Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một đêm luyện hóa, tinh thần hắn vẫn vô cùng tốt, ăn đủ đá nên thể lực càng là dư thừa cực kỳ. Điểm không hoàn mỹ duy nhất chính là...
Cổ họng của hắn khàn đặc.
Đá vẫn là đá, dù là nấu chín, vẫn làm tổn thương cuống họng.
“Ranh con, tới sớm như vậy?”
Nghe được tiếng đập cửa, Ngụy Hà hùng hùng hổ hổ hô một tiếng: “Vượng Tài, mở cửa đi!”
“Chi chi chi ~”
Lão hầu tử lông bạc nhảy xuống cây ra mở cửa, lại đối với Dương Ngục giương nanh múa vuốt một hồi lâu mới trở về trên cây.
Dương Ngục cười khổ một tiếng, bước vào cửa.
Ngụy lão đầu ngáp ngắn ngáp dài, hùng hùng hổ hổ khoác áo ra cửa, thấy là Dương Ngục cũng không kỳ quái, chỉ tay về phía phòng bếp:
“Đi đem đậu hũ trong bếp cắt ra, nhớ kỹ, phải mỏng một chút.”
“Vâng.”
Dương Ngục khàn khàn giọng đáp ứng. Một năm kiếp sống học đồ, hắn mặc dù tới không nhiều, thế nhưng cũng từng cắt qua đậu hũ.
Đây là một trong những phương pháp luyện tập chữ ‘Ổn’.
Trước đó hắn cũng không vui vẻ gì khi làm việc này, lúc này nghĩ lại mới thấy mình sai lầm mười phần.
Đao bất ổn, coi như luyện đao pháp cũng vô dụng.
“Đừng dùng dao phay.”
Ngụy lão đầu đột nhiên lên tiếng, chỉ vào một thanh đại đao bên ngoài kho củi, nói: “Dùng thanh kia.”
“A?”
Dương Ngục có chút mắt tròn mắt dẹt.
Thanh đao kia cũng không phải dùng để chẻ củi, mà là Hồ Vạn dùng để luyện khí lực, sợ là phải nặng đến ba mươi năm mươi cân.
Dùng đao này cắt đậu hũ?
“Làm sao? Sợ?”
Ngụy Hà nhàn nhạt liếc qua Dương Ngục: “Ngươi giao những cái kia, cũng chỉ đủ cho ngươi học một năm. Một năm sau, ngươi cũng không còn là đệ tử của ta...”
Người đến chỗ Ngụy Hà học võ cũng không nhiều, so với các võ quán khác đông như trẩy hội, thậm chí có thể nói là quạnh quẽ.
Sở dĩ như vậy, không chỉ bởi vì thân phận Quái Tử Thủ của hắn, mà còn bởi vì hắn thu phí rất đắt.
Học đồ đắt, đệ tử càng đắt hơn.
Lại còn tính theo năm.
Cũng chính bởi vì hắn thu phí quá đắt, trong ngày lại chỉ bắt cắt đậu hũ, gọt bí đao, chẻ củi, nên Dương Ngục trước đó mới tới càng ngày càng ít.
Giao tiền cho người khác để làm việc vặt, việc này đặt ở kiếp trước, chắc chắn sẽ bị treo lên cột đèn đường.
“Được.”
Dương Ngục hít sâu một hơi, tiến lên đưa tay nhấc đại đao.
“Nặng như vậy, làm sao cắt đậu hũ?”
Dương Ngục biến sắc.
Thể trạng hắn so với thiếu niên cùng tuổi mạnh hơn không ít, ngược lại không đến nỗi không nhấc nổi thanh đao năm mươi cân này, nhưng nhấc đao đi đường đều tốn sức.
Làm sao cắt đậu hũ?
“Nhanh lên chút.”
Ngụy Hà ngáp một cái, thúc giục.
Không còn cách nào, Dương Ngục chỉ có thể cắn răng đi vào phòng bếp.
Viện của Ngụy Hà cũng không lớn, ngoại trừ tiểu luyện võ trường ở chính viện, lớn nhất chính là phòng bếp.
Mà lúc này, trên cánh cửa dùng làm thớt, đặt tối thiểu ba năm trăm cân đậu hũ.
“Đều cắt xong.”
Ngụy Hà dặn dò một câu, liền trực tiếp trở về phòng.
“Hô!”
