Chư Giới Đệ Nhất Nhân (Bản Dịch)

Chương 1. Mưa Gió Hắc Sơn

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đại Minh năm 404, niên hiệu Càn Nguyên năm thứ bảy.

Thanh Châu, Thuận Đức phủ, Hắc Sơn Thành.

Cuối hạ chớm thu, thời tiết dù vẫn khô nóng, nhưng đã vương vấn mấy phần thu ý.

Ầm ầm!

Tiếng sấm điếc tai từ xa vọng lại, giẫm đạp lên mây đen, từ chân trời ám trầm cuồn cuộn kéo đến.

Hạt mưa mịn màng kết thành tuyến, từ trên cao trút xuống, xuyên không mà rơi.

Từ dãy núi xa xa, đến ruộng đồng gần đó, cuối cùng bao phủ lấy tường thành xám trắng loang lổ của Hắc Sơn Thành, tưới ướt mặt đất.

Rầm rầm ~

Mưa xuân lạnh buốt trượt xuống từ mái hiên, đập nát trên những phiến đá xanh ít ỏi lát trên đường phố, thịt nát xương tan.

“Lại mưa rồi...”

Dương Ngục khẽ ngẩng đầu, nhìn qua sắc trời âm trầm, tâm tình cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Hắn mặc một chiếc áo vải thô màu xám đầy miếng vá, chân đi đôi giày cỏ, nhìn màn mưa to này, thân thể cũng cảm thấy có chút phát lạnh.

Trời mưa xuống, chớ ra ngoài.

Đây là thường thức sinh hoạt lưu truyền giữa các cư dân ngoại thành, chính hắn cũng đã kiểm chứng qua, nhưng mà...

“Haizz... Bà bà, con đi làm đây!”

Thở dài một tiếng, Dương Ngục tiện tay lấy chiếc mũ rộng vành trên tường đội lên đầu, toan bước ra ngoài.

“Hài tử, chậm chút đã.”

Một lão phụ nhân tóc hoa râm từ trong nhà đi ra, đau lòng nắm lấy tay hắn, nhét một quả trứng gà vào lòng bàn tay hắn, dặn dò hắn đi đường cẩn thận.

“Bà bà...”

Dương Ngục biết không thể chối từ, đành phải nhét quả trứng gà còn nguyên vỏ vào trong miệng, mơ hồ không rõ nói một câu, rồi bước nhanh ra cửa.

Trong lòng cũng khó tránh khỏi có chút chua xót. Kiếp trước hắn tuy không tính là gia đình đại phú đại quý, nhưng cũng chưa bao giờ phải vì một quả trứng gà mà đùn đẩy qua lại.

Được thu dưỡng một năm nay, hắn cũng không phải chưa từng nghĩ tới làm chút gì đó để cải thiện sinh hoạt, nhưng cuối cùng vẫn đành từ bỏ.

Cái thế đạo này, muốn làm nên chuyện gì, quá khó khăn.

“Ọe ~”

Trong màn mưa, một cỗ mùi hôi thối nồng nặc trộn lẫn với mùi tanh của đất, ngang ngược chui vào lỗ mũi hắn, khiến mí mắt hắn giật liên hồi.

Từ khi tới thế giới này nửa năm nay, điều khiến Dương Ngục không thể chịu đựng nhất, không phải là không có điện, mạng hay điện thoại, mà là người nơi này không hề giữ vệ sinh.

Phóng uế bừa bãi, quả thực là chỗ nào cũng có. Lúc bình thường còn đỡ, hễ mưa xuống, chuyện này quả thực là tai nạn.

Mưa to gột rửa hết thảy, có thể dễ dàng xối ra những thứ bài tiết của người và súc vật từ những góc tối âm u.

Cảnh tượng kia, quả thực là kinh khủng!

Hắn đương nhiên không có bệnh sạch sẽ, nhưng cái này ai mà chịu nổi?

“Nhất định phải chuyển nhà, chuyển nhà!”

Dương Ngục cắn răng, cẩn thận nhấc chân, tận lực đi vào chỗ cao ráo.

Trong mưa, người ở Hắc Sơn Thành cũng không ít. Có người tắm rửa ngay trong mưa, có người cọ rửa nông cụ, đương nhiên, cũng có kẻ đang rửa thùng phân.

