Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đến cảnh giới như họ, muốn đánh bại đối thủ thì rất dễ dàng, nhưng muốn đánh chết lại rất khó. Nếu không thể dùng một chiêu để giết chết, vậy thì sẽ có hậu quả khôn lường, ngược lại còn không bằng duy trì hiện trạng như lúc này.
Cuối cùng là dựa vào đại đỉnh của hầu phủ, thông qua quan sát và tính toán tình hình thủy mạch bị luyện hóa ngoài hiện thực, mới tính toán được vị trí của hắn. Mà dường như đối phương đã phát hiện được gì đó, cho nên mới trốn đi vào giây phút cuối cùng này.
“Lão Giả, hiện tại phải làm sao đây?”
Bên kia, Ác Đan dùng thần niệm truyền âm cho Giả Chân hỏi, Ác Đan là một người cực kỳ nóng nảy và bạo ngược, Bắc Nguyệt và hắn có mối hận giết đệ tử cướp vợ, đặc biệt là Ác Phong là do hắn tự tay nuôi dạy thành người, đến cả họ cũng giống hắn, còn thân hơn cả con ruột, mối thù sâu đâm như thế đủ để làm cho một người thường phát điên, không màng tất cả để trả thù.
Nhưng ở thời điểm này, hắn lại có biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, trong mắt không có một chút dao động nào, thân thể thả lỏng thoải mái. Những biểu hiện ngày thường cũng có thể là một loại ngụy trang cực kỳ tốt, nếu như ai dám thật sự xem hắn là loại người hấp tấp bộp chộp, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá đắt.
“Chờ! Bắc Nguyệt có tính tình rất ngông cuồng, chỉ cần chờ đến hắn không thể nhẫn nại được nữa nhảy ra khiêu khích trước, chúng ta sẽ đồng loạt ra tay!”
“Được!”
Tự Khánh và Ác Đan đều gật đầu đồng ý.
Mặt trời từ từ dâng lên, đôi bên bắt đầu im lặng giằng co dưới tình huống hoàn toàn không nhìn thấy nhau này, chờ đối phương lộ ra sơ hở trước. Mặt trời đã lên đến vị trí cao nhất trên bầu trời, ánh mắt trời cực nóng chiếu rọi xuống mặt đất, hơi nước mờ ảo bốc hơi lên.
Chu Hậu La Ti từ từ tỉnh lại, thấy Bắc Nguyệt đang ngồi ở một bên, ánh mắt nhìn chăm chú ở phía trước, giống như đang nhìn nơi cực kỳ xa xôi nào đó.
“Ngươi đang làm cái gì?”
“Ngươi tỉnh rồi! Như Ý Hầu mới đang dẫn theo hai tên chân chó của hắn tới đối phó phân thân của ta, ta đang so độ kiên nhẫn với họ đây!”
Lý Thanh Sơn tiện tay ôm Chu Hậu La Ti vào trong lòng, dục vọng đã nhạt đi, nhưng mà xúc cảm vẫn rất thích.
Chu Hậu La Ti bị hắn dịu dàng âu yếm, có vẻ cực kỳ không quen, cười lạnh nói:
“Sao nào? Cũng có lúc ngươi biết sợ sao?”
Bốp!
Lý Thanh Sơn không hề khách sao đánh mạnh vào mông của nàng:
“Cái này không phải là sợ, đây gọi là nhẫn nhịn tạm thời, lúc trước không phải ta còn phải gọi ngươi là Chu hậu đại nhân, để ngươi làm trò đùa, hiện tại không phải đã xoay người trở thành chủ nhân, trở thành nam nhân của ngươi sao.”
“Ngươi không đắc ý được bao lâu đâu!”
Trong mắt Chu Hậu La Ti tràn ngập ác độc, trong lời nói giống như muốn tràn ra chất độc, làm người ta nhìn thôi đã phát khiếp.
