Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cirion phủi phủi ống quần đứng lên: "Nếu đã biết vị trí, ta sẽ không trì hoãn nữa."
Nói xong, gã trực tiếp tìm được kẽ nứt mà Lâm Quân giấu đi, một bước tiến vào thành phố Púp Púp dưới lòng đất, lại đi lên trên, giống như không nghe thấy vấn đề cuối cùng của Lâm Quân.
Lão già Mê Ngữ Nhân chết tiệt!
Thù này ghi trước... Hả? Chờ chút, nói đến chuyện này mới nhớ, hình như Vala hiện tại... Đã quên lão già này là ai rồi?
...
Trong doanh địa tạm thời, lửa trại bập bùng chát phát ra tiếng vang nho nhỏ.
"Vala, ngươi thật sự không nhớ nổi một chút gì về Cirion sao? Chính là vị Tinh Linh Druid lúc trước vẫn đi cùng chúng ta đó!" Phi Linh lại một lần nữa đặt câu hỏi.
Vala suy tư một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu.
Phi Âm bổ sung thêm một điểm đặc thù nói: "Chính là người còn xinh đẹp hơn chị đó."
Một đòn khóa chữ thập hoàn mỹ được tung ra, Phi Linh với gương mặt không cảm xúc dễ dàng giải quyết cô em gái lắm miệng của mình, sau đó lại quan tâm hỏi Vala: "Vala, vậy ngươi không quên chúng ta chứ?"
"Ách... Đương nhiên là nhớ rõ rồi." Lần này Vala trả lời rất nhanh.
"Vậy ngươi có nhớ khi còn bé, mẹ ta nhận lầm ngươi là con gái, sau đó ngươi còn dám mặc chiếc váy hoa nhí của ta không..."
"Dừng lại! Dừng lại!" Vala vội vàng giơ tay ngăn lại, lỗ tai có chút phiếm hồng: "Ngươi nhớ cái gì mà rối loạn lung tung thế hả! Hai người các ngươi thì ta nhớ rất rõ ràng, nhưng Cirion... Hắn rốt cuộc là ai?"
Hiện giờ người Phi Linh còn không biết Vala đã nhận được [hy sinh], dù sao không phải ai cũng giống như Inanna, trong nhà có dụng cụ ma pháp đắt tiền có thể kiểm tra trạng thái của bản thân bất cứ lúc nào mình muốn.
Sau khi thảo luận nhiều lần không có kết quả, bọn họ cũng chỉ có thể tạm thời quy tội mất trí nhớ cho chuyện bị thương ở đầu và dự định khi trở về cứ điểm tại hậu phương lại tìm người trị liệu chuyên nghiệp để kiểm tra.
Ba!
Một tiếng vang rất nhỏ truyền đến từ bên cạnh, một cái mũ hình nấm tròn trực tiếp chen ra từ trong một cái hố đất không đáng chú ý ở gần đó.
Khi tiếng động phát ra, Vala và Phi Linh lập tức tỏ thái độ cảnh giác, bàn tay đã ấn lên vũ khí. Nhưng sau khi thấy rõ đối phương chỉ là một con Púp Púp, gã lại thả lỏng xuống.
Chỉ cần không chủ động công kích thì Púp Púp chính là vô hại, đây gần như đã là nhận thức chung của nhóm người mạo hiểm rồi.
Chí ít thì bọn họ chưa từng nghe nói đến tiền lệ Púp Púp sinh trưởng nơi hoang dã vô duyên vô cớ đả thương người, ngược lại thỉnh thoảng sẽ nghe được mấy tin đồn kiểu như: một người mạo hiểm trọng thương sắp chết nào đó, bị con Púp Púp đi ngang qua thuận tay vung chút bào tử, chuyển hóa thành Púp Púp sư, cho nên may mắn nhặt về một cái mạng.
Hơn nữa từ sau khi Nấm tộc xuất hiện thì tới hiện tại đã không còn ai đi làm khó một con Púp Púp nữa.
Phi Linh cảm thán một câu: "Thảm nấm xung quanh nơi này đều bị những con Slime kia ăn gần hết rồi, không ngờ còn có thể gặp được Púp Púp ở đây."
