Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Buông tay ra! Tôi không có ý đó..." Lý Hữu vừa kinh ngạc vừa tức giận, hắn ta thật sự sợ đôi bên xảy ra hỗn chiến rồi bản thân sẽ bị đánh chết ngay tại chỗ.
"Ồ, anh không có ý đó sao, thế phải nói sớm chút chứ, khiến tôi suýt nữa đã hiểu lầm anh rồi đấy." Bạch Dã cười hì hì buông tay ra, liếc trộm đồng hồ một cái, trên đó hiển thị 23:56.
Mẹ kiếp, thế mà chỉ mới có một phút trôi qua!
Cái kiểu hành xử của Bạch Dã lúc này khiến mí mắt Lý Hữu khẽ giật giật, hắn ta khóc không ra nước mắt, nhìn chằm chằm vào dấu bàn tay đen thui in trên chiếc áo hoa của mình.
Như thế này mà bảo là đã hoàn toàn bình thường lại rồi sao? Rõ ràng vẫn còn đang phát điên đấy thôi! Rốt cuộc tên nhóc này đã ăn phải loại nấm độc gì mà tác dụng phụ lại kéo dài đến thế?
"Cái đó... Tiểu Bạch." Đúng lúc này, Đàm Kiệt đang đứng sau lưng Bạch Dã đột nhiên lên tiếng.
"Cậu chắc chắn bản thân đã hoàn toàn tỉnh táo rồi chứ? Hay là..."
Bạch Dã đang lo không biết nên dùng cách gì để kéo dài thời gian, đúng lúc này, cái tên Đàm Kiệt này lại tự tìm đến cửa
Thế là hắn lập tức nhướng mày, tức giận quát lên: "Hay là ông lên đi, lên chơi trò này đi này! Ông đây rất ghét việc bị người khác nói ra nói vào sau lưng mình đấy, nếu ông cảm thấy không yên tâm về tôi thì tự mình tham gia trò chơi đi."
Sắc mặt Đàm Kiệt lập tức cứng đờ, với tư cách là thủ lĩnh khu Đông mà lại bị một tên nhóc miệng còn hôi sữa mắng ngay trước mặt bao nhiêu người, ông ta cảm thấy bản thân đã mất hết mặt mũi, chỉ hận không thể lập tức rút súng bắn chết Bạch Dã ngay tại chỗ. Nhưng nói thế nào thì ông ta vẫn phải nhẫn nhịn, hiện tại đám sinh vật biến dị vẫn đang rình rập bên ngoài thị trấn Hôi Thổ, nếu không tìm được người có thể thu phục Hài Cốt Chi Tức thì cả thị trấn này coi như xong đời.
Thế là Đàm Kiệt chỉ đành cố nén cơn giận, không ngừng tự an ủi bản thân rằng đừng chấp nhặt với một kẻ điên.
"Bắt đầu nhanh đi, mọi người đợi đến mức sốt ruột hết cả lên rồi, mau chóng thu phục Vật Cấm Kỵ đi thôi." Tên thủ lĩnh khu Tây là Vương Xà nắm chặt khẩu súng, lạnh lùng lên tiếng.
Phù.
Lý Hữu hít sâu một hơi, chậm rãi ổn định tâm trạng, nhìn chằm chằm vào Bạch Dã đang đứng ở phía đối diện.
Là điên thật hay giả vờ điên thế này? Thôi, không quan trọng nữa, bởi vì tiếp theo… hắn ta chắc chắn sẽ làm chủ ván cược này!
Trong ánh mắt Lý Hữu thoáng hiện lên vẻ tự tin, đó là bản lĩnh mà hắn ta đúc kết được sau mười năm khổ luyện thiên thuật đấy.
Nói thế nào thì hắn ta cũng được mệnh danh là Bàn Tay Ma Thuật, đương nhiên cũng có những nét độc đáo riêng. Hắn ta không chỉ có thể nhận ra được chất của mấy quân bài tây mà thậm chí còn có thể xoay ổ đạn của khẩu súng lục đến vị trí mình mong muốn. Điều này đồng nghĩa với việc chỉ cần hắn ta muốn khẩu súng nổ ở phát thứ mấy thì nó chắc chắn sẽ nổ ở phát đó.
Trò kéo búa bao kia cũng chính là sở trường của Lý Hữu, chỉ cần giành được quyền đi trước, hắn ta chắn chắn sẽ có thể nạp đạn, xoay ổ đạn, từ đó thao túng cả ván cược.
"Tiếp theo sau đây, tôi chắc chắn sẽ ra kéo đấy." Lý Hữu ánh mắt như đuốc nói.
Hắn ta cố tình nói ra chiến thuật của mình để chơi đòn tâm lý với Bạch Dã, nhưng Bạch Dã nào có rảnh mà quan tâm đến mấy thứ này, giờ phút này, tâm trí hắn đều hoàn toàn tập trung vào thời gian, còn thiếu ba phút cuối cùng!
