Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên mặt cũng luôn là nụ cười ngượng ngùng, sau đó trong mắt càng liên tục lộ ra tia sáng kỳ dị, có vẻ cực kỳ cảm động, chút nhu tình loáng thoáng trong mắt dần dần nhiều hơn.
Làm cho Lý Thanh Sơn hiểu được vì sao lại nói tình kiếp của nữ tu sĩ là nặng nhất, bình thường không thể dính vào. Nhìn thấy dáng vẻ vui mừng thật lòng của nàng, thật sự là mặt mày sáng rực, tỏa ra sức quyến rũ động lòng người không gì sánh kịp, cho nên hắn nói những lời ngon tiếng ngọt càng lúc càng trôi chảy, thậm chí đến cả chính hắn cũng sắp tin là thật.
“Ừm, khi đó, nói không chừng ta thật sự đang nghĩ đến nàng, chẳng qua là bị tiếng kêu rên kỳ quái của tên Ác Đan kia đánh gãy, mới đành phải giết chết hắn trước!”
Ở lại thời khắc này, tay chân của hắn rất quy củ, chỉ nắm lấy bàn tay ngọc của nàng nhẹ nhàng vuốt vẻ. Bởi vì vào lúc này, việc thưởng thức nét mặt xinh đẹp tỏa sáng của nàng, cảm nhận được tình yêu lưu chuyển trong mắt nàng là một loại hưởng thụ càng hơn xa dục niệm. Các loại vẻ mặt thay đổi liên tục như cười xấu hổ, quan tâm, hờn dỗi đều cực kỳ động lòng người, nếu như ham dục vọng tay chân, ngược lại sẽ phá hư nét đẹp này.
Trong mắt Thu Hải Đường tràn đầy ý cười:
“Ngươi thật sự làm hắn gọi ngươi là A Nguyệt!”
“Đúng vậy, ta gọi hắn là A Khánh, còn có A Đan A Chân, ngươi thật sự nên nhìn xem vẻ mặt của bọn hắn khi đó.”
“Ngươi xấu xa thật đó.”
Thu Hải Đường cười đến cơ thể run rẩy:
“Không bằng sau này ta cũng gọi ngươi là A Nguyệt đi!”
“Vậy ta gọi người là A Đường sao?”
“Không cần, nghe thấy mà ghê, ngươi cứ gọi tên của ta là được rồi.”
Lý Thanh Sơn lập tức liếc mắt đưa tình nói:
“Hải Đường.”
“A, buồn nôn quá.”
Thu Hải Đường nhíu mày, trong lòng lại cảm thấy rung động khác thường, mặt lộ ra màu hồng nhạt.
“Tự Khánh sắp xếp nhiều nữ nhân cho ngươi như thế, vì sao ngươi lại không chạm vào chứ? Hay là ngươi chỉ đang lừa gạt ta!”
“Ta thề với trời, chuyện này tuyệt đối là sự thật, chỉ vì các nàng nếu so sánh với Hải Đường của ta thì giống như đom đóm so với mặt trăng, ta thật sự không có chút hứng thú nào.”
“Ta trở thành nữ nhân của ngươi từ lúc nào?”
“Không phải ngươi đã chấp nhận số phận rồi sao?”
“Chính ngươi đã từng nói sự thành do ngươi.”
“Ta hối hận.”
“Hìhì, đã quá muộn.”
Đương nhiên, bên trong những lời này cũng có rất nhiều lỗ hổng, đã lâu như vậy rồi, nếu hắn thật sự nhớ thương nàng ngày đêm như trong lời hắn nói, không lẽ không biết rút ra chút thời gian để đến thăm nàng sao?
Nhưng mà tất cả đều bị nàng tự động bỏ qua, cho dù có nghĩ đến thì cũng cảm thấy hắn ở bên ngoài không những phải tu hành, còn phải đối kháng với kẻ địch mạnh mẽ, không thể phân tâm, cũng là không muốn dẫn mầm tai họa đến trên người nàng. Nếu như vì loại chuyện này mà trách cứ hắn, vậy nàng thật sự là loại nữ nhân không biết tốt xấu, không phân biệt được năng nhẹ rồi.
Nàng không phải ngu ngốc, chỉ là quá si tình mà thôi. Hoa Thừa Tán chưa bao giờ nói chuyện với nàng như thế này, những nam tử khác nàng lại không vừa mắt, loại nữ tử luôn khát vọng tình cảm như nàng, từ lúc chào đời đến bây giờ lần đầu tiên nghe được những lời ngon tiếng ngọt như thế, cho dù có thông minh nhạy bén như thể nào thì đầu óc cũng có chút mơ màng.
Thật ra cũng không phải chỉ một đống lời ngon tiếng ngọt là có thể lừa được nàng, nếu không thì những lời này cũng không đến lượt Lý Thanh Sơn nói, cho đến này, những gì hắn giúp đỡ, quan tâm nàng cũng không phải là giả dối, đã làm tim nàng rung động từ lâu, trong lòng đã chôn xuống một viên hạt giống, những lời nói kia chỉ là một cơ hội làm cho hạt giống này nảy mầm mà thôi.
Lý Thanh Sơn suy nghĩ, nếu như có thể nhìn thấy số liệu độ hảo cảm, hiện tại nhất định có thể nhìn thấy độ hảo cảm của nàng đã tăng lên một khoảng lớn, quả nhiên, không thể làm anh hùng vô danh được, chỉ biết làm không biết nói là rất ngu ngốc, hắn phải luyện tập thêm mới được, chuyện nên nói cũng đã nói, có kết quả như thế này, tất cả đều tự nhiên như nước chảy mây trôi vậy.
Càng về sau, trong mắt nàng tự nhiên tràn đầy dịu dàng và quan tâm, thật sự muốn làm cho lòng người tan chảy, tiếng gọi “A Nguyệt” nho nhỏ đầy xấu hổ làm cho hổ cốt của hắn muốn mềm đi hơn phân nửa.
Đến lúc chia tay, Thu Hải Đường lưu luyến không rời, Lý Thanh Sơn đột nhiên hỏi:
“Hải Đường, ngươi có tiền sao?”
Đến câu nói này, nếu đổi thành một người hiện đại nào đó nghe được, chắc chắn sẽ xem đây là chuyên mục lừa tình lừa tiền.
“Ta nói là ngân phiếu linh tinh.”
Lý Thanh Sơn giải thích rõ ràng hơn, hắn loáng thoáng nhớ được lúc trước Vưu mỗ mỗ đưa túi bách bảo cho nàng, bên trong có rất nhiều ngân phiếu, lúc đó hắn không hề để trong lòng, nhờ Tôn Phúc Bách nhắc nhở mới nhớ lại.
“Có.”
Thu Hải Đường sẽ không bao giờ được động lực thúc đẩy hắn đi đến tìm nàng chính là mấy tờ ngân phiếu không có chút tác dụng nào đối với người tu hành này. Cho dù có gom hết đống ngân phiếu đó lại một chỗ thì cũng không có cách nào đổi được một viên nguyên linh đan.
Lý Thanh Sơn nói:
“Ta có chỗ cần dùng nó.”
Thu Hải Đường lập tức lấy hết tất cả ngân phiếu ra, chúng nó còn nhiều hơn những gì Lý Thanh Sơn tưởng tượng ngay từ đầu rất nhiều, nàng làm môn chủ Vân Vũ Môn rất nhiều năm, Vưu mỗ mỗ cũng không quá để ý đến số tiền này, đều là nàng bảo quản.