Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Được, trước hết tha cho ngươi một mạng, tốt nhất là ngươi hối cải làm con người mới, tự lo cho mình!”
Lý Thanh Sơn thu tay về, không sợ Sở Thiên trả thù chút nào, thiên nhân chuyển thế thì sao chứ, hiện tại tu vi của hắn đã mất sạch, đợi khi tu đến cảnh giới Kim Đan thì cũng không biết phải mất bao nhiêu năm, đến lúc đó không còn là chuyện một chiêu nữa.
Mà điều khiến hắn thấy kinh ngạc nhất là lúc nãy hắn tỏa ra sát khí lẫm liệt như thế, nhưng Sở Thiên chẳng chớp mắt lấy một lần, trái lại dáng vẻ còn rất đăm chiêu. Xét về mặt tâm tính và ý chí này, đừng nói là Sở Thiên ban đầu, dù là Liễu Trường Khanh cũng còn kém rất xa.
Như Tâm tránh sang một bên:
“Được rồi, nếu ngươi đã tỉnh lại thì có thể đi rồi. Ta nhắc nhở ngươi một chút, tốt nhất là hãy mai danh ẩn tích, yên lặng rời đi, bằng không e là sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Sở Thiên đáp:
“Có phải liên quan đến nữ tử Tiền Dung Chỉ kia không?”
Lý Thanh Sơn hơi kinh ngạc, lúc nãy khi hắn lên án quở trách Sở Thiên thì có nói Sở Thiên đáng đời khi gặp phải Tiền Dung Chỉ, không ngờ người này lại nhớ kỹ trong lòng.
“Nếu chỉ đơn giản là tẩu hỏa nhập ma thì sao lại nơi tiến hành điều trị lại bí ẩn thế này, Tuy ta đắc tội vị đạo hữu này nhưng hắn rộng lượng, chắc không đến nỗi làm khó dễ một kẻ tàn phế, nhất định còn có đối thủ lợi hại ở bên ngoài, kinh mong hãy cho ta biết. Mặc dù hiện tại thân ta chẳng có dư thứ gì, nhưng đợi khi ký ức khôi phục được chút nữa thì chắc chắn sẽ báo đáp ơn cứu mạng này.”
Sở Thiên nói cực kỳ thành khẩn, trong lòng đã mắng tên Sở Thiên ban đầu đến mức máu chó đầy đầu. Làm chuyển thế của hắn, thiên tư ngộ tính đều hơn xa người thường, lại có bảo vật đặc biệt Ba Thiên đằng trên người những hai mươi mấy năm nhưng mới vượt qua thiên kiếp thứ nhất, đúng là một tên rác rưởi. Làm người lại càng tệ đến mức ngay cả ân nhân cứu mạng cũng không thèm để ý, muốn mặc hắn tự sinh tự diệt.
Cũng may hắn có phúc duyên thâm hậu, gặp tai bay vạ gió này nhưng may mắn không chết, còn khôi phục một ít ký ức kiếp trước khá sớm, tránh ký ức hai đời dây dưa, cũng coi như trong họa có phúc. Việc cấp bách trước mắt là biết rõ thực trạng nơi ở, hiểu rõ đây là thế giới thế nào thì mới từ từ giải quyết được.
Như Tâm giảng giải đại khái về lai lịch xuất thân của Sở Thiên, quan hệ nhân mạch trong Bách Gia kinh viện thế nào, xem như bổ sung thêm cho thông tin Lý Thanh Sơn cung cấp từ một góc độ khách quan, cũng đề cập tới chuyện Tiền Dung Chỉ tới thăm bệnh lúc sau cùng.
Cuối cùng, nàng đồng ý để Sở Thiên tiếp tục ở lại đây tĩnh dưỡng, cho hắn chút đồ ăn và sách để đọc.
Sau khi Lý Thanh Sơn và Như Tâm rời đi, Sở Thiên nhỏ giọng thì thầm:
“Tiền Dung Chỉ!”
Lúc Lý Thanh Sơn lên ác quở trách các “việc ác” của hắn, thậm chí lúc uy hiếp tính mạng hắn thì hắn đều duy trì được vẻ ôn hòa nhã nhặn. Nhưng mối khi nghe tới cái tên “Tiền Dung Chỉ” thì tâm trạng vô thức trở nên xao động, nảy sinh sự thù hận sâu sắc.
Hiển nhiên ký ức đã mất sạch gần như chẳng còn gì, nhưng vẫn giữ được sự oán hận sâu sắc thế này khiến chính hắn cũng thấy sửng sốt.
“Xem ra khả năng cao là Ba Thiên đằng bị người tên Tiền Dung Chỉ kia cướp đi rồi, phải nghĩ cách đoạt về mới được. Hơn nữa, nếu ôm mối hận thù không thể tiêu tan này mãi thì chỉ bất lợi cho việc tu hành, nhất định phải nhanh chóng kết thúc mới được!”
Sau khi Lý Thanh Sơn rời khỏi Nhân Tâm đảo thì lập tức trở lại Thanh Tiểu động phủ, bắt đầu một lần bế quan mới, phải cố gắng cảm nhận những lĩnh ngộ trong mấy ngày nay mới được, rồi chuyển hóa nó thành tu vi chân thực.
Thời gian từ từ trôi đi, không biết đã qua bao lâu, chỉ nghe tiếng hò hét của Chử Đan Thanh truyền đến từ bên ngoài động phủ.
“Thanh Sơn, ngươi có ở bên trong không?”
---
Trong lòng núi tối om, mái tóc dài của Lý Thanh Sơn rối tung, ngẩng đầu lên, vô số giọt nước li ti đang bay múa bên cạnh hắn, lóe lên từng điểm sáng xanh trong bóng đêm, giống như từng con đom đóm.
Hắn đã chứng kiến được các loại hình thái của nước, hắn có được thiên phú giống như thần, hắn là chủ nhân của vô số song ngòi ao hồ, nhưng mà, hắn lại chưa bao giờ suy xét đến ý nghĩa của nước.
Nước có nghĩa là mềm mại sao? Có lẽ không sai.
Là thiện sao? Đại khái cũng đúng.
Dòng suối mềm mại, mà nước sông lại hào hùng. Mây trắng uyển chuyển nhẹ nhàng, mà biển rộng lại thâm trầm.
Nước trong lu, dưỡng dục sinh mệnh. Nước dưới mái hiên, ẩn chứa thiền cơ.
Hình như mỗi một loại tư thái của nước đều ẩn chứa một loại ý nghĩa khắc sâu. Cho nên biến ảo vô thường, ngược lại càng thêm khó có thể tìm kiếm ý nghĩa của nó.
Lý Thanh Sơn vung tay lên, vô số giọt nước tụ tập thành một mặt gương trơn nhẵn.
Thiên phú thần thông? Kính Hoa Thủy Nguyệt
Hắn nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương một lúc lâu, đột nhiên cười, hiểu rõ hắn cũng không phải đang truy tìm ý nghĩa của nước, mà là ý nghĩa của “ta”. Cũng giống như mặt thủy kính này, phản chiếu ra hoa sẽ là hoa, phản chiếu ra trăng sẽ là trăng.
Cho nên Như Tâm không hề trả lời câu hỏi của hắn! Cái gì mà thượng thiện nhược thủy, cái gì mà lấy nhu thắng cương, lời nói của người khác hoàn toàn không có giá trị, nước có hàng nghìn hàng vạn hình thái, cho nên chỉ cần hỏi lại bản thân, ngươi thích nhất loại hình thái nào đây?