Mẹ kiếp, tại sao ba phút lại dài đằng đẵng thế này chứ? Vậy thì hắn cũng chỉ có thể diễn trò nhảm nhí để câu giờ thôi!
Bạch Dã đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Thế anh có biết, có một cách để nắm chắc phần thắng trong trò Vòng Quay Vận Mệnh này không?"
Bạch Dã vừa dứt lời, không chỉ có Lý Hữu cảm thấy ngơ ngác, mà ngay cả những người đứng xem xung quanh cũng đều sững sờ.
Không mắc mưu à? Lý Hữu nheo mắt, cười khẩy: "Trò chơi đặt cược mạng sống này hoàn toàn dựa vào vận may, làm gì có cách nào có thể nắm chắc phần thắng chứ."
Trên mặt Bạch Dã lộ vẻ khinh bỉ, như thể chê đối phương chưa từng thấy qua sự đời: "Anh không biết nhưng không có nghĩa là không có."
Người thiếu niên này nói năng quá chắc chắn, chắc chắn đến mức khiến một tên lão luyện như Lý Hữu cũng thoáng do dự trong chốc lát: "Cách thắng chắc gì chứ?"
Khóe môi Bạch Dã khẽ nhếch lên: "Cách thắng chắc chính là để đối phương bắn phát súng đầu tiên."
Mọi người càng nghe càng thấy mờ mịt, chỉ cần như thế đã có thể nắm chắc phần thắng sao? Sao có thể chứ, thế sau khi nổ phát súng đầu tiên thì thế nào nữa?
"Đùa cái gì vậy, rồi sau đó?" Lý Hữu đầy vẻ nghi ngờ, cho rằng Bạch Dã đang kể chuyện cười nhạt nhẽo.
"Sau đó?" Bạch Dã nhún vai: "Sau đó cầm lấy súng bắn đối thủ năm phát."
Lý Hữu: "?"
Đáng sợ nhất là bầu không khí đột nhiên im lặng. Trên quảng trường với hàng trăm con người, vậy mà chỉ vì một câu nói của Bạch Dã mà không khí gần như đóng băng toàn bộ. Sự thật chứng minh, một câu chuyện cười nhạt có tác dụng khiến bầu không khí lạnh đi.
"Phụt..." Có người không nhịn được bật cười.
Có người lại không nhịn được khẽ mắng một câu: "Mẹ kiếp thằng khốn này..."
"Cách thắng chắc chó má gì thế này? Thế sao mày không bắn hẳn sáu phát luôn đi?"
"Ha ha..." Lý Hữu cười lạnh hai tiếng: "Câu chuyện cười này của mày chẳng buồn cười chút nào, nào, mau oẳn tù tì đi."
Nhìn bàn tay đối phương đưa ra, Bạch Dã thoáng im lặng, hiện giờ còn lại hai phút cuối cùng. Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Lý Hữu đã giơ tay đến mức mỏi nhừ, xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
"Rốt cuộc cái tên Bạch Dã này đang làm gì thế này? Tại sao mãi vẫn chưa chịu bắt đầu?"
"Không phải tên điên này lại phát bệnh nữa chứ?"
"Phát bệnh cái gì? Rõ ràng là đang sợ rồi! Chắc chắn vừa nãy là do đột nhiên nóng đầu, cảm thấy mình có thể trở thành chủ nhân của Vật Cấm Kỵ nên chẳng thèm suy nghĩ đã lên xung phong bước lên, kết quả đến lúc thực chiến thì thằng nhóc con này lại chùn bước."
Sắc mặt Đàm Kiệt lập tức sa sầm, tay nắm chặt khẩu súng. Sở dĩ ông ta có thể nhẫn nhịn Bạch Dã là bởi vì hắn dám xung quanh bước lên cá cược, nhưng bây giờ, Bạch Dã mãi chẳng chịu hành động mà cứ kiếm chuyện hết lần này đến lần khác, sao ông ta có thể nhẫn nhịn được chứ?
"Nếu mày sợ thì mau cút xuống đi, đừng tiếp tục ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa!" Lý Hữu thu cánh tay mỏi nhừ lại, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm.
Tiếng nghi ngờ xung quanh ngày một lớn, nhưng hai phút cuối cùng mãi vẫn chưa tới.
Bạch Dã, kẻ đang dần trở thành mục tiêu chỉ trích của đám đông, bỗng nhiên bật cười.
"Không phải tôi sợ, mà bởi vì cảm thấy quá nhàm chán."
"Vô vị?" Lý Hữu nhíu mày: "Trò chơi cược mạng mà cậu lại thấy nhàm chán sao?"
