Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Long cũng không trách hắn, đi ra bên ngoài nhiều năm như thế, có vài lần đều được hắn vô điều kiện giúp đỡ vào thời khắc quan trọng mới có được tu vi như bây giờ. Mà cho dù hắn đã trở nên mạnh mẽ như thế thì thái độ của hắn vẫn còn có thể coi như là đối xử bình đẳng.

Mặc dù đối với chính hắn mà nói, gương mặt già nua kia đã dần dần trở nên mơ hồ, mãi đến khi nghe được tin người chết rồi mới đột nhiên trở nên rõ ràng lên, trong lòng cũng không cảm thấy có cái gì cực kỳ đau buồn.

Cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng không nhờ người chuyển lời gì, điều này cũng nằm trong dự kiến của Lý Long. Từ sau khi ân đoạn nghĩa tuyệt với huynh tẩu xong, liên lạc giữa hắn và Ngọa Ngưu thôn đã mờ nhạt đến gần như không có.

Người nam nhân này từ nhỏ đã có vẻ khác với người thường, mãi đến khi bị bà cốt cho uống một đống nước bùa xong mới có vẻ bình thường hơn một chút, nhưng cũng không thích chơi đùa với bạn cùng lứa tuổi, rảnh rỗi thì lập tức nằm trên lưng trâu đi chăn trâu thổi sáo, có vẻ quái gở quá dị, không có chút tình người, bị người ta coi là dị loại, tuy rằng không trực tiếp bài xích, nhưng cũng không có tình cảm sâu sắc gì.

Mãi đến rất nhiều năm sau, hắn mới giật mình phát hiện ra trong chuyện này có rất nhiều điều không giống bình thường, là một lời giải thích cho việc hắn quật khởi một cách kỳ tích mai sau.

Thuyền lớn nhổ neo, đi ngược dòng nước, Thanh Hà Phủ Thành dần dần đi xa, Lý Long bước lên con đường về quê của hắn.

Thuyền lớn xuyên qua Gia Bình Thành, tòa thành từng bị Thạch Ma giết chết gần như sạch sẽ người dân, hiện tại đã khôi phục lại sức sống, nghe nói đến cả Ưng Lang Vệ trên núi cũng đều đã khôi phục xây dựng chế độ.

Thuyền lớn tiếp tục đi về phía trước, đi thẳng đến bến tàu mà trước khi hắn từng xuấ phát, hắn rời thuyền lấy ra một quả phong trấn, triệu hồi ra một con tuấn mã, đây là kỵ thú hắn mua để thuận tiện cho việc đi lại khắp nơi. Lại một ngày trô qua, nhìn một đoạn tường thành quen thuộc ở xa xa, mới đột nhiên phát hiện ra, thì ra quê nhà cũng không hề xa xôi như những gì hắn tưởng tượng.

...

Thiết Quyền Môn, hai tráng hán ăn mặc quần áo màu đen, kể cả cặp sư tử đá uy phong lẫm lẫm, cùng nhau đứng canh gác ở trước cửa. Người đi đường đi qua nơi này đều tránh đi xa xa.

Hán tử ở bên trái nhìn sắc trời oán giận nói:

“Ông trời cứ mưa mãi không chịu ngừng, hắt xì, thời tiết này lại phải đi trông cửa, đúng là xui xẻo!”

Hán tử bên phải run rẩy cơ thể:

“Đỡ hơn mùa hè nhiều rồi, chỉ cần đứng nửa canh giờ là giống như mới từ trong nước bước ra, ai bảo chúng ta nhập môn quá trễ, võ công kém làm gi? Chờ lát nữa hai chúng ta đi tìm cái nhà thổ, uống một bữa no say, làm ấm người.”

“Chờ sau này lão tử thành cao thủ tiên thiên rồi, sau này chỉ ngủ trong nhà thổ.”

“Chỉ dựa vào ngươi!”

“Ta thế nào, lúc trước tên Lý Thanh Sơn kia còn thua ta kia, đến cả nhà thổ cũng không vào nổi! Hiện tại ta nghe nói nhà thổ của cả Thành Hà Phủ đều là của hắn. Còn có tên Lý Long kia nữa, lúc trước cũng thuộc Thiết Quyền Môn chúng ta, hiện tại nghe nói đã là tiên thiên mấy chục tầng rồi.”

“Cảnh giới Tiên thiên chỉ có mười tầng, đào đâu ra mấy chục tầng!”

Đang nói chuyện, một nam nhân vừa đen vừa gầy đi thẳng về phía cửa lớn, ánh mắt thoáng qua quan sát xung quanh, nhìn người gác cổng quen thuộc, trong lòng vô vàn thổn thức cảm thán.

Cũng là vì Khánh Dương Thành tương đối hẻo lánh, lại ở gần vùng núi non mênh mông, thuộc về khu vực trung gian giữa hai thế lực Yêu tộc, chiến tranh với Yêu tộc lúc trước không ảnh hưởng quá lớn đến nơi này.

“Ai!”

“Đồ nhà quê ở nông thôn kia, Thiết Quyền Môn là nơi ngươi có thể xem sao, đừng có nhìn Đông nhìn Tây, mau cút mau cút!”

“Ta là Lý Long, là đệ tử của Lưu Hồng Lưu chưởng môn, các ngươi mau đi thông báo!”

Lý Long cũng không quen biết hai người gác cửa này, biết là đệ tử mới thu nhận sau khi hắn rời đi, đứng ở đằng đó cũng khá oai phong, nhưng võ công thì đến cả trình độ nhị tam lưu còn chưa đủ, chỉ có thể hù dân chúng, nếu không cũng sẽ không bị cử đi canh gác.

“Ngươi nói ngươi là Lý Long?”

Tráng hán trợn to mắt, tuy rằng chưa bao giờ gặp mặt, nhưng cái tên này bọn họ nghe như sấm bên tai, đó là nhân vật lợi hại đi ra từ Thiết Quyền Môn của Khánh Dương Thành bọn họ, đại cao thủ Tiên thiên mấy chục tầng, mỗi lần Thiết Sư Tử Lưu Hồng uống rượu đều phải khoác lác một lần.

Nhưng mà nhìn cách ăn mặc của người này thì nhìn kiểu gì cũng không giống với tên “Lý Long” trong truyền thuyết, sao cứ như người vừa xuống ruộng xong về thế này!

Hai người cũng không dám chậm trễ, biết cao thủ nào đó trên giang hồ cứ thích giả vờ giả vịt, lập tức đi vào thông báo, một lúc sau, một người nam nhân trung niên mặc áo gấm, đi đứng mạnh mẽ, khí thế uy nghiêm từ trong cửa bước ra, lại không phải là Lưu Hồng, nhìn thấy Lý Long thì hơi sửng sốt một chút, bước lên nắm tay hắn:

“Sư đệ, thật sự là ngươi!”

“Vương Lỗi sư huynh.”

Lý Long cũng nhận ra người đến là ai.

Thì ra Thiết Sư Tử Lưu Hồng đã truyền vị trí chưởng môn Thiết Quyền Môn cho đại để tử Vương Lỗi, hắn đi ra ngoại thành dưỡng lão.