Chỉ thấy con Púp Púp nọ tiến lên bằng những bước chân ngắn ngủn, nhưng chỉ hai - ba lần nhảy nhót đã đến bên cạnh Phi Âm vừa bị chị "dùng phương pháp vật lý dỗ ngủ" rồi cực kỳ tự nhiên dán lên trên người nàng cọ cọ.
"Ha ha, ngứa quá! Là cái gì vậy?" Phi Âm giật mình một cái, sau đó ngồi dậy, chỉ liếc mắt thoáng qua đã trông thấy cái mũ hình nấm tròn như chiếm hết tầm nhìn. Nàng vô thức rụt người về phía sau, nhưng con Púp Púp nọ lại chủ động dán lên.
Phi Linh và Vala ở bên cạnh cảm thấy rất thú vị, trên mặt lộ ra nụ cười xem kịch vui.
"Hình như nó rất thích ngươi nha." Phi Linh trêu chọc.
"Vì sao? Ta cũng không phải là Púp Púp sư!" Phi Âm có chút luống cuống chân tay.
"Nói không chừng, đây là một con Nấm tộc thì sao?" Vala suy đoán.
"Làm sao có thể..."
Nhưng sự nhiệt tình của Púp Púp thật sự khó có thể đỡ đòn được. Phi Âm bất đắc dĩ, đành phải móc từ trong túi đeo lưng ra một bình nhỏ nước thuốc ma lực cơ bản, cẩn thận từng li từng tí đổ vài giọt lên trên mũ nấm của Púp Púp, Púp Púp vui sướng lăn một vòng, bày ra bộ dáng hài lòng thỏa mãn.
Vì vậy, con Púp Púp Trinh Sát này dựa vào chiêu thức giả nai lăn lộn, đã thuận lợi trà trộn vào trong tiểu đội.
Nhân loại ngu xuẩn luôn dễ đối phó như vậy!
Đương nhiên, đây chỉ là kế sách tạm thời. Lâm Quân không có khả năng hao phí lực chú ý vào việc trêu chọc nhân loại, qua một thời gian ngắn nữa hắn sẽ để số 5 tìm tới bên này.
Còn bây giờ sao...
...
Đêm đó, Vala gặp ác mộng.
Gã mơ thấy một Tinh Linh lạ lẫm có khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta hít thở không thông, nhưng nội tâm lại hung tàn như rắn độc.
Tinh Linh kia cười lạnh, tự tay đốt đống nấm dự trữ cho mùa đông trong kho, ánh lửa chiếu vào sườn mặt tàn nhẫn mà vui vẻ của đối phương, mà người trong thôn trang chỉ có thể chịu đói trong trời đông giá rét.
Đã thế đối phương còn thả ra một loại phương thức cho vay nặng lãi, làm cho gia đình An Đông tan cửa nát nhà, vợ con ly tán, thậm chí Tinh Linh nọ còn vụng trộm hạ mê dược cho ba người bọn họ, muốn... muốn...
Nhìn tên Tinh Linh với nụ cười xấu xa kia, dần dần tới gần mình, Vala cảm thấy bản thân đã rơi vào trong nguy cơ lớn nhất cuộc đời này rồi.
Gã đột nhiên bật dậy từ trong đống chăn nệm đơn sơ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mồ hôi đã ướt đẫm sau lưng. Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở đều đặn của Phi Linh và Phi Âm. Con Púp Púp lúc trước trà trộn vào tiểu đội của bọn họ cũng yên lặng ở bên chân Phi Âm.
Vala ôm mặt, hít sâu mấy hơi mới thở ra một hơi. Gã cho rằng khả năng mình bị đánh vào đầu là rất cao, nếu không vì sao lại mơ thấy một giấc mơ đáng sợ như vậy?
Đại bộ phận tình tiết trong mộng đã nhanh chóng tiêu tán giống như sương sớm rồi, duy chỉ có gương mặt xinh đẹp đến mức tận cùng, lại đáng giận đến mức làm người ta nghiến răng nghiến lợi nọ là ghi khắc thật sâu ở trong đầu của gã.
"Chỉ là ác mộng mà thôi... Trên đời này sao có thể tồn tại một Tinh Linh như vậy được..."