Lý Thanh Sơn lại cười nhẹ, trầm ngâm nói:
“Như Ý Hầu mới chính là hoàng tử đến từ Long Châu, đằng sau còn có một đống tu sĩ Nguyên Anh. Mà ta lại kết thù với thái tử Mặc Vũ của Yêu tộc Thanh Châu, Mặc Hải Long Vương có lẽ cũng sẽ không tha cho ta, ta muốn giết hắn, không chỉ cần phải có đủ thực lực để chiến thắng hắn, còn nhất định cần phải bảo đảm không sợ đống chỗ dựa kia.
Chu Hậu La Ti ác độc nói:
“Nếu ngươi có thể giết được hắn, vậy ta lập tức thừa nhận ngươi là nam nhân của ta!”
Lý Thanh Sơn cười ha ha, nhéo cằm nàng:
“Ngươi cứ việc phủ nhận tùy thích, dù sao ta chỉ muốn thân thể của ngươi, không có hứng thú với tâm của ngươi, ngươi cứ giữ lại cho riêng mình đi! Hoặc cũng có thể nói, cái dáng vẻ trong lòng khó chịu mà lại không có cách nào phản kháng của ngươi mới là thứ mà ta yêu nhất!”
Sau đó, Chu Hậu La Ti lại lộ ra vẻ mặt mà hắn yêu nhất.
Thời gian từ từ trôi qua, Lý Thanh Sơn đùa giỡn với Chu Hậu La Ti, cũng không cảm thấy quá nhàm chán, dùng phân thân tiếp tục kéo dài thời gian với họ, dù có kéo dài đến thiên hoang địa lão cũng không sợ. Đột nhiên hiểu ra được một thứ, đây là cách chiến đấu của linh quy đi!
Tuy rằng có vẻ như rùa đen rúc đầu, nhưng mà không có ai có thể làm gì được hắn. Mà hắn lại có thể dùng tuổi thọ dài lâu, mượn thời gian để tiêu diệt hết tất cả kẻ địch.
Mặt trời bắt đầu lặn xuống phía tây, Tự Khánh nói:
“Xem ra hắn biết sự lợi hại của chúng ta, không chịu chủ động xuất hiện.”
Ác Đan nói:
“Thế nào, có cần hù dọa hắn một chút không, dù sao hắn cũng quanh quẩn ở khu vực này thôi.”
Giả Chân nói:
“Tạm thời lui lại đi! Đã mất cơ hội tốt nhất, miễn cưỡng ra tay cũng chỉ rút dây động dừng, điện hạ cảm thấy thế nào?”
“Phụ hoàng từng nói với chúng ta, phẩm chất quan trọng nhất khi săn thú không phải dũng khí và trí tuệ, mà là kiên nhẫn.”
“Điện hạ nói rất đúng!”
Ba người lại yên lặng lui về phía sau, giống như chưa từng đến nơi này, nhưng lại lãng phí mất một ngày thời gian vô ích, trong lòng không khỏi có chút tức giận.
“Ba vị không mời mà đến, lại không từ mà biệt, rốt cuộc là vì chuyện gì, nếu không ngại thì nói cho ta nghe đi!”
Ba người vừa mới rời đi không bao xa, một giọng nói từ xa xa phía sau vọng đến, Bắc Nguyệt đang vỗ cánh chim, đang ôm tay cười nhìn họ.
Tự Khánh nói:
“Đã nghe danh tiếng của Bắc Nguyệt từ lâu, hôm nay thử một lần, đúng là danh bất hư truyền!”
Giả Chân và Ác Đan lại lặng lẽ bọc đánh qua.
“Ta khuyên các ngươi không cần phải tiếp tục thử nữa, để tránh phát sinh hiểu lầm gì, hay là các ngươi nhất quyết phải đánh đết ngươi chết ta sống mới thôi?”
Lý Thanh Sơn vỗ cánh chim, lui ra phía sau mười dặm, nụ cười không hề thay đổi, trong lòng lại cảnh giác đến cực điểm, đã chuẩn bị xong Kính Hoa Thủy Nguyệt, chờ họ vừa ra tay là lập tức triệu hồi phân thân ngay.