngớt. Hắn vừa mới cởi phăng chiếc áo khoác ra thì bỗng chợt nhận ra bầu không khí trong phòng có gì đó sai sai.

Hắn ngẩng đầu lên, bốn cặp mắt lập tức chạm nhau trừng trừng.

"GIANG! DU!"

Gương mặt cô thiếu nữ đỏ bừng lên như ráng chiều, ngọn lửa giận dữ phun ra từ trong ánh mắt dường như muốn thiêu sống hắn ngay tại chỗ.