Đem đại đao buông xuống, Dương Ngục thư giãn cánh tay, hít sâu một hơi, mới nhấc thanh đại đao này lên, quét ngang, giữ cho song song với cánh tay.
Bắt đầu cắt đậu hũ.
Có kinh nghiệm hai lần luyện hóa đao pháp, Dương Ngục cắt đậu hũ tự nhiên không thành vấn đề, nhưng cắt chưa đến mười khối, hắn liền đã không chịu nổi.
Đặt đao xuống, thở hồng hộc.
“Không được, quá nặng...”
Dương Ngục chống đại đao, nhìn bốn phía không ai, liên tiếp nuốt mấy viên đá, thể lực thoáng khôi phục một chút, lại bắt đầu cắt.
Như thế, vòng đi vòng lại, đợi cho đem tất cả đậu hũ đều cắt thành lát mỏng, Dương Ngục đã cơ hồ xụi lơ trên mặt đất, mồ hôi tuôn như nước.
Nuốt đá mặc dù có thể khôi phục chút ít thể lực, nhưng đây là đá, không phải đậu tiên, cơ bắp đau nhức vẫn sẽ tồn tại.
Nghỉ ngơi một hồi lâu, Dương Ngục mới kéo lê thanh đao đi ra phòng bếp. Lúc này trong viện đã lác đác có mấy người.
Hồ Vạn cũng ở trong đó, đang nâng cối đá luyện lực.
Thấy Dương Ngục kéo đao từ phòng bếp đi ra, lập tức cười: “Dương sư đệ, đao của ta dùng còn thuận tay không?”
Không đợi Dương Ngục đáp lời, trong phòng đã truyền ra tiếng quát lớn của Ngụy Hà:
“Làm sao? Mới thế đã từ bỏ rồi?”
Leng keng.
Dương Ngục vứt đao xuống, xoa xoa cổ tay: “Đã cắt xong hết rồi.”
“Cắt xong?”
Ngụy Hà tức tốc lao ra, hùng hùng hổ hổ nói: “Tiểu tử ngươi sẽ không phải hủy hết đậu hũ của lão phu chứ?”
Đang khi nói chuyện, đã xông vào phòng bếp.
Dương Ngục nhìn theo, ánh mắt có chút sáng lên. Ngụy Hà tuổi quá một giáp (60), lại què một chân, nhưng tốc độ này lại rất nhanh, trôi chảy.
“Chẳng lẽ là khinh công?”
Dương Ngục quên đi đau nhức trên người, trong lòng có chút ngứa ngáy.
Nếu như nói có môn võ công nào hắn muốn học nhất, đó nhất định là khinh công. Chỉ là không biết có loại khinh công như hắn tưởng tượng hay không.
“Đây đều là ngươi cắt?!”
Lại đi ra, sắc mặt Ngụy Hà đã trầm xuống, nhìn về phía Hồ Vạn: “Ngươi có giúp đỡ không?”
“Không, không có, không có.”
Hồ Vạn lảo đảo một cái, cối đá kém chút nện vào mặt.
“Thật là ngươi cắt?”
Sắc mặt Ngụy Hà chuyển biến tốt đẹp, nhưng vẫn có chút khó tin.
Cắt đậu hũ mặc dù chỉ là kiến thức cơ bản, nhưng kiến thức cơ bản của tiểu tử này khó tránh khỏi có chút quá mức vững chắc.
“Đúng thế.”
Dương Ngục trong lòng khẩn trương, nhưng vẫn gật đầu.
Hắn cũng không có ý định giấu dốt. Thứ nhất, chút thủ đoạn này của hắn trong mắt đám người cũng không tính là gì. Thứ hai, tình trạng của hắn bây giờ cũng không thích hợp giấu dốt.
Thích hợp thể hiện mình, mới có thể nhận được sự coi trọng của người khác.
“Dương sư đệ, ngươi dùng đao của ta cắt đậu hũ? Còn cắt xong hết?”
Hồ Vạn lấy lại tinh thần, buông cối đá xuống, cũng chạy vào phòng bếp nhìn một cái.
Lại quay đầu nhìn về phía Dương Ngục, ánh mắt liền có biến hóa: “Hảo tiểu tử, Lão Hồ ta thế mà nhìn lầm...”
Đao do chính mình chế tạo, Hồ Vạn đương nhiên biết độ khó khi dùng đao này cắt đậu hũ.