Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Bách Thú Trận Đồ!”

Chử Đan Thanh thất thanh nói, Bách Thú Trận Đồ này cần phải vẽ được một trăm bức tranh, mỗi một bức tranh đều vẽ sài lang hồ báo, heo chó dê bò vô cùng bình thường. Nhưng mà sức mạnh của mỗi một con dã thú đều tương đương với Trúc Cơ sơ kỳ, tạo thành trận pháp có được uy lực cực kỳ kinh người. Trận pháp khởi động nhanh như thế, rõ ràng là trước đó đã mai phục xong rồi, dùng để đối phó với hắn.

Nhị sư tỷ bay lên không trung, lạnh lùng quát:

“Lý Thanh Sơn, nạp mạng cho ta.”

“Sư muội!”

“Sư tỷ!”

Đại sư huynh và tam sư huynh cũng đều kinh ngạc, không ngờ nàng nói đánh nhau là đánh nhau ngay vốn bọn họ còn tính toán đặt bẫy sẵn, nếu Chử Đan Thanh lại không chịu nghe lời mới dùng trận pháp vây khốn hắn, ép buộc hắn, nhưng mà Lý Thanh Sơn cũng đến đây, đã quấy rầy kế hoạch ban đầu của bọn họ.

Cũng không phải sợ hãi Lý Thanh Sơn lợi hại như thế nào, mà đang lo lắng thân phận thống lĩnh Xích Ưng, một khi đánh nhau thì chính là trở thành kẻ địch của Ưng Lang Vệ. Còn có vị Cố thống lĩnh cao thâm khó đoán, dường như cực kỳ ưu ái người này.

“Hai người các ngươi đừng có dây dưa lề mê, vô độc bất trượng phu, muốn lấy được bí mật của họa trủng thì nhanh chóng ra tay đi, giết chết tên đê tiện Lý Thanh Sơn này, lại bắt giữ Chử Đan Thanh, ta có rất nhiều thủ đoạn để hắn khai sự thật ra!”

Đại sư huynh và tam sư huynh nhìn nhau, trong mắt bừng lên sát khí, nhưng vừa đối mắt với đôi mắt bình thản lạnh nhạt của Lý Thanh Sơn, trong lòng lập tức run lên, lui ra khỏi trận.

Đại sư huynh nói:

“Có chuyện gì cũng có thể thương lượng, cần gì phải làm đến nông nỗi này, Lý thống lĩnh, hiện tại ngươi đã biết lợi hại rồi chứ, một khi vị sư muội này của ta nổi điên thì không có ai có thể cản được!”

Lý Thanh Sơn nói:

“Hiện tại nếu ta nói ta không xía vào chuyện này nữa, các người sẽ để cho ta rời đi sao?”

Chử Đan Thanh vừa mới lấy vài bức họa cuộn tròn ra, nghe được lời này không khỏi mở to hai mắt. Không lẽ hắn thấy tình hình không đúng, muốn bỏ ta rời đi sao!

“Nằm mơ!”

Nhị sư tỷ quát, bách thú cùng nhau kêu gào gầm rú, gió tanh đập vào mặt, chấn động cả dãy núi, thanh thế kinh người, Lý Thanh Sơn khoanh tay mà đứng, vẫn không hề dao động.

“Cái này...”

Đại sư huynh chần chờ, tam sư huynh cũng lộ ra vẻ khó xử.

Lý Thanh Sơn theo bản năng đánh giá ba người, đại sư huynh bình tĩnh, cũng không dám làm chuyện mạo hiểm. Tam sư huynh khéo đưa đẩy, thiếu mất kiên cường. Ngược lại tên nhị sư tỷ này có tâm muốn trả thù, tính công kích là mạnh nhất.

Nhưng mà thủ đoạn chủ yếu của họa gia ở chỗ sử dụng những sinh vật ở bên trong bức tranh kia, tương đương với sự khác nhau giữa thống soái và võ tướng, lý trí quan trọng hơn nhiệt huyết rất nhiều, cho nên vẫn là đại sư huynh và tam sư huynh càng mạnh hơn, lúc động thủ phải giết bọn họ trước.

Nhị sư tỷ tiếp tục thúc giục:

“Hắn đã biết được sự tồn tại của họa trủng, nhất định không thể để hắn còn sống rời khỏi nơi này, nếu không dù chúng ta có biết được bí mật của họa trủng thì cũng sẽ rước họa vào người, dù việc này bị tiết lộ, chúng ta còn có thể gia nhập vào hoàng tử Tự Khánh, nói là hắn ra tay trước!”

Cuối cùng thì đại sư huynh và tam sư huynh cũng bị thuyết phục, vì bí mật của họa trủng, cũng đáng để bọn họ mạo hiểm!

Đại sư huynh thở dài:

“Bây giờ đã là tên đã lên dây, không thể không bắn!”

Gương mặt khéo léo đưa đẩy của tam sư huynh cũng lộ ra một nụ cười không có ý tốt:

“Lý thống lĩnh, ngươi đừng trách chúng ta tàn nhẫn. Ai làm ngươi cứ nhất quyết muốn nhúng tay vào chuyện này, tự tìm đường chết.”

Ba người đã hạ quyết tâm, lại nhìn xem Lý Thanh Sơn và Chử Đan Thanh thì giống như đang nhìn cá trong chậu, không có bất cứ uy hiếp nào.

Dựa vào ba người bọn họ hợp tác với nhau, hơn nữa Bách Thú Trận Đồ, còn có quyển trục mà mấy người bọn họ tích lũy được, hoàn toàn là lực lượng mang tính áp đảo. Dù Lý Thanh Sơn có phát thuật mạnh cỡ nào, pháp khí mạnh cỡ nào thì cũng khó mà thoát chết.

Nhị sư tỷ nói:

“Chiêu lúc nãy của ngươi nếu không giết được ta, vậy thì ta sẽ giết ngươi. Hiện tại ngươi quỳ xuống quỳ lạy ta một trăm cái thật vang, lại tự tát vào mặt ngươi một trăm cái, ta còn có thể suy xét tha cho ngươi một mạng.”

“Ta muốn giết các ngươi, dễ dàng như giết một con gà.”

Lý Thanh Sơn cười dài nói, sau đó thu tay lại trước người, khe hở giữa các ngón tay sáng lấp lánh.

“Ngươi đang cầm cái gì?”

“Chỉ là lưu âm thạch mà thôi, những lời các ngươi vừa mới nó đã được lưu lại làm bằng chứng, sau này cũng coi như có một lời giải thích với Cố thống lĩnh.”

Lý Thanh Sơn cất lưu âm thạch vào trong túi bách bảo, hắn và Chử Đan Thanh đến nơi này, cũng đã không có ý định đàm phán hòa bình với bọn họ.

“Ngươi cho rằng chính mình còn có thể sống được sao?”

Lý Thanh Sơn không trả lời, vỗ vai Chử Đan Thanh:

“Cất tranh vào đi, tập trung phòng thủ là được.”

“Hả!”

“Tin ta.”

Chử Đan Thanh lập tức cất tranh vào, chỉ để lại vài bức tranh thuộc loại hình phòng ngự, tạo thành tường đồng vách sắt ở xung quanh cơ thể. Lý Thanh Sơn cũng khởi động pháp khí phòng ngự trên cơ thể, sau đó lại thi triển thêm vài pháp thuật phòng ngự, bao vây hắn và Chử Đan Thanh vào bên trong.