Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Được rồi, lại tốn tiền mua chiếu.”
Thấy Vương Phật Bảo đi xa, mấy bộ khoái nhìn nhau, đều có chút xót tiền.
Trước khi đến bọn hắn đã điều tra rõ ràng.
Hai người này một kẻ góa vợ, một kẻ góa chồng, thuê sân nhỏ của người khác lại bị vơ vét sạch sẽ. Cho dù có thân bằng cũng chưa chắc chịu bỏ tiền nhặt xác cho bọn hắn.
Đó cũng đều là tiền...
...
Vung đao!
Vung đao!
Vung đao!
Bên trong Bạo Thực Chi Đỉnh, Dương Ngục hoàn toàn vong ngã, một thanh đao gãy vung vẩy kín không kẽ hở, hoàn toàn đắm chìm trong việc luyện đao.
Phát tiết nỗi sợ hãi và xao động trong lòng sau khi giết người.
Đinh ~
Cũng không biết trải qua bao lâu, đợi cho thanh tiến độ trên vách đỉnh lại lần nữa biến hóa, hắn mới chậm rãi thu đao.
Lại mở mắt, nhìn trần nhà quen thuộc, Dương Ngục có chút ngẩn ngơ.
Một đêm phát tiết, trong lòng hắn đã bình phục lại, nhưng nhất thời vẫn còn có chút không thích ứng.
Đây không phải nỗi sợ hãi sau khi giết người, mà là nỗi sợ hãi khi tự tay đập tan thế giới quan đã xây dựng suốt hai mươi năm kiếp trước.
Mình thế nhưng là một công dân tuân thủ luật pháp a...
“Ngụy Hà, thật sự chỉ là một Quái Tử Thủ? Hay là...”
Giữ nguyên quần áo ngồi dậy, Dương Ngục vẫn còn chút bần thần.
Hồi tưởng lại thái độ hời hợt của Ngụy Hà đối với nhân mạng, hắn vẫn có chút không thể thích ứng.
Đông đông đông ~
Tiếng gõ cửa không nhẹ không nặng vang lên.
Ngoài cửa truyền đến một giọng nói trung khí mười phần: “Tẩu tử, có nhà không? Là ta, Phật Bảo đây.”
Phật Bảo?
Vương bộ đầu!
Dương Ngục trong lòng căng thẳng, sống lưng lạnh toát, trên người không khỏi nổi lên một tầng da gà.
Hắn làm việc tại nha môn, tự nhiên biết Vương Phật Bảo.
Vị Vương bộ đầu này làm người thiết diện vô tình, bắt giữ phạm nhân rất có thủ đoạn, hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn, là ác quan nổi danh Hắc Sơn Thành.
So với vị huyện lệnh ‘Ba Thước Lưu’ một tháng chưa chắc thăng đường một lần kia, tên tuổi của hắn còn lớn hơn một chút.
“Không phải nói hắn áp giải phạm nhân đi Thanh Châu bị trọng thương sao? Nhanh như vậy đã khỏi rồi?”
Vừa mới giết người xong thì ác quan này liền tới nhà, Dương Ngục cũng không nhịn được trong lòng có chút bối rối.
Dương bà bà đã mở cửa, xoa xoa tay, nhận lấy rượu thịt được đưa tới: “Đến thì đến, còn mang quà cáp làm gì?”
“Trời trở lạnh, tẩu tử nhớ mặc thêm áo.”
Vương Phật Bảo gượng cười bước vào sân, vừa hàn huyên cùng Dương bà bà, mí mắt vừa nhấc lên, ánh mắt lạnh lùng đã xuyên qua cửa sổ đánh vào người Dương Ngục.
“Ánh mắt thật sắc bén...”
Dương Ngục trong lòng run lên, trên mặt bất động thanh sắc, nhưng thực chất lông tơ sau lưng đều dựng đứng.
“Nhớ kỹ, nhớ kỹ mà.”
Dương bà bà miễn cưỡng nặn ra nụ cười, lại nói ngày mai muốn lo hậu sự cho lão đầu tử nhà mình, bảo hắn nhất định phải tới.
“Dương lão ca...”
