Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1242. Không Giống Nam Nhân

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn lắc đầu cười nói:

“Ta có phải là người đẹp gì đâu, có gì hay mà vẽ.”

“Người trong Họa gia đều yêu thích tranh mỹ nhân, nhưng ta lại càng muốn vẽ anh hùng trên thế gian, sau đó xây dựng một toàn anh hùng đài, để người đời sau chiêm ngưỡng phong thần đó!”

Trong mắt Chử Đan Thanh lóe lên ánh sáng lộng lẫy.

“Ta tin tưởng sẽ có một ngày đó!”

Lý Thanh Sơn cười nói. Nhưng mà đáng tiếc, ta không phải là anh hùng gì.

...

Lý Thanh Sơn lại che giấu bóng dáng, lặng lẽ trở lại chỗ ở, đi đến bên cạnh Hàn Quỳnh Chi, nàng đang nằm nghiêng người, hai mắt nắm chặt, giống như đã ngủ rồi, Lý Thanh Sơn nằm xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng từ phía sau ôm nàng vào trong lòng, vô cùng tự nhiên mà phủ lên bộ ngực đầy đặn của nàng, nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai nàng:

“Sao nào, không muốn hỏi xem ta đi đâu sao?”

“Ngươi muốn nói thì sẽ tự nói cho ta.”

Hàn Quỳnh Chi nhắm mắt lại nói, hoàn toàn không có phản ứng gì trước sự âu yếm của hắn.

Lý Thanh Sơn mạnh mẽ xoay người của nàng lại, nàng mới không thể không mở to mắt, môi mím chặt không nói câu nào. Nhưng Lý Thanh Sơn lại rõ ràng có thể hiểu rõ tâm sự của nàng:

“Ta đã thông cảm ngươi như thế rồi, người còn có gì bất mãn sao?”

Trong lòng Lý Thanh Sơn lộ ra vẻ thương tiếc, nàng chưa bao giờ là loại nữ nhân nhu nhược, sau khi trải qua đủ loại biến cố, nàng càng có vẻ cứng cỏi hơn.

“Ta nói cho ngươi biết, ta vừa mới giết vài người, sau đó lại đi tìm Chử Đan Thanh.”

Bốp!

Hàn Quỳnh Chi hất tay hắn ra, ngồi dậy nói:

“Đừng có táy máy tay chân, nói chuyện đàng quàng, ta đang nghe!”

Lý Thanh Sơn cũng ngồi dậy, nói lại những chuyện đã xảy ra, thậm chí cũng chưa từng giấu diếm chuyện lúc trước dùng thân phân Ngưu cự hiệp giết chết tu sĩ che mặt ở dưới chân núi Thanh Đằng.

“Ngưu cự hiệp!”

Hàn Quỳnh Chi lẩm bẩm tự nói một mình, tuy rằng nàng không có ấn tượng gì với “Ngưu cự hiệp”, nhưng chỉ dựa vào cái thân phận giả này cũng đã đủ làm cho người ta liên tưởng đến rất nhiều chuyện, nếu như lại cẩn thận điều tra tiếp thì lại sẽ càng có nhiều chuyện được ẩn giấu sâu hơn.

“Đây là một trong những bí mật của ta.”

“Quả nhiên ngươi là người giết Trác Trí Bá!”

“Ai làm tên già kia ép người quá đáng!”

Hàn Quỳnh Chi thở dài:

“Thật ra ta thà rằng ngươi nói cho ta ngươi còn có người nữ nhân khác ở bên ngoài, ta rất hi vọng bí mật của ngươi chỉ đơn giản như thế.”

“Ồ, như vậy à, ta có người nữ nhân khác ở bên ngoài.”

Lý Thanh Sơn còn chưa nói dứt lời, Hàn Quỳnh Chi đã lập tức tát một bạt tay, Lý Thanh Sơn túm lấy tay nàng:

“Nè nè nè, cái này không phải là thứ ngươi muốn nghe sao?”

