Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Cửa ải cuối năm gần kề, lại một năm nữa sắp qua rồi...”

Đứng trước cửa sổ, nhìn ánh đèn nhà nhà thắp lên, Từ Văn Kỷ khẽ thở dài.

“Đêm đã khuya, đại nhân sớm nghỉ ngơi đi.”

Hoàng Tứ Tượng dạo bước vào phòng, khép cửa lại: “Tiểu tiểu thư đã ngủ rồi. Ngài đối với nàng quá mức hà khắc, tiểu hài tử chung quy là ưa thích náo nhiệt.”

“Thân thể con bé không tốt, bên ngoài gió lớn...”

Nhẹ nhàng khép cửa sổ, Từ Văn Kỷ khẽ lắc đầu:

“Người đều đưa tiễn rồi?”

“Đưa tiễn rồi.”

Sắc mặt Hoàng Tứ Tượng không được tốt lắm: “Nhiếp Văn Động đã liên tục nhiều ngày mở tiệc chiêu đãi thân hào nông thôn trong thành, ngài làm sao lại vẫn vững như sơn nhạc thế?”

“Bất ổn thì có thể thế nào? Nhiếp Văn Động thâm canh Thanh Châu nhiều năm, không phải ngươi ta có thể so sánh. Khẽ động không bằng yên tĩnh.”

Từ Văn Kỷ nâng chung trà lên.

“Ngài tay cầm văn thư, nắm quyền tả hữu lại trị một châu, vì sao chậm chạp không thấy động tác?”

Hoàng Tứ Tượng có chút không giữ được bình tĩnh.

So với hơn mười ngày trước, hiện tại dịch trạm đã vắng tanh như chùa bà Đanh, đừng nói đến đây nương nhờ, ngay cả bái kiến cũng ít.

Điều này nói rõ Nhiếp Văn Động đã có động tác.

“Mũi tên chỉ khi chưa rời tay mới là uy hiếp. Một khi xuất thủ, đó chính là cá chết lưới rách.”

Từ Văn Kỷ thần sắc bình tĩnh:

“Vị đồng môn kia của ta, gia thế tốt, thiên tư tốt, đọc sách cũng tốt, nhưng có một điểm không tốt, đó chính là hắn chỉ xem bản thân mình là người.”

“Người như hắn, thiên hạ chỗ nào cũng có.”

Hoàng Tứ Tượng mặt không biểu tình.

Tình báo liên quan đến Nhiếp Văn Động, trước khi vào Thanh Châu hắn đã lật xem không biết bao nhiêu lần.

“Không giống. Những người kia hoặc là tài hùng thế lớn, hoặc là tính tình kiệt ngạo, nhưng vị đồng môn này của ta thì không phải.”

Uống cạn nước trà, nhẹ xoay chén trà, ánh mắt Từ Văn Kỷ trở nên u ám:

“Hắn là kẻ cao cao tại thượng chưa hề bước xuống bao giờ, là kẻ có tâm tính lương bạc chân chính.”

“Cũng chẳng khác nhau là mấy.”

Hoàng Tứ Tượng có chút phiền muộn.

Trước sau dịch trạm không biết có bao nhiêu kẻ dòm ngó, loại cảm giác này khiến một người xuất thân Cẩm Y Vệ như hắn cực kỳ không thích ứng.

Cho tới bây giờ chỉ có hắn theo dõi người khác, lúc nào đến phiên người khác theo dõi hắn?

“Khác biệt tự nhiên là có.”

Từ Văn Kỷ khẽ lắc đầu, nhưng cũng không nói thêm cái gì: “Sắc trời đã tối, ngươi cũng sớm nghỉ đi.”

“Đại nhân, ta có một chuyện không hiểu.”

Hoàng Tứ Tượng không rời đi, sắc mặt trầm ngưng:

“Dựa vào tính tình trước đó của ngài, làm sao cũng không nên dễ dàng thỏa hiệp như thế mới phải. Rốt cuộc là cái gì khiến ngài lo lắng như vậy?”

“Nhìn xem cái này.”

Từ Văn Kỷ hơi nghiêng người ra sau, lộ ra trang giấy trên bàn.

Hoàng Tứ Tượng liếc mắt quét qua, lông mày lập tức nhíu chặt:

“Đức Dương đại cơ (nạn đói lớn), người ăn thịt người. Giang hà đều khô cạn, đất cằn nghìn dặm, gạo một đấu giá hai mươi kim, mạch một đấu giá bảy tám kim, giữ lại cũng không ai bán.

