Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giữa hai bên, không có bất kỳ lời nói nào, im lặng mà trang nghiêm, nhưng lại giống như các huynh đệ tỷ tỷ mà hài hòa, hòa hợp, ánh mặt trời chiếu lên mặt, thành kính mà kiên định, cũng tỏa ra ánh hào quang hạnh phúc bình yên, đó là do tâm có ánh sáng tín ngưỡng.

Ngay cả những người không có tín ngưỡng, thấy tình huống này, cũng sẽ bị lây nhiễm. Lý Thanh Sơn cũng chắp hai tay lại, hướng về phía Núi Đại Phật ở phương xa hành lễ.

Là một người xuyên việt, mặc dù hắn không tín ngưỡng bất cứ điều gì, nhưng hắn tôn trọng tín ngưỡng của người khác. Cuộc sống của con người đầy thống khổ, không phải ai cũng có cơ hội trở thành người tu hành, thoát khỏi xiềng xích của vận mệnh, có được một phần tín ngưỡng như vậy, cũng không phải là chuyện xấu.

Con người luôn cần một chút an ủi, người không tín ngưỡng luôn xem thường hai chữ tín ngưỡng, nhưng mua say cuồng hoan, nghiện internet, ăn uống đánh bạc, cũng không thấy thông minh hơn lễ bái một pho tượng Phật.

Càng chưa nói, ở chỗ này, Phật là một tồn tại thực sự, là cường giả có trí tuệ siêu việt, sức mạnh to lớn. Mà thế giới cõi Phật với Địa Ngục cũng tồn tại, tích đức làm việc thiện, hướng về cực lạc, đều là chân thật chứ không phải giả.

Đọc đến đây, Lý Thanh Sơn càng ngày càng rõ ràng, chữ “Phật” ở đây có ý nghĩa gì, đó là sự tồn tại mạnh đến mức không thể tưởng tượng được, hắn liếc mắt nhìn Núi Đại Phật ở phương xa, dùng thần niệm nói với Tiểu An:

“Nếu hắn không trêu chọc chúng ta, chúng ta cũng không nên đối nghịch với hắn.”

“Chu Nhan Bạch Cốt Đạo này xem xét rồi sửa một chút là được, tín Phật nếu là si mê, chẳng lẽ tin vào Bạch Cốt Bồ Tát không phải là si mê sao, có câu nói là: Phật không phạm ta, ta ta không phạm Phật.”

Lý Thanh Sơn dặn dò Tiểu An, hai người cùng nhau dọc theo đường núi hướng lên trên, tất nhiên sẽ từng bước một bái như không giống phàm nhân, bước nhanh lướt qua mọi người, trong nháy mắt liền đi tới dưới chân núi Đại Phật, đến trước sơn môn của Thiên Long thiền viện.

Đến nơi này đã không cách nào đi tới, hai hộ pháp thần tướng cao tới mười trượng, ngăn đứng ở bên phải sơn môn, ưỡn ngực lồi bụng, mỗi người đều cầm binh khí, thoạt nhìn còn tưởng rằng là hai pho tượng điêu khắc.

Nhưng bỗng nhiên, con ngươi đảo qua, nhìn vào Lý Thanh Sơn, hô hấp của Lý Thanh Sơn hơi chậm lại:

“Không hổ là Thiên Long thiền viện, chỉ dựa vào hai thần tướng hộ pháp thủ hộ sơn môn lại có thể làm cho ta cảm thấy uy hiếp. “

Nhìn lại, dưới chân núi xây hàng ngàn hàng vạn ngôi nhà, chuyên có tăng nhân bình thường dẫn dắt tín đồ đến ở lại trong phòng ốc, sắp xếp chuyện ăn uống, thậm chí còn phát cho ngân lượng.

Không giống với miếu thờ kiếp trước, tông môn như Thiên Long thiền viện này không cần tiền nhang khói của phàm nhân, cũng không kiếm sống nhờ chiếm cứ đất đai, chỉ cần phàm nhân cống hiến tín ngưỡng của họ là được, tích luỹ đến mấy ngàn vạn năm sẽ trở thành một nguồn lực lượng đáng sợ cỡ nào cơ chứ.

“Phía dưới là kẻ nào, sao lại không bái?”

Trên tường thành cao vời vợi, một tri khách tăng cao giọng hỏi, hắn không giống với những tăng lữ phàm nhân kia, mà hắn là một luyện khí sĩ, đệ tử chân chính của Thiên Long thiền viện. Trong mấy vạn người bái lạy trong quảng trường dưới chân núi thì bóng dáng thẳng tắp của hai người Lý Thanh Sơn đặc biệt nổi bật.

Đặc biệt Tiểu An đi thẳng một đường, tất cả những người thấy nàng đều sửng sốt. Nam tử trẻ tuổi lại càng quên phải bái lạy, chuyên chú nhìn nàng. Tri khách tăng kia thấy Tiểu An thì không khỏi có phần sửng sốt rồi vội vàng cúi đầu, niệm vài tiếng “A Di Đà Phật”.

Lý Thanh Sơn nói:

“Chúng ta không phải là tín đồ, mà đến để bái kiến Tịch Quang thiền sư.”

“Tịch Quang sư thúc bế quan tĩnh tu, không thấy gặp khách lạ, các ngươi vẫn nên trở về đi!”

Tri khách tăng còn chưa dứt lời, trong một căn đại điện hùng vĩ trên Núi Đại Phật đột nhiên dâng lên một đạo kim quang, rơi xuống trước sơn môn hóa thành một lão tăng, đó chính là Tịch Quang thiền sư, hắn vui mừng nhìn Tiểu An.

“Nhất Ý, cuối cùng ngươi cũng tới.”

“Tịch Quang sư thúc.”

Tri khách tăng kia lắp bắp kinh hãi, vội vàng hành lễ.

Tịch Quang thiền sư thường ở thủ toạ vị của Bồ Đề viện, tính tình lạnh nhạy, thích tĩnh ưa mịch. Dù có là thân truyền đệ tử cũng hiếm khi thấy được biểu cảm của hắn, hôm nay lại vì hai Tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ mà tự mình nghênh đón, còn để lộ ra thần sắc như vậy, thật sự là hiếm thấy.

Tiểu An quy củ hai tay chắp lại, hành lễ nói:

“Sư phụ.”

“Đi theo ta!”

Tịch Quang thiền sư vung tay áo lên, sơn môn khổng lồ phía sau ầm ầm mở ra, ánh mặt trời xuyên qua chiếu lên gương mặt Lý Thanh Sơn, hắn hơi nheo mắt lại.

“Cửa mở rồi!”

“Cửa mở rồi kìa!”

Dưới chân núi truyền đến tiếng hô, thường ngày, sơn môn này của Thiên Long thiền viện không hề mở, đệ tử của Thiên Long thiền viện đều phải ra vào bằng cửa nhỏ phía dưới, trừ phi là nghênh đón khách quý thì đại môn như vậy mới được mở rá.

Tịch Quang thiền sư liếc mắt nhìn Tiểu An một cái, lại vung tay áo lên.

Trên đỉnh núi vang lên tiếng chuông du dương, đầu tiên là một tiếng, sau đó dưới chân núi, trăm tiếng chuông lớn vang lên, vượt qua những tiếng phạn âm thiền xướng kia, truyền khắp cả tòa núi Đại Phật.