Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn giết đã tay được mấy người, cũng đã chuẩn bị xong xuôi, cầm niệm châu mà Bất Nộ tăng ban cho ở trong tay. Tự Khánh chưa hẳn đã nuốt được cục tức này, nếu thật sự không màng tất cả mà tới giết hắn thì cũng chẳng còn cách nào khác cả, chỉ có thể lấy Thiên Long thiền viện ra làm lá chắn thôi, có lẽ Tự Khánh cũng sẽ có chút cố kỵ.
Nhưng mà qua một hồi vẫn chẳng có gì xảy ra cả, Lý Thanh Sơn ngẩn ra,
"Bụng dạ của Tự Khánh cũng thâm hiểm thật đấy, đến thế này rồi mà vẫn nhịn được!"
Tự Khánh cũng sững sờ, sau đó nổi giận lôi đình, hóa ra không biết từ lúc nào mà phía dưới Long Đấu trường đã nhiễm một màu đen nhánh, đang không ngừng lan tràn ra, muốn đoạt quyền khống chế Long Đấu trường ngay trước mặt hắn.
Nhất thời không lo đến Lý Thanh Sơn được, vội vàng vận chuyển pháp lực đối phó với với luồng hắc ám này, kinh nộ quát lên:
"Là ai mà dám to gan thế?!"
Bóng đen kia lại hồn nhiên không cố kỵ gì, một mực thẩm thấu vào trong Long Đấu trường.
"Cất công chuẩn bị mấy ngày nay, cuối cùng đã ra tay rồi!"
Cố Nhạn Ảnh thầm nói, chỉ đứng cạnh xem trò vui. Loại tranh đoạt này thì Giả Chân với Ác Đan cũng không giúp đỡ được gì, mà một đám tu sĩ Kim Đan tuy không biết đã xảy ra việc gì nhưng thấy dáng vẻ nôn nóng của Tự Khánh thì trong mắt đều lộ ra sự vui vẻ khi người khác gặp họa.
Lý Thanh Sơn không biết là ở bên ngoài đã xảy ra biến cố như vậy, nếu như Tự Khánh đã không động thủ, hắn lại tiếp tục đại khai sát giới, thần niệm dĩ nhiên đã khóa định ba tu sĩ Trúc Cơ đang chạy trốn kia, tung người bay vọt đi truy sát.
Cảnh tượng trước mắt thay đổi, vụt cái đã xuyên đến một đấu trường khác, lại đã hoàn toàn không nhìn ra hình dáng vốn có của đấu trường này, linh quang lấp lánh, pháp thuật bay ngang bay dọc đã phá nát địa thế vốn có trở thành một đống đổ nát, gần ngàn tu sĩ đang hỗn chiến trong phạm vi vài chục dặm. Mỗi người đều đã chém giết đến đỏ cả mắt.
Sát khí chiến ý không ngừng bay lên, tan vào trong Long Đấu trường, màu đỏ trong không trung càng trở nên thâm trầm hơn.
Lý Thanh Sơn cả kinh, Tự Khánh thật sự là bị thần kinh quá rồi, không biết đến cùng là hắn có tính toán gì?
Đang muốn truy sát tay chân của Tự Khánh thì lại nhìn thấy mấy người quen.
Hai người Hoa Thừa Tán và Ngụy Ương Sinh đưa theo mười mấy luyện khí sĩ, miễn cưỡng kết thành pháp trận, đang bị một đám kẻ tu hành khác vây công, đã sắp không chống đỡ nổi.
Hoa Thừa Tán cắn chặt răng, không ngừng thúc động linh lực, tuy còn miễn cưỡng duy trì được sự tỉnh táo, nhưng khuôn mặt tuấn mỹ cũng đã méo xệch đi, mà những luyện khí sĩ bên cạnh kia thì càng như khùng như điên, một khi ra tay chính là muốn đồng quy vu tận.
"Đến cùng đã xảy ra việc gì? Chẳng lẽ hôm nay ta phải bỏ mạng tại đây sao?"
Dù Hoa Thừa Tán có thông minh hơn nữa thì cũng đoán không ra mưu kế của Tự Khánh, mà dù có đoán ra thì cũng chẳng có cách gì để đối phó cả. Kẻ yếu đối mặt với cường giả thì vẫn luôn bất lực như vậy đấy.
“Ầm” một tiếng. Một cự hán người mặc trọng giáp từ trên trời giáng xuống, nện ầm xuống trước mặt hắn tầm mười trượng, mấy luyện khí sĩ phản ứng chậm một chút nên bị dư chấn đánh bay ra ngoài, xương cốt cả người nứt vỡ, nhìn có vẻ như sống không nổi rồi.
Toàn thân cự hán đều là cơ bắp chắc nịch, ma khí thâm trầm, con ngươi đỏ rực di chuyển mang theo một cỗ sát khí hung dữ lăng lệ khiếp người.
Hoa Thừa Tán chỉ nhìn một cái đã biết dù chính mình có ở trạng thái tốt nhất cũng không phải là đối thủ của hắn ta, càng đừng nói hiện tại đang sức cùng lực kiệt, chỉ nháy mắt cự hán kia đã biến mất tăm, chỉ thấy một cơn gió lốc màu đỏ bay vòng quanh đám người Hoa Thừa Tán rồi dừng ở trước mặt hắn.
Hoa Thừa Tán nhìn xung quanh, hai tu sĩ Trúc Cơ, mấy chục luyện khí sĩ đều đã bị đánh bay ra. Những nơi trí mạng trên người đều có thêm một vết kiếm thê thảm.
Giết những người này thì Lý Thanh Sơn căn bản không cần dùng đến dị năng của Phản Ma kiếm mà chỉ dựa vào kiếm khí sắc bén đã nhẹ nhàng làm được, sau một phen chiến đấu kịch liệt thì luồng kiếm khí kia mà hắn nuôi dưỡng kia chỉ còn lại ba thành kiếm khí, nhưng mà lại càng dễ dàng khống chế hơn.
"Quái vật!"
Một tràng kêu la vang lên, đối mặt với hung uy lẫm lẫm như vậy thì dù là những luyện khí sĩ bị sát khí lây nhiễm, đỏ cả tròng mắt kia cũng đều kinh sợ mà lùi về phía sau.
Ngụy Ương Sinh cắn chặt răng, Tam Thước Thanh Phong kiếm đâm về phía quái vật kia, trong lòng thầm biết rằng có lẽ sẽ mất mạng tại đây.
"Hai vị, là ta, những người khác đâu?"
Lý Thanh Sơn tiện tay nắm lấy kiếm của hắn, cởi mũ giáp ra.
Hoa Thừa Tán ngẩn ra, chỉ thấy tuy khuôn mặt kia hung dữ thô bạo nhưng vẫn thấp thoáng có thể nhìn ra chính là dáng vẻ của Lý Thanh Sơn, không khỏi thất thanh nói:
"Thanh Sơn!"
Hoa Thừa Tán giải thích sơ qua, Lý Thanh Sơn mới biết hóa ra đám người Hoa Thừa Tán làm theo kế hoạch là vừa bắt đầu sẽ tập hợp ở một đấu trường, Âm Dương gia chủ Ma Bố Y tính ra lần này sẽ có hung hiểm, để mọi người thủ cứ điểm tự bảo vệ chứ không định chiến đấu với ai cả.