Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe Tôn Phúc Bách giải thích xong, Lưu Xuyên Phong nói:

“Nếu không có tiền thì cứ từ từ phát triển, cần gì phải nôn nóng nhất thời chứ?”

Tôn Phúc Bách lắc đầu:

“Như vậy quá lãng phí, giống như một mảnh đất đai hoang vu, hiện tại vùi lấp càng nhiều hạt giống thì tương lai mới có thể thu hoạch được càng nhiều lương thực. Canh tác chậm đi một năm thì sẽ thiếu mất thu hoạch của một năm, cho nên hiện tại đầu tư vào càng nhiều càng tốt.”

Lý Thanh Sơn tìm tòi trong túi bách bảo một lúc lâu, lại tìm ra không ít ngân phiếu, còn có thỏi vàng nén bạc, giá trị cũng tương đương với ngàn vạn lượng bạc.

“Vậy ta cũng không khách sáo, nếu có nhiều hơn nữa thì càng tốt.”

Lý Thanh Sơn suy nghĩ:

“Các môn phái bình thường đều sẽ không gom góp quá nhiều vàng bạc, nhưng mà cũng không phải không có ngoại lệ, Vân Vũ Lâu nghênh đón khách từ bốn phương tám hướng đến, phần lớn còn là người thường sử dụng vàng bạc, có lẽ Vân Vũ Môn sẽ có rất nhiều tiền!”

Lý Thanh Sơn thuật lại lời đề nghị của Liễu Trường Khanh, Tôn Phúc Bách lập tức nói:

“Ý kiến này rất hay, một cái Vân Vũ Lâu đã hơn mười cái tiền trang!”

“Vậy được rồi, ta lập tức đi báo cho Liễu tri phủ biết.”

Lý Thanh Sơn nói, lâu rồi không gặp Thu Hải Đường, cũng không biết hiện tại nàng như thế nào rồi.

Sâu bên trong hồ nước sâu thẳm, cơn sóng trên mặt hồ dập dờn trên đỉnh đầu Thu Hải Đường, nàng ngồi yên không nhúc nhích, lông mi cực dài, mũi nhỏ cao cao, cánh môi hồng hào, mái tóc đên như mây không cần chải vuốt cũng đã rũ xuống như thác nước, dài đến eo mông, quyến rũ lại xinh đẹp.

Sau một lúc lâu, nàng mở mắt, thờ dài, trong bất tri bất giác, nàng đã ngồi ở dưới đáy hồ lâu như thế, nàng còn chưa từng bế quan lâu như vậy, giống như đã bị cả thế giới quên mất.

Đương nhiên, chỉ có một người biết nàng ở nơi nào, mà hiển nhiên người kia đã quên mất nàng, tên giống đực vô tình đáng chết kia!

Nàng Trúc Cơ nhiều năm, căn cơ không cạn, sau khi chuyển hóa công pháp tu hành thành Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp, dựa vào viên Yên Chi Tâm của Vưu mỗ mỗ, đã đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng mà vẫn còn chưa có thể luyện hóa hoàn toàn, còn cách một đoạn nữa mới có thể đến đỉnh.

Muốn bước ra một bước kia, kết thành Yên Chi Tâm của chính nàng là chuyện không hề dễ dàng gì. Nàng không có nguyên linh đan, chỉ dựa vào thực lực của bản thân để đột phá, thật sự quá khó khăn, đứng dậy đi tới đi lui trong động phủ.

Nếu không có tu vi nhanh chóng tăng cao, nàng gần như cũng phải nghi ngờ nàng có thể ở lại chỗ này lâu như thế không, tuy rằng nàng nói chán ghét ồn ào náo động phồng hoa, nhưng mà ở một mình lâu rồi mới có thể phát hiện, sống một mình cũng không đơn giản như thế.

Túm gọn mái tóc dài đen nhanh ra phía sau, tuy rằng nàng là người tu hành, nhưng nàng tin chắc rằng, ý nghĩa của cuộc đời tuyệt đối không chỉ là tu hành. Nàng không có cách nào cho phép nét đẹp của nàng yên lặng tàn lụi trong dòng sông thời gian dài dòng này, tất cả tu hành chỉ là vì tìm kiếm một người nam nhân âu yếm, lại thi triển bí thuật Tương Tư Nhiễm Hồng Tuyến.

Nếu lòng người dễ thay đổi, vậy dùng tơ hồng trói buộc nó lại, ràng buộc lẫn nhau, người kia sẽ là ai đây?

Người đầu tiên nàng nhớ đến là Hoa Thừa Tán, nhưng lập tức cười bác bỏ, tuy rằng nàng đã từng yêu hắn đến mức từ bỏ tôn nghiêm, nhưng mà còn không muốn cưỡng cầu đến mức độ đó, nếu đối phương đã không có tình cảm, chỉ dựa vào một loại pháp thuật để duy trì tình ý, vậy thì có ý nghĩa gì đâu chứ?

Sau đó trước mắt lại hiện lên mái tóc đỏ như lửa, gướng mặt tươi cười ngả ngớn, lẩm bẩm nói:

“Bắc Nguyệt...tên khốn nạn!”

Thịch thịch thịch!

Đúng lúc này, trên đầu vang lên tiếng gõ nhẹ, Thu Hải Đường ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy một gương mặt tươi cười vô cùng quen thuộc đang ở bên ngoài vách tường thủy tinh.

“Bắc Nguyệt!”

Lý Thanh Sơn bước vào đáy hồ động phủ. Động phủ này không có quá nhiều thay nhiều đổi so với khi hắn rời đi, tuy rằng đã được sắp xếp đơn giảnm nhưng vẫn trống trải nhàm chán giống như một ngục giam, so với động phủ hoa mỹ trước đó của nàng thì thật sự là một cái trên trời dưới đất.

“Thật khó để nàng có thể ở chỗ này lâu như thế!”

Lại nhìn Thu Hải Đường, trong lòng Lý Thanh Sơn cũng không khỏi khẽ động, lúc này nàng đang mặc một bộ váy áo mộc mạc đơn sơ, có một loại vẻ đẹp tẩy sạch duyên trần, nàng vốn đã có da thịt như tuyết, có lẽ là vì ở bên dưới đáy hồ u ám này quá lâu rồi, màu da lộ ra màu trắng muốt. Nàng tự nhiên hào phóng đứng ở nơi đó, đôi mắt quyến rũ xinh đẹp nhìn về phía này, đồng thời lộ ra sức quyến rũ kỳ dị khó có thể miêu tả được.

Trong mắt Thu Hải Đường, hắn cũng thay đổi không nhỏ, thiếu đi vài phần trương dương tùy ý, thêm một chút bình tình trầm tĩnh, ánh mắt của hắn cùng làm nàng cảm thấy rất hài lòng. Nhưng nhớ đến quá khứ thân mật, vẫn cứ như ngày hôm qua. Cõi lòng nổi lên gợn sóng, khó có thể kềm chế được.

Nàng không hề thay đổi sắc mặt, bưng trà rót nước, khách sáo có lễ rồi lại rất xa cách, trách cứ hắn đã ngó lơ nàng lâu như thế.