Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1249. Phần Thưởng Phong Phú

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Long Đấu trường từ khi được xây dựng xong cho đến nay, đã là nơi mà người tu hành từ bốn phương tám hướng tụ tập, chiến đấu sát phạt ở trong đó, vô số sinh mạng tan biến, nhưng ý chí chiến đấu vẫn còn được lưu giữ lại.

Tuy trình độ thảm liệt của cuộc chiến còn lâu mới sánh bằng chiến tranh ở Cửu Châu, nhưng người tu hành hậu thế lại có thể thông qua bí pháp, tích súc sát phạt chiến ý ở bên trong, không ngừng ấp ủ. Quá trình này tương đối chậm, nhưng khi đạt đến một trình độ nhất định, sẽ sản sinh biến hóa về chất, biến Long Đấu trường thành Tu La trường.

Long Đấu trường sẽ không chỉ là một món đồ chơi khổng lồ hao phí một lượng tiền tài lớn, mà là có thể câu thông đến Tu La đạo, có rất nhiều pháp bảo uy năng. Đây mới là lý do tại sao Long Châu hoàng tộc không ngừng xây dựng Long Đấu trường, tất cả thú vui đều không chỉ là thú vui.

Trong tay đại tướng quân Vương Vũ Canh của Thanh Châu có một Tu La trường như vậy, đệ tử Binh gia ưu tú nhất Thanh Châu đều từng trải qua huấn luyện trong đó, chỉ có chiến sĩ ngoan cường nhất mới có thể thông qua khảo nghiệm.

Chẳng qua phương pháp luyện chế Tu La trường là bí mật không được lưu truyền, đến thân phận như Cố Nhạn Ảnh và Tự Bảo mà cũng chỉ biết đại khái, cụ thể phải thao tác, vận dụng pháp trận với phù văn thế nào thì hoàn toàn không biết.

"A tỷ, tâm tư của Tự Khánh này thật thâm sâu, muốn mượn tu hành đạo của cả Như Ý quận để hoàn thành dã tâm của một mình hắn, chúng ta có cần ngăn cản hắn hay không?"

Tự Bảo khẽ khàng truyền âm cho Cố Nhạn Ảnh.

"Yên lặng xem tình thế đi!"

Cố Nhạn Ảnh trầm ngâm nói, tuy Ưng Lang vệ có quyền thế rất lớn, nhưng cũng chỉ có thể giám sát Như Ý hầu chứ không thể trực tiếp can thiệp chính vụ. Nếu muốn cưỡng chế ngăn cản thì sẽ kết thù với Tự Khánh, cản trở người tu hành, như giết phụ mẫu người đó.

Chẳng qua hắn có thể ra mệnh lệnh cho Bách Gia kinh viện, nhưng những tu sĩ môn phái kia há sẽ mặc cho hắn điều khiển, tạm xem hắn làm thế nào đi đã!

Tự Khánh hùng hồn nói:

"Hiện tại thiên hạ rối loạn. Chiến tranh hết sức căng thẳng, nếu như cứ làm theo truyền thống trong quá khứ, tiến hành tỉ thí như trò chơi thế này thì sao có thể ứng phó với biến loạn trong tương lai? Nếu thật sự không muốn tham gia bản hầu cũng sẽ không ngăn cản, chẳng qua không ngại xem trước giá trị mà những huân chương này đại biểu đã!"

Giả Chân đi lên trước một bước, vung tay lên, một tấm màn vải màu đen thác nước từ trên Phi Vân đài buông rơi xuống. Bên trên có viết một vài văn tự, ghi chép tường tận giá trị của các loại huân chương, còn có quy tắc thi đấu.

Dưới Phi Vân đài xôn xao không ngớt, vì giá trị của huân chương mà luyện khí sĩ bình thường có được cũng đạt tới ngàn viên linh thạch, mà tu vi càng cao, giá trị của huân chương cũng lại càng lớn. Căn bản không cần chém giết người khác, chỉ cần có thể giữ chắc huân chương trong tay thì đã là thu nhập không hề nhỏ.

Mà huân chương do tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ như Lý Thanh Sơn có được thì có thể đủ để trực tiếp đổi lấy một kiện pháp khí, chuyện tốt như vậy thì e rằng ai cũng khó mà cự tuyệt được.

Các tu sĩ Kim Đan đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm nói:

"Tự Khánh này thật hào phóng, vèo phát đã lấy ra một khoản lớn cả ngàn vạn linh thạch. Còn có vô số các loại các dạng linh khí pháp khí phù lục đan dược, rõ là một đồng tử phát tán tiền tài, phúc trạch."

Tự Khánh nói:

"Trận tỉ thí này, tất cả đệ tử thị vệ bộc tòng trong Hầu phủ của ta đều sẽ tham dự đấu võ! Nếu như muốn tham gia thì đến lĩnh một huân chương, chuẩn bị tiến vào Long Đấu trường. Vì để cho công bằng, vị trí mọi người tiến vào Long Đấu trường đều là ngẫu nhiên, chư vị còn có dị nghị gì không?"

Nếu đã có lợi ích, lý do lại đường hoàng như vậy, ai còn chịu đắc tội với Tự Khánh nữa, dồn dập biểu thị không có dị nghị.

Dưới Phi Vân đài huyên náo ồn ào, tu sĩ môn phái nghị luận dồn dập:

"Sư huynh, chúng ta có cần tham gia không?"

"Đương nhiên, ta đi vào rồi trốn luôn, Long Đấu trường này rất lớn đó."

"Thật là không ra trò trống gì, ta muốn thắng thêm mấy cái huân chương, đổi một viên Chân Linh đan, đột phá cảnh giới Trúc Cơ."

"Bọn ta sao có thể so với đại sư huynh ngươi được!"

"Nói chung là nếu đánh không thắng thì giao huân chương ra là được, dù sao cũng không có gì tổn thất!"

Thế là, phần lớn tu sĩ môn phái đều báo danh lĩnh lấy huân chương. Mà tu sĩ đến từ cửu phủ Bách Gia kinh viện tự nhiên phải nghe theo mệnh lệnh của Như Ý hầu, bắt buộc phải tham gia, nhưng cũng đều có vẻ hứng trí dạt dào.

Hòa bình lâu dài, không khí hòa bình của cửu phủ diễn võ làm phần lớn kẻ tu hành tự nhiên cho rằng trận tỉ thí cuối cùng này chẳng qua là một “trò chơi” do Tự Khánh hoàng tử làm ra để lung lạc nhân tâm, để mọi người tham dự .

Cố Nhạn Ảnh khẽ lắc đầu, biết rằng việc này đã chắc như đinh đóng cột, Tự Khánh không tiếc dốc hết vốn liếng, lấy ra lượng tài nguyên nhiều như biển thế này, có được sự thừa nhận của người tu hành, chính là một người nguyện đánh một người nguyện chịu. Loại đấu tranh kịch liệt này vốn là truyền thống của Long Châu, cho dù báo lên Hoàng đình, cũng chỉ sẽ khen thưởng với hành động của Tự Khánh chứ không bài xích.