Vương Phật Bảo ngữ khí khựng lại, sắc mặt lập tức nhu hòa mấy phần, đáy mắt thoáng qua vẻ xấu hổ: “Dương lão ca hắn chỉ là mất tích...”
Nhìn lão phụ nhân tiều tụy hơn trước rất nhiều, Vương Phật Bảo nghẹn lời, có chút không nói tiếp được nữa.
Ngục tốt vốn không có chức trách áp giải phạm nhân, là do hắn vì thuộc hạ tử thương không ít nên mới xin điều người đi cùng.
Không nghĩ tới...
“Chính là mất tích, làm cái bài vị cũng coi như là một sự tưởng niệm không phải sao? Hắn nếu không về được...”
Lão phụ nhân thần sắc ảm đạm, lại gượng dậy tinh thần mời Vương Phật Bảo vào phòng, chính mình thì đi xuống bếp chuẩn bị cơm canh.
“Vương bộ đầu.”
Dương Ngục đè xuống bối rối trong lòng, tiến lên hành lễ, cũng cám ơn hắn đã phê chuẩn cho mình nghỉ phép những ngày này.
“Làm tốt lắm đại sự.”
Nhàn nhạt liếc qua căn phòng trống rỗng cơ hồ bị bán sạch, Vương Phật Bảo ngữ khí lạnh lùng, cứng nhắc:
“Đao làm không tệ, đáng tiếc quá mức non nớt.”
“A?”
Dương Ngục vẻ mặt mờ mịt, tựa như nghe không hiểu: “Vương bộ đầu, trong thành xảy ra đại sự gì sao?”
Giết người, có lẽ là nhất thời xúc động phẫn nộ, có lẽ là yêu cầu của Ngụy lão đầu.
Nhưng Dương Ngục cũng không phải kẻ đầu đất. Lúc đi hắn đã che mặt tránh đi hết thảy khả năng bị người phát hiện, sau khi giết người cũng cấp tốc thu dọn hiện trường.
Tự nghĩ cho dù mình có động cơ, nhưng không có chứng cứ, nha môn cũng không làm gì được mình.
“Thành tây chết hai người. Đúng lúc, một kẻ là Vương Vân Hoa từng tới cửa nhà ngươi, một kẻ là Vương Lục từng chặn đường ngươi ở cửa thành.”
“Càng trùng hợp chính là, hai người bọn họ đều bị đao gãy giết chết. Mà nhìn góc độ vết đao, thân cao hình thể của hung thủ cũng không khác biệt lắm so với ngươi...”
Vương Phật Bảo nhìn thật sâu Dương Ngục: “Ngươi nói có khéo hay không?”
“A? Vương Lục bị người giết sao?”
Dương Ngục trong lòng khẩn trương, trên mặt lại hiện lên vẻ xúc động phẫn nộ: “Chết tốt lắm! Tên Vương Lục này hoành hành ngang ngược, không biết ức hiếp bao nhiêu người, không chừng là bị đại hiệp đi ngang qua trừ gian diệt ác!”
Người có nhiều loại.
Có người bối rối liền sẽ nói năng lộn xộn, có người càng khẩn trương đầu óc lại càng tỉnh táo.
Dương Ngục thuộc loại sau.
Hắn một mặt đáp lời, một mặt hồi tưởng lại hành động đêm qua của mình, tự nhận là không để lại bất cứ dấu vết gì.
Vậy thì, đánh chết không thừa nhận!
“Vương Lục chết chưa hết tội.”
Vương Phật Bảo nhẹ gật đầu, tựa hồ rất tán đồng.
Dương Ngục hơi sững sờ, chỉ thấy vị mặt lạnh ác quan này đi tới bên cửa sổ, đưa tay cầm lấy thanh đao gãy trên bệ cửa.
“Ngươi rửa rất sạch sẽ, đáng tiếc mùi máu tươi không dễ dàng bị rửa sạch như vậy.”
Đưa lưng về phía Dương Ngục, Vương Phật Bảo nhìn qua mưa gió ngoài cửa sổ, hình như có cảm thán:
“Như Vương Lục dạng lưu manh này, có lẽ chính xác là đáng chết. Nhưng nếu người trong thiên hạ đều giống như ngươi, thế gian sẽ trở thành cái dạng gì?”