Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1370. Thuốc Tráng Dương...

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"À, ngươi quên rồi sao, chính là tráng dương...A, suýt nữa nói ra mất!"

Như Tâm che miệng cười.

"Ngươi đã nói ra rồi!"

Lý Thanh Sơn tức giận nói.

"Thì ra là như vậy, bảo sao!"

Hàn Quỳnh Chi kéo dài âm điệu, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lý Thanh Sơn.

Như Tâm đặt một cái bình thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu đỏ nhạt vào lòng bàn tay của Lý Thanh Sơn, vỗ vỗ tay hắn cười nói:

"Bảo trọng thân thể!"

Lúc hai đầu ngón tay chạm vào nhau, Lý Thanh Sơn cảm thấy hai tay nàng ta lạnh lẽo, giống như ngọc lạnh, nguyên nhân là vì tu luyện Vân Lô Thiên Thư sao?

Hắn nhìn đôi mắt của nàng ta:

"Nói thật đi, đây là loại dược gì?"

"Điều hòa âm dương, dung hợp thủy hỏa chi dược, bảo đảm ngươi sớm sinh quý tử, nâng cao một tầng, ngươi thử xem hiệu quả như thế nào?"

Hàn Quỳnh Chi nghe thấy "điều hòa âm dương, sớm sinh quý tử", sắc mặt liền thấy hơi hoang mang.

Lý Thanh Sơn lại nghe ra ý nghĩa của "Dung hợp thủy hỏa chi dược, bảo đảm ngươi nâng cao một tầng", trong lòng chấn động mạnh mẽ, còn muốn nói gì đó, Như Tâm đã chắp tay một cách tiêu sái, đạp tuyết rời đi.

---

"Vị Như đạo hữu này thật là ngày càng xinh đẹp đó!"

Hàn Quỳnh Chi không khỏi than rằng dù nàng không phải kiểu người có tâm tư tỉ mỉ nhưng cũng có thể nhìn ra sự ăn ý kỳ diệu giữa hai người, trong lòng có chút khó chịu. Nhưng Như Tâm lại cực kỳ thản nhiên nên nàng không thể phát tác được, như vậy sẽ làm bản thân trông có vẻ nhỏ nhen.

Lý Thanh Sơn nhìn bình pha lê trong tay, tuy hắn chưa từng nói qua bất kỳ một lời ngon tiếng ngọt nào với vị hồng nhan tri kỷ này, quá nửa đều là xách mé lẫn nhau, nhưng cảm tình lại vô cùng sâu sắc, chỉ cần một câu thì xông pha khói lửa cũng không từ.

Hắn vốn là một nam tử hán thích mỹ tửu, yêu mỹ nhân, không che giấu dục vọng trong lòng bao giờ, nhưng khi ở cùng tuyệt sắc giai nhân như nàng lại cực ít khi có suy nghĩ bậy bạ, không thể không nói là một chuyện kỳ lạ.

Hàn Quỳnh Chi nói:

"Làm sao thế, vẫn còn lưu luyến không nỡ à?"

"Thiên trường địa cửu, có gì mà không nỡ chứ."

Lý Thanh Sơn trân trọng cất nước thuốc đi, đứng lên cười lớn nói:

"Vừa rồi dám xem thường vi phu, hôm nay phải để ngươi nếm chút lợi hại của vi phu mới được!"

Nói rồi ôm lấy Hàn Quỳnh Chi đi vào trong trúc lâu.

Hàn Quỳnh Chi lại giãy ra khỏi lòng hắn,

"Ta không thèm nhé, ngươi tự dùng pháp thuật của tiểu thuyết gia mà giải quyết đi!"

Lý Thanh Sơn áp nàng ngã xuống sàn trúc, cười nói:

"Không theo ý ngươi được!"

Hàn Quỳnh Chi ngước nhìn hắn nói:

"Ngươi vẫn nên nhanh chóng thử tác dụng của bình thuốc kia đi! Ta còn có nhiệm vụ của Ưng Lang vệ phải làm đây!"

Lý Thanh Sơn ngẩn ra, sau khi hắn có được nước thuốc kia thì đã không đợi nổi muốn thử rồi, xem có thể đột phá một tầng chướng ngại cuối cùng để đạt đến cảnh giới yêu soái hay không, sự cường liệt của khát vọng này tuyệt đối vượt qua tất cả dục niệm. Nhưng Hàn Quỳnh Chi ngàn dặm xa xăm chạy tới gặp hắn, cũng không thể bỏ mặc nàng ở đây được, kiểu gì cũng phải ôm ấp tử tế một phen, không ngờ lại bị nàng nhìn ra.

"Ngươi nên làm gì thì cứ làm, ngươi cho rằng làm lấy lệ như vậy thì ta sẽ vui vẻ sao? Ta ghét nhất là lúc làm chuyện đó mà trong lòng lại suy nghĩ lung tung, thiên trường địa cửu, cũng không gấp gì lúc này, tu hành mới quan trọng!"

Hàn Quỳnh Chi tự nói trong lòng, có lẽ ta không giúp gì được ngươi, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không trở thành vật cản trên đường tu hành của ngươi.

"Cảm ơn!"

Lý Thanh Sơn bưng lấy gò má của nàng hôn chụt một cái, sau đó cười nói:

"Hôm nay tha cho ngươi một mạng, lần sau không làm cho ngươi xin tha thì không được!"

Hàn Quỳnh Chi đỏ mặt nói:

"Ngươi đừng mơ!"

Thanh âm lại trở nên dịu dàng:

"Sau khi tu hành xong đừng quên tới tìm ta, không thì ta…"

Đưa mắt nhìn Hàn Quỳnh Chi biến mất nơi chân trời, Lý Thanh Sơn quay về trong Thanh Tiểu động phủ, lấy bình nước thuốc màu đỏ nhạt kia ra, nhìn chăm chú một hồi thì cảm thấy kỳ quái.

"Nếu thủy hỏa chi hoa trong truyền thuyết không tồn tại, vậy nước thuốc này từ đâu ra nhỉ?"

Tuy không hiểu nhiều về thuật luyện đan, nhưng đan dược cũng vậy, nước thuốc cũng thế, đều không phải là thứ không có nguồn gốc, phải thông qua dung hợp dược tính của một số dược vật mới có được.

Nghĩ đi nghĩ lại cũng không có kết quả, chờ lần sau gặp mặt thì hỏi nàng là được rồi.

Lý Thanh Sơn mở nút bình ra uống một hơi cạn sạch, mùi vị có chút quen thuộc, không kịp thưởng thức tử tế thì dịch thể đỏ nhạt kia đã tán ra khắp cơ thể, luyện hóa một chút thì đã chuyển hóa thành một cỗ dược tính kỳ dị ngay.

Thử nạp nó vào trong yêu đan, trong mắt Lý Thanh Sơn lóe lên sự vui mừng. Nín thở lại, mọi cơ bắp trên người đều căng ra.

Thật sự có tác dụng!

Chỉ thấy hai luồng sức mạnh Linh Quy với Phượng Hoàng vốn như nước với lửa, khó mà tương dung, xung đột với nhau lại dần dần hòa hoãn lại, tuy còn xa mới đến độ dung hợp, nhưng với hắn mà nói thì thứ còn thiếu chỉ là một bước nhỏ cuối cùng mà thôi, tấm màng mỏng đó rốt cuộc cũng bị chọc thủng rồi .

Dường như từ đám mây đen đang bao phủ bầu trời xuất hiện một khe hở, một tia sáng lộng lẫy xuyên qua tầng mây rọi vào đầu Lý Thanh Sơn.