Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, một đám người xuất hiện bên trên đống đổ nát ở một đầu khác của ngôi làng, vừa nhìn thấy hai người ở xa xa thì hắn đã bước nhanh tới.
“Sư phụ!”
Đôi mắt Lý Long sáng lên, người dẫn đầu đám người kia chính là Lưu Hồng, phía sau là đệ tử Thiết Quyền môn, còn có rất nhiều thôn dân của Ngọa Ngưu thôn.
Hóa ra, sau khi hỏa hoạn bùng lên thì Lưu Hồng đã dẫn đầu đệ tử Thiết Quyền môn đi sơ tán thôn dân ra ngoài, chạy trốn tới ngọn núi lân cận, mãi đến tận khi sắc trời bừng sáng, hỏa hoạn lụi tắt thì mới dám trở về.
“Ngươi không sao là tốt rồi!”
Lưu Hồng thở phào nhẹ nhõm, còn ánh mắt Vương Lỗi nhìn về phía Lý Long càng tràn ngập vẻ kính nể, ngọn lửa lớn phóng thẳng lên trời đêm qua quả thực là chiêu thức của thần tiên trong truyền thuyết mà. Nếu không có Lý Long thì e là mọi người đều phải chết trong Ngọa Ngưu thôn rồi.
Các thôn dân dẫn người nhà mình đi tìm lại những ngôi nhà đã thành một đống phế tích của mình, không ít người đều khóc nức nở lên. Cuối cùng Thạch Đầu cũng hiểu rõ, cha nương của mình và lão Hoàng cũng như vậy, họ sẽ không bao giờ trở về nữa rồi, thế là cũng bật khóc òa.
Tuy Lý Long vui mừng vì suy cho cùng trận chiến này của mình cũng không phải không có ý nghĩa gì, nhưng trong lòng cũng chẳng thể vui vẻ được. Hắn nói với Lưu Hồng:
“Sư phụ, ta phải trở về rồi.”
“Không đợi chôn cất sao?”
“Hồn phách của cha ta đã đi đến Địa Phủ, cũng chỉ còn một bộ thể xác ở lại mà thôi. Hơn nữa e là ngay cả thể xác cũng không còn nữa rồi!”
Lý Long nhìn thấy Lý Hổ và Lý Báo ở xa xa, khi hỏa hoạn bùng lên thì họ chạy trốn còn không kịp, nào có ai còn ngoảnh lại cõng một thi thể đi, thế là thi thể cha hắn cũng hóa thành tro bụi cùng với đại viện Lý gia.
Nhắc tới cũng kỳ lạ, rõ ràng là huynh đệ ruột thịt cùng một mẹ, nhưng vào lúc này lại cảm thấy xa cách đến vậy, tựa như hai loại sinh mệnh hoàn toàn khác nhau. Cái gọi là áo gấm về nhà cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào.
Lần này rời đi, e là mãi mãi cũng không trở lại thôn xóm nho nhỏ này. Lý Long lại nghĩ đến Lý Thanh Sơn, có phải hắn đã lường trước được việc này từ lâu rồi hay không, cho nên mới quyết tuyệt như vậy?
Sau cùng, Lý Long giao số bạc đủ để xây dựng một trăm tòa Ngọa Ngưu thôn, còn có một vò rượu thuốc được ủ riêng tỉ mỉ cho Lưu Hồng, bàn giao đôi lời rồi bước lên con đường đi tới Thanh Hà phủ.
…
“Con sông lớn quá! Chiếc thuyền to quá!”
Thạch Đầu nằm nhoài bên mép thuyền, mở to hai mắt nhìn nước sông Thanh Hà chảy xiết mà nuốt nước bọt. Có lẽ còn chưa nhận thức sâu sắc được ý nghĩa của tử vong thì nó đã khôi phục chút sức sống nhờ cảnh tượng hấp dẫn mà nó chưa thấy bao giờ này.
Ngược lại thì tâm trạng Lý Long vẫn hơi nặng nề, nhìn bóng lưng của Thạch Đầu mà càng sầu lo hơn. Khi đó hắn bỗng xúc động nên đã nói sẽ dẫn hài tử này đi gặp Lý Thanh Sơn, nhưng mà Lý Thanh Sơn đã cắt đứt quan hệ với Lý gia từ lâu, với sự quyết tuyệt của nam nhân kia thì chắc chắn không chỉ nói suông. Chỉ sợ số phận của hài tử đáng thương này không lạc quan như vậy.
Thuyền lớn xuôi dòng mà đi, khi tới Thanh Hà phủ thì đúng lúc hoàng hôn, chỉ thấy Thanh Hà phủ đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.
Hai bóng dáng một lớn một nhỏ của Lý Long và Thạch Đầu bước xuống khỏi thuyền lớn, người bên cạnh dồn dập tránh ra, lộ vẻ căm ghét. Hiển nhiên Lý Long vẫn mặc bộ trang phục quê mùa kia, còn Thạch Đầu thì càng hết nói nổi, khắp người bẩn thỉu như tên ăn mày nhỏ. Thậm chí Lý Long còn không kịp cho nó rửa mặt đơn giản một lúc chớ nói chi là thay một bộ đồ mới.
Thạch Đầu không khỏi hơi sợ hãi rụt rè trước ánh mắt xem thường của mọi người, nhưng khi thấy sắc mặt Lý Long bình tĩnh cất bước tiến lên thì trong lòng cũng cảm thấy rất yên bình.
Sau khi rời thuyền, Lý Long đi tới Ưng Lang vệ hỏi thăm đôi chút, biết được Lý Thanh Sơn đang ở dạ yến của Vân Vũ lâu thì lập tức dẫn Thạch Đầu đi tới trước Vân Vũ lâu đèn đuốc huy hoàng. Thạch Đầu ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn lên trên.
Ở tầng cao nhất của Vân Vũ lâu chính là cảnh tượng oanh ca yến hót, gió ấm hun người, một cảnh tượng ca múa mừng thái bình.
Gần như tất cả Ưng Lang vệ ở Thanh Hà phủ đều tụ họp ở đây, có điều đa số họ chỉ ngồi ở hạng cuối, vì phía trước họ là đám tu sĩ Trúc Cơ Ngụy Ương Sinh, Liễu Trường Khanh, thậm chí ngay cả Hàn Thiết Y cũng đều tới.
Hoa Thừa Lộ cũng ở trong hàng ngũ này, nàng nhíu mày nhìn Hoa Thừa Tán ngồi ở ghế thứ. Buổi dạ yến này được tổ chức vì hắn, chỉ thấy trên mặt hắn tràn ngập men say, ôm ấp đề huề, không coi ai ra gì mà trêu đùa hai nữ nhân, thỉnh thoảng còn làm ra tư thế vô cùng thân mật.
Nếu nam nhân khác làm vậy thì khó tránh khỏi việc lộ ra vẻ thấp kém dâm loạn, nhưng hắn làm thì lại trông như công tử nhà lành trần thế, phong lưu phóng khoáng không nói nên lời.
Còn người ngồi ở phía sau chiếc bàn bạch ngọc chủ vị là một chàng thanh niên có vóc người khỏe mạnh đang dùng tay đỡ má, khóe miệng là nụ cười hờ hững, tay đang nghịch ly rượu, tựa như đang thưởng thức ca múa. Nhưng nếu quan sát kỹ thì sẽ phát hiện tròng mắt đen của hắn không có tiêu điểm.