Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn thưởng thức một ngụm trà nóng, không thể không thừa nhận tu hành quả nhiên vô cùng tốn thời gian, cho nên dù là yêu quái hay con người, đều cần đến tuổi thọ trăm năm, nghìn năm để vượt qua từng cửa ải khó khăn, muốn vượt qua trong một lần thì không thực tế, nếu là trong tâm không được yên mà lại nóng nảy thì càng gặp bất lợi trong quá trình tu hành.
Hắn vận hành Đại Hải Vô Lượng Công, Thương Hải Châu xoay tròn, một luồng linh lực tràn ra, chảy khắp cơ thể, phát ra tiếng vang như thủy triều của biển cả, đợt trước còn chưa bình ổn thì đợt khác lại bắt đầu không ngừng nghỉ.
Trải qua hơn một năm tu hành, Thương Hải Châu đã hoàn toàn vững chắc lại, thức hải cũng trở nên mạnh mẽ hơn, uy lực của mấy kiện pháp khí trên người cũng tăng lên gấp bội. Hơn nữa, vì ma tâm trở nên mạnh mẽ nên Trấn Ma Đồ Lục càng ngày càng cường hãn, dù không dùng đến Thần Ma Cửu Biến cũng có thể đi bất cứ đâu trên thiện hạ này.
Nhưng mà hắn muốn đột phá từ Kim Đan sơ kỳ lên tới trung kỳ cũng không phải là một chuyện đơn giản, đi tới bước này, kế tiếp dù là nhân tu hay là yêu tu, thời gian tiêu tốn phải tính bằng năm. Đáng tiếc bây giờ hắn không thể sử dụng Thủy Thần Ấn điều động toàn bộ linh lực hệ thủy của Như Ý quận để tu hành, nếu không tốc độ tu hành có thể nhanh hơn rất nhiều.
Chờ sau khi đột phá cảnh giới Yêu Soái, hắn mới có đủ thực lực để đi đối mặt với Mặc Hải Long Vương, thay đổi tình hình lúc này!
Khóe mắt Lý Thanh Sơn chợt lóe, một tia ánh sáng phá không xuyên tới. Xuyên qua tuyết dày, rơi trên mặt hồ đóng băng.
Ầm! Mặt băng hơi chấn động, nứt ra từng vết, tuyết đọng ở giữa bay lên, Hàn Quỳnh Chi mặc trang phục màu trắng, thắt lưng đeo trường đao, tư thế oai hùng hiên ngang.
"Quỳnh Chi, sao ngươi lại tới đây?"
"Ngươi không đến tìm ta còn không cho phép ta tới tìm ngươi sao?"
Hàn Quỳnh Chi liếc mắt quét nhanh một vòng, ra vẻ kinh ngạc nói:
"A. Lý lâu chủ sao lại không ở Vân Vũ lâu phong lưu lưu khoái hoạt, một người uống trà ở nơi hoang vắng như thế này, không rượu mà cũng không nữ nhân, đâu phải tính cách của ngươi đâu!"
"Muốn mỹ nhân chẳng phải rất dễ sao, không nên xem thường tiểu thuyết gia!"
Lý Thanh Sơn mỉm cười. Búng tay một cái, một mỹ nhân có dung mạo tuyệt đẹp, từ mờ ảo trở nên rõ ràng, từ hư không trở thành hiện thực, xuất hiện trước mặt Lý Thanh Sơn, dùng tư thế khiêu khích nhìn Hàn Quỳnh Chi, vô cùng có khí chất. Ai nhìn vào cũng không thể nghĩ ra nàng là do hắn dùng Đại Diễn thần phù biến ra.
Keng!
Tia lửa chợt lóe, sóng khí đẩy bông tuyết đập vào mặt Lý Thanh Sơn, Hàn Quỳnh Chi hừ lạnh một tiếng, thu đao về vỏ.
Trên cổ mỹ nhân xuất hiện một vết máu tinh tế. Vẻ kinh ngạc sợ hãi trên mặt nhìn sống động như thật, khiến cho người ta không khỏi sinh ra cảm giác thương tiếc, nhưng cũng may không có cảnh tượng đáng sợ đầu rơi xuống đất xảy ra mà lại từ rõ ràng biến thành mờ ảo, từ hiện thực biến thành hư không.
Lý Thanh Sơn sờ sờ chóp mũi. Nhát đao vừa rồi thế nhưng lại sẽ xẹt qua trước mắt hắn, hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh:
"Đừng có đứng ngốc ở chỗ đó nữa!"
Trong lòng cảm thấy có chút may mắn, cũng may không phải ở trong Vân Vũ lâu, bên cạnh cũng không phải Linh Lung, nếu không tuy rằng không đến mức chém hắn một đao nhưng nhất định nàng sẽ nổi cơn điên.
"Ngươi mới ngốc ấy!"
Hàn Quỳnh Chi nói xong đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống nhưng lại ngồi cách xa một đoạn, mãi đến khi Lý Thanh Sơn giang hai tay ôm nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng hôn lên đầu nàng, vẻ bất mãn trên mặt mới từ từ biến mất, lẳng lặng dựa vào trong ngực hắn, nhìn tuyết rơi nhẹ nhàng, yên lặng chờ đợi buổi hôn lễ long trọng.
Hơn một năm nay, cuối cùng bọn họ cũng không phải trải qua những ngày chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều nữa, đặc biệt lần nàng bế quan để luyện Đạo Hạnh đan thì ước chừng trong khoảng ba tháng, ngoại trừ thời gian tu hành hằng ngày ra, hầu như toàn bộ thời gian bọn họ đều ở chung một chỗ với nhau, quyến luyến giữa sơn thủy, giống như trở lại khoảng thời gian yêu đương cuồng nhiệt ngày xưa.
Sau đó Lý Thanh Sơn phát hiện cùng nhau ở một chỗ trong thời gian dài cũng không phải chuyện tốt, dù cho yêu đương cuồng nhiệt thế nào cũng có lúc hạ nhiệt. Hàn Quỳnh Chi đi ra từ trong sương mù của quá khứ, hoặc là nói, đầu óc choáng váng vì yêu đương đã tỉnh táo lại, thật đúng là nàng có hơi nóng nảy, có một khoảng thời gian thật sự vui buồn bất thường, ngay cả những lời nói khi tức giận như "Nếu ngươi chướng mắt ta, vậy thì cứ hủy bỏ hôn ước, cứ việc đi cưới nữ nhân mà ngươi thích đi!" cũng đã từng nói ra.
Lý Thanh Sơn có thể thấu hiểu cho nỗi sợ hãi trong lòng nàng, hắn có nhiều bí ẩn, hơn nữa thích làm gì thì sẽ làm nấy, tất cả những thứ này đều khiến trong lòng nàng cảm thấy bất an, sợ lời tiên tri của Hàn An Quân sẽ trở thành sự thật. Lúc này, hắn không nên nói mấy lời ngọt ngào, chỉ cần ôm chặt lấy nàng, phát huy tính nhẫn nại của Linh Quy mới có thể vượt qua khoảng thời gian khó khăn kia.
Sau đó khi tất cả mọi thứ bình tĩnh lại, Hàn Quỳnh Chi lại cảm thấy rất ngượng ngùng, vuốt ve gò má hắn nói:
"Sau này chúng ta vẫn không nên ở cùng một chỗ quá lâu, ngươi thoạt nhìn rất đáng yêu, nhưng ở lâu thật sự khiến người ta thấy chán ghét!"