Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đúng vậy, sư phụ, thoát khỏi sinh tử đâu có dễ dàng như vậy, cùng lắm có thể sống thêm vài năm mà thôi, chỉ cần sống thoải mái đến cuối đời, mấy năm còn lại cũng không tệ lắm.”

Vương Lỗi đang ở tuổi tráng niên, thể hình cường tráng, cũng không quá để ý chữ “chết” này ở trong mắt, nghe Lưu Hồng nói làm người tu hành tốt như thế nào, trong lòng cũng không thoải mái lắm, hắn cũng sẽ không đi hâm mộ người lúc trước võ công còn không bằng sư đệ của mình.

Lưu Hồng trừng mắt nhìn Vương Lỗi và nói:

“Đầu đao của ta liếm máu nhiều năm như vậy, còn cần ngươi tới dạy ta à? Tiểu tử ngươi có thể yên ổn qua nhiều năm như thế, còn không phải nhờ lão tử, còn có phúc của Lý Thanh Sơn.”

Trong lòng Vương Lỗi mất hứng, dầu gì hắn đường đường cũng là môn chủ, Lưu Hồng còn dạy bảo hắn giống như dạy bảo hài tử. Nhưng trong giang hồ, địa vị của sư phụ còn cao hơn cha ruột, bất luận là hai đạo chính hay tà, khi sư diệt tổ đều là tội lớn đệ nhất đẳng. Tất cả mọi thứ của hắn đều là lấy được từ chỗ Lưu Hồng, cũng không còn cách nào phản bác.

“Sư huynh nói không sai, nhân sinh quý ở thuận tâm vừa ý, tu hành cũng có chỗ khó của tu hành, khoảng thời gian trước suýt chút nữa ta đã mất mạng, thành thật mà nói, chưa chắc so sánh được với ở trong thành Khánh Dương bình an sống cả đời.”

Lý Long khuyên nhủ, dù những năm gần đây hắn giao tiếp với đất đai thì nhiều, giao tiếp với người khác thì ít, nhưng cũng cảm nhận được tâm tư của Vương Lỗi, nhưng cũng không có bất kỳ ý so sánh nào, cuộc sống của họ ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Càng không muốn vì mình mà làm cho Vương Lỗi sinh lòng bất mãn, dù sao tương lai Lưu Hồng còn phải dựa nhờ hắn phụng dưỡng tuổi già.

Vương Lỗi nghe Lý Long tán thành cách nói của hắn, lại vui mừng nói:

“Sư đệ đi ra ngoài, ngao du đây đó, quả nhiên hiểu được không ít đạo lý, phát ngôn rất hay, bên ngoài dù tốt đến đâu cũng không thoải mái như trong nhà!”

Lưu Hồng giật mình nói:

“Ở kinh viện Bách Gia cũng sẽ có nguy hiểm gì sao? Ta nghe nói nơi đó giống như thần tiên động phủ, cơm áo gạo tiền, đều không phải thứ phàm nhân có thể so sánh!”

Lúc này mới chú ý tới trang phục trên người Lý Long, có vẻ rất vất vả. Nhưng đồng thời cũng nhận ra, mới vừa rồi ở ngoài cửa hắn đã quỳ gối trong mưa, trên người lại không có một chút dấu vết dính ướt, vẫn khô ráo lỗi thời như trước.

Lý Long kể lại chuyện cửu phủ diễn võ, thở dài nặng nề:

“Trận này, hàng ngàn người tu hành, số còn sống sót chỉ có hơn trăm người mà thôi, rất nhiều người tu vi cao hơn ta, pháp thuật mạnh hơn ta đều là người chết trong đó, hiện tại nhớ tới trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.”

“Không ngờ tu hành còn hiểm ác hơn trong giang hồ, thật muốn cảm tạ Lý Thanh Sơn kia!”

Lưu Hồng sợ hãi không thôi, loại tranh đấu quy mô này thật sự ngoài sức tưởng tượng, càng hung hiểm vạn phần hơn nhiều so với đánh nhau trong giang hồ. Càng không tưởng tượng được chính là, tiểu tử nông thôn lúc trước kia, hiện tại đã có thủ đoạn thông thiên triệt địa như vậy.

“Lý Thanh Sơn, nghe nói hắn hiện giờ đã thành đại nhân vật!”

Vương Lỗi giống như đang nghe thiên thư, mờ mịt một hồi, tưởng tượng pháp thuật tung hoành, đao kiếm bay múa trên chiến trường, dùng chính sức lực của mình dẹp loạn chém giết, nên là uy thế cỡ nào chứ.

“Đúng thế, hắn hiện tại đã là Xích Ưng thống lĩnh của Thanh Hà phủ, một thân tu vi sắp đột phá Thiên Kiếp lần hai, chuẩn bị thành hôn với nữ nhi của Hàn đại tướng quân.”

Vương Lỗi tấm tắc khen ngợi:

“Thật đúng là không ngờ, sư phụ, khi đó ngài còn đánh hắn đấy!”

“Không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới!”

Lưu Hồng cười ha ha, khi đó Lý Thanh Sơn dùng mười lượng bạc đổi một quyền của hắn, nhưng khiến hắn tức giận không nhẹ, bây giờ nghĩ lại, thế mà từng đánh được một đại nhân vật như vậy, trái lại cảm thấy rất có thể diện.

Lý Long nhớ lại chuyện quá khứ cũng bất giác mỉm cười, lại nói một hồi, sắc trời dần dần tối sầm.

Lưu Hồng nói:

“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta xuyên đêm chạy về Ngọa Ngưu thôn đi!”

Vương Lỗi nói:

“Trời mưa đường núi khó đi, sư đệ hắn ngàn dặm xa xôi chạy tới, ngay cả bữa cơm còn chưa được ăn, cũng không gấp, hay là trì hoãn thêm một chút đi, chi bằng nghỉ ngơi một đêm ở Khánh Dương thành, chờ ngày mai hãy đi! Tối nay để sư đệ tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ y phục trên người, coi như là y cẩm hoàn hương.”

“Trở về cũng phải đổi đồ tang, có cái gì cần sửa đổi chứ!”

Lưu Hồng lại liếc Lý Long một cái:

“Nhưng chi bằng dứt khoát ở chỗ này trực tiếp thay một bộ đồ tang đi.”

Ý ngoài lời nói, cũng quả thật cảm thấy cả người hắn thật sự hơi khác thường.

Bốn chữ “Y cẩm hoàn hương”, đều có hai chữ chính là “Y cẩm”, càng là thôn xóm nhỏ càng chú ý kiểu bề ngoài này.

Lý Long chỉ có thể cười khổ, bộ y phục này của hắn là Hoàng Thổ Ông đích thân ban thưởng, tuy rằng ở Nông gia truyền thừa nhiều đời có vẻ rất cũ nát, nhưng tốt dầu gì cũng là một món linh khí cực phẩm, rất có lợi cho việc tu hành của hắn, lại khiến người ta xem thường như vậy sao!

“Sư phụ, hay là ăn cơm xong rồi chạy về đi!”

Vương Lỗi vốn muốn bày tiệc lớn trên Khánh Dương lâu, tiếp phong tẩy trần cho Lý Long, nhưng lại bị Lưu Hồng khiển trách vài câu nên chỉ bày một chỗ ở trong đường, triệu mấy tên tai to mặt lớn ở Thiết Quyền môn tớ tiếp rượu, rượu đã được ủ hơn hai mươi năm, đồ ăn cũng là món ăn thôn quê vùng núi, mỹ vị trân quý.