Cao lương cạn kiệt, vỏ cây lá cây ăn sạch, cuối cùng, người ăn thịt lẫn nhau...”

“Đức Dương?!”

Hoàng Tứ Tượng chấn động trong lòng, lập tức rất là không tin:

“Tình hình tai nạn ở Đức Dương quả là như vậy?”

Bọn hắn một đường đi tới, trải qua chư phủ thu nạp lưu dân, dù chưa từng tới vùng trọng tai Đức Dương, nhưng cũng có nghe nói đôi chút.

“Hiện nay chưa đến nỗi này, nhưng nếu ta cùng Nhiếp Văn Động và tứ đại gia tranh đấu lâu ngày, thì chắc chắn sẽ như thế. Đại hạn về sau, tất có đại dịch!

Nếu bỏ mặc, tai ương của một phủ Đức Dương chắc chắn sẽ diễn biến thành họa của cả một châu!”

Từ Văn Kỷ phun ra một ngụm trọc khí:

“Mỗi lần nghĩ đến, đêm không thể say giấc.”

Thiên tai nhân họa.

Trong lòng Từ Văn Kỷ nặng nề, vẫn còn lời chưa nói ra miệng.

Trước khi rời kinh, hắn từng mời Khâm Thiên Giám chủ động xem sao trời, không thấy Thanh Châu có tai ương, chớ nói chi là đại hạn tai ương kéo dài hai năm.

Loại tình hình tai nạn đột nhiên xuất hiện này, hắn từng thấy qua trong sách...

Nếu như đây là thiên tai thì còn tốt, nhưng nếu là nhân họa...

“Thiên tai a...”

Thần sắc Hoàng Tứ Tượng cũng ngưng trọng lên.

Hắn cũng từng trải qua đại tai, đó là sự thảm khốc chân chính.

Văn sĩ giết người càng hơn vũ phu, nhưng thiên tai còn đáng sợ hơn!

Hắn từng trải qua ‘Lũ quét đại tai’, mưa to liên miên bảy ngày, phá hủy vạn dặm sông núi, tử thương mấy chục vạn, mất tích càng nhiều.

Theo thống kê, số người gặp tai hoạ lên tới ngàn vạn, cảnh tượng khủng bố khiến hắn đến nay khó quên.

“Lo trước khỏi hoạ, nhất thời thắng thua chỉ là chuyện râu ria. Việc cấp bách là chỉnh hợp lực lượng, cứu tế vùng tai nạn.”

Từ Văn Kỷ khẽ thở dài.

“Đại nhân không cần thiết sầu lo quá mức, ít nhất chờ đội Cẩm Y Vệ phái đi trước đó có hồi âm cũng không muộn.”

Thấy Từ Văn Kỷ thần sắc mỏi mệt, Hoàng Tứ Tượng an ủi.

Trước khi bọn hắn đến Thanh Châu, từng có một đội Cẩm Y Vệ đến đây nghênh đón, bị hắn tiện tay đuổi đi Đức Dương phủ.

Đội Cẩm Y Vệ kia cũng coi như tinh nhuệ, tính toán cước trình thì mấy ngày này cũng nên đến Đức Dương phủ rồi.

“Phải chăng có hồi âm đều không trọng yếu, chẩn tai là việc cấp bách.”

Từ Văn Kỷ nhẹ day huyệt thái dương:

“Thuận đường cũng phải trừ bỏ cái gì mà Trường Lưu Sơn, sơn phỉ hội tụ không phải việc nhỏ.”

“Ta hiểu được.”

Hoàng Tứ Tượng gật đầu.

...

...

Tuy cửa ải cuối năm đã gần kề, thời tiết không còn rét lạnh như trước, nhưng không ít địa phương vẫn có tuyết lớn.

Hô hô!

Gió bấc thê lương cuốn theo tuyết đọng, giữa thiên địa một mảnh đìu hiu.

Trong màn sương trắng xóa, chợt lóe qua một đạo hắc tuyến.

Đạp đạp đạp ~

Nương theo tiếng vó ngựa dồn dập, một đoàn người dần dần tiếp cận.

“Xuy!”

Thấy một cánh rừng xuất hiện trước mắt, kỵ sĩ dẫn đầu hô to một tiếng, ghìm cương tuấn mã.

Cả đám người sau lưng cũng đều dừng lại.

“Sắc trời đã tối, vào rừng nghỉ chân một chút, ăn chút lương khô!”