"Ổ đạn của Hài Cốt Chi Tức có thể lắp được sáu viên, bây giờ chỉ có duy nhất một viên, nghĩa là xác suất chết chỉ có một phần sáu, chẳng lẽ không nhàm chán sao? Đã chơi thì chơi lớn một chút đi."
"Thế cậu muốn chơi thế nào?"
"Đương nhiên là tăng thêm đạn rồi." Lời nói của thiếu niên khiến những người có mặt ở đó đều ngạc nhiên “ồ” lên.
Xác suất tử vong một phần sáu đã khiến người ta chùn bước, họ không ngờ Bạch Dã lại còn dám tăng thêm đạn.
Lòng Lý Hữu hơi chùng xuống, hắn ta đúng là một tay chơi gian lận, cũng từng luyện tập chuyên sâu về trò Vòng Quay Vận Mệnh nhưng ngày thường hắn ta cũng chỉ luyện tập với một viên đạn. Nếu mạo hiểm thêm một viên, vậy thì tỉ lệ thắng của hắn ta chắc chắn sẽ giảm xuống còn chín mươi tám phần trăm, như vậy lại có hơi mạo hiểm quá.
Thấy Lý Hữu thoáng chút do dự, Bạch Dã tiếp tục: "Thế anh có biết vì sao dù anh đã thắng liên tục ba ván, nhưng Hài Cốt Chi Tức vẫn không chịu nhận chủ chưa?"
"Tại sao?"
"Bởi vì bản thân anh không đủ can đảm!"
"Mẹ kiếp, thằng nhóc con..." Lý Hữu lập tức nổi giận: "Thêm! Bây giờ lập tức thêm đạn vào!"
Nói rồi, hắn ta lập tức cầm lấy Hài Cốt Chi Tức, sau đó vừa trừng mắt nhìn Bạch Dã vừa nhanh tay nhét thêm hai viên đạn vàng óng vào trong ổ đạn.
"Thế mới đúng chứ, chỉ có người có đủ dũng khí và vận may mới có tư cách thu phục Hài Cốt Chi Tức, có điều..." Bạch Dã đột nhiên đổi giọng, ánh mắt rực cháy: "Bấy nhiêu đấy vẫn chưa đủ."
"Cái gì! Thế vẫn còn chưa đủ sao?" Trong đám đông vang lên tiếng kinh hô.
"Hai viên đạn rồi mà vẫn chưa đủ, chẳng lẽ Bạch Dã muốn chơi ba viên?"
"Hả... Ba viên đạn, xác suất tử vong tăng lên một nửa."
Lý Hữu cũng cảm thấy kinh hãi bởi lời nói của Bạch Dã. Ba viên đạn, tỉ lệ thắng của hắn ta đã không còn đến tám mươi phần trăm, thế này khác gì đi nộp mạng?
Bạch Dã lại lén liếc nhìn thời gian, hiện giờ còn lại một phút cuối cùng!
Hắn lập tức vững tâm, nhưng ngoài mặt lại lạnh lùng nói: "Nếu anh sợ thì bây giờ lập tức cút xuống đi, đừng đứng đây làm trò cười cho thiên hạ!"
Nghe lại câu nói quen thuộc như vậy, Lý Hữu lập tức nổi nóng. Bản thân hắn ta đường đường là một cao thủ, thế mà lại có thể sợ một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch sao?
"Được, tôi chơi với cậu."
Viên đạn thứ ba nhanh chóng được hắn ta đẩy vào ổ đạn.
Nào ngờ lúc này, Bạch Dã lại lắc đầu: "Chưa đủ."
Lý Hữu ngẩn ngơ, thế này mà vẫn chưa đủ? Bốn viên? Chơi lớn vậy sao?
Hắn ta bắt đầu không dám nhìn thẳng vào ánh mắt áp bức kia của Bạch Dã, điều này khiến bàn tay cầm súng của Lý Hữu hơi run rẩy, tiếng mọi người xung quanh xôn xao bàn tán lại càng khiến hắn ta cảm thấy rối bởi. Lúc này, hắn ta đã thật sự có ý muốn rút lui, nhưng đúng lúc này, một vật cứng cứng lạnh lẽo đột nhiên chĩa vào sau lưng Lý Hữu.
Phía sau vang lên giọng nói lạnh lẽo của thủ lĩnh khu Tây, Vương Xà: "Nếu không lấy được Vật Cấm Kỵ, chắc mày cũng biết hậu quả rồi nhỉ."
Trước có Bạch Dã, sau có Vương Xà, Lý Hữu hoàn toàn không còn đường lui. Con người là một loại sinh vật rất kỳ diệu, khi không còn đường lui, một cảm giác dũng cảm gọi là đập nồi dìm thuyền sẽ tự động nảy sinh.
Lý Hữu nghiến răng, tâm trạng nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn ta dùng nhanh chóng cầm viên đạn thứ tư đẩy vào ổ đạn.