Dương Ngục nhìn không chớp mắt, chân tay co cóng đi qua hẻm nhỏ, đường phố, xuyên qua quảng trường, lúc này mới dừng bước.

Nội thành đã đến.

Bức tường thành thấp bé nhưng đã được tu sửa chia cắt nội ngoại hai thành.

So với ngoại thành, nội thành sạch sẽ hơn một chút, công trình thoát nước cũng tốt hơn không ít. Đến nơi này, tốc độ của hắn nhanh hơn nhiều.

Không bao lâu, liền có thể xa xa nhìn thấy sư tử đá trước cửa nha môn.

Nha môn rất cũ kỹ, không ít nơi càng là lâu năm thiếu tu sửa, lung lay sắp đổ, thậm chí cỏ dại mọc um tùm.

Nếu không phải nhờ đôi sư tử đá kia, lần đầu tiên Dương Ngục tới đây cơ hồ không nhận ra đây là nha môn.

Nha môn đương nhiên là có tiền, càng không thiếu tiền duy trì, nhưng tiền rõ ràng có thể bỏ vào túi riêng, ai lại lấy ra xây nha môn?

Quan không sửa nha, cũng không chỉ riêng Hắc Sơn Thành làm như vậy.

“Tiểu Ngục tới sớm thật.”

Có người lên tiếng chào hỏi từ phía sau.

Dương Ngục quay đầu lại, dưới chiếc mũ rộng vành và áo tơi tương tự, là một khuôn mặt non nớt.

Hắn tên là Chu Thập Tam, giống như Dương Ngục, là một nha dịch.

“Ừm, sợ mưa càng rơi càng lớn.”

Dương Ngục thuận miệng đáp một câu.

“Haizz, thật hâm mộ ngươi. Chỉ cần trông coi khố phòng là được, bọn ta sợ là còn phải đi tuần phố...”

Chu Thập Tam sắc mặt sầu khổ, ánh mắt lộ vẻ hâm mộ.

“Ha ha.”

Dương Ngục cười gượng một tiếng.

Bọn hắn là nha dịch, không phải lại (quan lại), có thể nói xem như một loại lao dịch, cùng lao dịch, nghĩa vụ quân sự cũng không khác biệt gì mấy, thật sự là công việc khổ sai.

Lùi về trước một trăm năm, bọn hắn làm thế này chẳng những không có tiền công, còn phải tự chuẩn bị lương khô.

Nhưng ngay cả công việc như vậy, nếu không phải lão gia tử thu dưỡng hắn là một ngục tốt, cũng căn bản không tới phiên hắn.

Không gì khác, nha dịch mặc dù là khổ sai, nhưng lại có khả năng được chuyển chính thức.

“Tính toán thời gian, nhóm phạm nhân mới cũng sắp được đưa đến rồi, hi vọng không có hung nhân nào...”

Chu Thập Tam có chút hưng phấn, lại có chút lo lắng.

Hắc Sơn Thành là một tòa ngục thành.

Phạm nhân trong Thuận Đức phủ, hơn phân nửa đều sẽ được đưa tới nơi này, đợi cho thu hoạch vụ thu xong, hoặc là xử trảm ngay tại chỗ, hoặc là cùng các phạm nhân phủ khác áp giải về châu phủ Thanh Châu.

Những năm qua, đã có không ít hung nhân cướp ngục.

Nương theo hung hiểm, nhưng đó cũng là hi vọng để bọn hắn chuyển chính thức...

“Hi vọng đi.”

Dương Ngục vẻ mặt thành thật thở dài.

Từ một sinh viên luật sắp bước vào giảng đường đại học, biến thành một lưu dân, hiện tại là nhân viên tạm thời của nha môn, hắn quả thực sụp đổ.

Nhưng hắn cũng không phải là không có chỗ dựa.

Chiếc ‘Đỉnh’ hư hư thực thực đã đưa mình đến giới này, lúc này vẫn như vết bớt dán chặt trên bụng hắn.

Đáng tiếc, tạm thời không dùng được.

Hai người câu được câu không hàn huyên vài câu, nào là nơi nào lại có án mạng, nhà ai lại có người chết, gần đây người nhiễm bệnh nhiều lên, việc làm ăn của Liên Sinh Giáo tốt đến mức nào các loại.

Phần lớn là Chu Thập Tam nói, Dương Ngục yên lặng lắng nghe.

Chương sau