Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
— Ra ngoài đi, chuyện này coi như chưa từng xảy ra.
— Rõ, Đội trưởng!
Nhìn cảnh Lý Phong ra tay trên màn hình, Châu Chỉ bật cười, càng lúc càng thấy thú vị. Tuy Jason chỉ là tổ viên cấp thấp, nhưng thua thảm thế này vẫn khiến cô bất ngờ. Ánh mắt lạnh lùng khi Lý Phong ra tay và cái vẻ ngốc nghếch lúc học thuộc lòng tạo nên sự tương phản cực lớn. Xem ra trực giác của Đường Linh không sai, có khi cô bé đã phát hiện ra một kho báu khổng lồ.
Bấm điều khiển, màn hình thay đổi, hiện ra hồ sơ lý lịch của Lý Phong từ lúc sơ sinh. Càng xem Châu Chỉ càng thấy kỳ lạ. Thành tích học tập luôn lẹt đẹt, chẳng có gì nổi bật. Điểm đáng chú ý duy nhất là bắt đầu tập luyện từ hồi cấp hai, nuôi chí làm chiến binh cơ động. Tiếc là thông tin thu thập quá chính thống, chủ yếu tập trung ở trường học. Còn hai ngày Lý Phong nằm viện chẳng ai để ý, do không kiểm tra ra thương tích gì nên bệnh viện địa phương không lưu hồ sơ, quân đội cũng vì thế mà bỏ lỡ cơ hội cuối cùng.
Có một người bạn thân tên Mã Tạp, hồ sơ của Mã Tạp trong Liên bang cũng có, gia thế tạm được. Một người bình thường như vậy, làm thế nào luyện được thân thủ đó?
Châu Chỉ càng thêm tò mò. Đúng lúc thương vụ đang vào giai đoạn kết thúc, công việc không còn nhiều, chi bằng tìm hiểu kỹ về chàng trai kỳ lạ này.
Nhìn cái vẻ ngốc nghếch của Lý Phong khi học xong xé sách ăn vào bụng, Châu Chỉ không nhịn được cười. Đây rốt cuộc là loại người gì vậy?
— Á á á... Chết tiệt, quên sạch sành sanh những gì vừa học rồi... Hỏng bét, sách ăn hết vào bụng rồi, làm sao bây giờ!
Lý Phong đáng thương ngẩn ngơ nhìn ánh trăng. Những ngày tháng ôn thi thật sự quá gian nan.
…
Một khi đã bước vào trạng thái học tập, thời gian trôi qua rất nhanh. Lý Phong và Mã Tạp cũng được coi là hai thành phần cá biệt có tiếng trong trường: một kẻ thì trong giờ hồn vía lên mây, một kẻ chỉ biết gái gú. Ấy vậy mà giờ đây, đến cả lúc đi bộ cả hai cũng dán mắt vào sách. Trước sự thay đổi một trời một vực này, các thầy cô vui mừng khôn xiết, coi đây là thành công vĩ đại của nền giáo dục, lãng tử quay đầu quý hơn vàng.
Được coi là tấm gương điển hình, nhưng Lý Phong và Mã Tạp lại chẳng lạc quan như các thầy cô tưởng. Càng liều mạng học, cả hai càng phát hiện ra lỗ hổng kiến thức nhiều vô kể. Nhưng đã đến nước này, họ chỉ còn cách học thuộc lòng như vẹt. May thay, trên mạng có rất nhiều tài liệu trọng tâm và phạm vi ôn tập chuyên sâu. Rốt cuộc, con người giỏi nhất là khoản đúc kết, và phương thức thi cử sau mấy trăm năm tiến hóa vẫn chẳng khác xưa là bao.
— Mã Tạp, cậu còn trụ được không đấy?
Mã Tạp với khuôn mặt vàng vọt cắn răng gật đầu. Chất xơ từ giấy đâu dễ tiêu hóa, dạ dày của Mã Tạp rõ ràng không "trâu bò" như Lý Phong, hắn đã bị tào tháo đuổi suốt ba ngày nay. Giờ cứ nhìn thấy sách là mắt hắn dại đi, nhưng tên này cũng liều mạng thật, vẫn kiên trì đến cùng.
Mã Tạp thuộc kiểu người một khi đã quyết tâm làm gì là sẽ làm đến cùng, gan cũng rất lớn. Nếu cho loại người này không gian tự do phát huy, chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn, chỉ tiếc là ở trường học, nhất là cấp ba, rất khó để thể hiện.
— Hôm nay tan học vẫn tiếp tục chứ?
Vừa nhắc đến chuyện này, khuôn mặt Mã Tạp lập tức trở nên đê tiện, dung quang tỏa sáng như vừa gặp tiên nữ giáng trần:
— Ha ha, hôm nay nghỉ, có đại sự! Ồ dê!
Nhìn phản ứng đó, Lý Phong dùng đầu gối cũng đoán được chắc chắn có liên quan đến phụ nữ. Y cau mày:
— Thằng nhãi này, lại định đi tán gái à? Một khi đã sa đà thì bao nhiêu quyết tâm đổ sông đổ bể hết đấy!
— Bậy, bậy nào! Cậu đang nói ai thế? Chắc chắn không phải Mã Tạp thuần khiết lương thiện này rồi. Hôm nay tan học có giáo sư thỉnh giảng của Học viện Quân sự Á Lãng đến thuyết trình. Mục tiêu của chúng ta là Á Lãng, đương nhiên không thể bỏ qua rồi!
Mã Tạp nói với vẻ nghiêm túc, biểu cảm trang trọng vô cùng. Gió thổi qua làm mái tóc khẽ bay, trông cũng ra dáng đạo mạo tiên phong, chỉ tiếc là đôi mắt sáng rực như đèn pha ô tô đã bán đứng hắn.
— Vị giáo sư đó chắc chắn là phụ nữ, lại còn là mỹ nữ nữa!
— Ha ha, bị cậu nhìn thấu rồi. Nhưng người ta đến làm hội thảo cho chúng ta, nhất định phải đi ủng hộ chứ. Hơn nữa cũng tiện thể chuẩn bị cho vòng phỏng vấn các kiểu.
Mã Tạp nhe hàm răng trắng bóng ra cười đắc ý, cứ như thể hắn đã qua vòng thi viết và kiểm tra thể lực rồi vậy. Lý Phong chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Tên này cứ nghe thấy gái đẹp là tinh thần phấn chấn gấp trăm lần. Nếu được nữ giáo sư kia động viên một câu, khéo hắn thi đỗ Á Lãng thật cũng nên.