“Nam nhân khốn nạn, ngươi đừng quên lúc trước ngươi đã hứa hẹn với ta như thế nào, nói không giữ lời, thay lòng đổi dạ!”

“Ủa, không phải sau đó ngươi cũng đã nói không có sao sao?”

“Chưa bao giờ nói! Người kia là ai!”

Hàn Quỳnh Chi dùng tay bóp chặt cổ Lý Thanh Sơn, nhe răng như một con báo cái đang tức giận, hung dữ nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn.

“Lật mặt nhanh như vậy sao!”

Lý Thanh Sơn có cảm giác giống như bị lừa, thật sự là quá ngu ngốc mà, đối với nữ nhân mà nói, rõ ràng chuyện này là chuyện khó mà nhịn được nhất

“Thôi bỏ đi, ta cũng biết bản thân không phải là loại nữ nhân có sức quyến rũ, nếu một ngày nào đó ngươi cảm thấy chán ghét, muốn đi tìm nữ nhân khác, vậy cứ nói một tiếng là được, đừng có lề mề chậm chạp không giống nam nhân, khiến ta coi thường.”

Hàn Quỳnh Chi đột nhiên buông hắn ra, lại xoay lưng về phía hắn nằm xuống.

“Ừm ừm, ta cũng không phải là loại nam nhân có sức hấp dẫn gì đó, nếu một ngày nào đó ngươi cảm thấy chán ghét, muốn đi tìm nam nhân khác thì cứ nói một tiếng là được, đừng chậm chạp lề mề, rất giống nữ nhân, khiến ta xem thường”

Lý Thanh Sơn cũng nghiêm túc nói

“Ngươi nói ta không giống nữ nhân, hừ, ta sẽ không đi tìm người nam nhân khác, thiệt thòi bị lừa một lần là đủ rồi.”

“Vậy không còn cách nào khác, nhưng mà dựa theo khảo sát thực địa của ta thì Quỳnh Chi ngươi vẫn rất giống nữ nhân”

Lý Thanh Sơn cười nói

Tuy rằng không thể tùy ý phóng túng, thậm chí còn phải cực kỳ cẩn thận, nhưng đôi bên tâm đầu ý hợp, đều có cảm giác cực kỳ yên vui thích thú. Tuy rằng cực kỳ muốn uống cạn hết ba nghìn con sông, nhưng đối với hắn mà nói, nàng là bình thản nhất, cũng đặc biệt nhất.

...

Ánh mắt trời sáng chói, có lẽ bởi vì Lý Thanh Sơn làm rất sạch sẽ, mấy người tu hành kia biến mất cũng không làm cho ai chú ý đến, ánh mắt của mọi người đều bị cuộc thi đấu của Tạp gia thu hút, mỗi ngày Tạp gia cũng đều sẽ đưa ra hàng hóa mới, hơn nữa giá trị càng lúc càng cao, không khí Cửu phủ diễn võ cùng dần dần nóng lên.

Trong một căn phòng không có bóng người, một bóng đen đột nhiên vặn vẹo mở rộng, biến thành một bóng người đen nhánh, nhìn xung quanh:

“Nơi này tràn ngập mùi vị của tử vong, họ đã chết!”

----

Mấy ngày sau, sau khi chín nhà trong tạp gia hợp tác tổ chức một cuộc đấu giá xong, cuộc thi của Tạp gia cũng kết thúc.

Nhưng mà Thanh Hà phủ bị tổn thất bởi chiến tranh, cuối cùng chỉ xếp hạng cuối, cũng đã nằm trong dự đoán. Ngay sau đó là cuộc thi đấu của Nhạc gia, sau khi nhạc khúc uyển chuyển nhẹ nhàng vang lên, phố phường ồn ào náo nhiệt lập tức biến thành một nhạc hội âm nhạc vô cùng linh đình.