Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ta nói rồi, ngươi sẽ chết trước mặt ta, đến cả nữ nhân này cũng không coi trọng ngươi!"

Lý Thanh Sơn đột nhiên cười lên, lại lần nữa biểu thị khinh miệt với Mặc Vũ.

Mặc Vũ lãnh đạm nói:

"Hôm nay, bất kể ta sống hay chết, ngươi nhất định sẽ chết. Cũng chẳng cần đến Long vương tự mình ra tay."

Hắn ta đương nhiên sẽ cho rằng phán đoán này của Cố Nhạn Ảnh là không đúng, Mặc Vũ chắc chắn tin tưởng bản thân sẽ không chết. Mà ngược lại, hắn ta còn có con bài tủ chuẩn bị áp chế giết chết Bắc Nguyệt, chỉ cần không bị Cố Nhạn Ảnh cản trở là được.

Lý Thanh Sơn tin là sau khi giết Mặc Vũ chỉ cần giấu kỹ khí tức, quay về tiếp tục làm Xích Ưng thống lĩnh là được rồi, Long vương Mặc hải có mạnh hơn nữa thì đi đâu mà tìm hắn chứ? Điều đáng lo duy nhất là Cố Nhạn Ảnh sẽ bán đứng hắn.

Hai người lại không hẹn mà cùng nhìn về phía Cố Nhạn Ảnh, sự quyết liệt trong mắt không nói tự hiểu, họ muốn tiếp tục trận chiến này cho đến khi phân rõ sinh tử mới thôi.

"Giống đực ngu xuẩn!"

Cố Nhạn Ảnh vỗ trán than thở, lắc đầu nói:

"Tốt thôi, nếu các ngươi đã cố chấp như vậy thì ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào trận chiến này."

Cố Nhạn Ảnh lùi ra khỏi Bình Ba hồ, quan chiến ở Phong Vũ đình tại Tây Sơn phía tây Bình Ba hồ, biểu thị lập trường tuyệt đối trung lập của mình. Thân là Bạch Ưng thống lĩnh, thấy hai đại yêu soái Yêu tộc nội chiến vốn phải vui mừng mới đúng, cất lời can ngăn đã coi như là tận tình tận nghĩa rồi.

"A tỷ, họ không chịu dừng tay à?"

Trong Phong Vũ đình, Tự Bảo chống lan can nhìn ra. Lông mày khẽ nhướng, trận chiến như vậy cực kỳ hiếm thấy ở thời đại này.

"Lần này là muốn phân rõ sinh tử rồi."

Cố Nhạn Ảnh gật đầu, xưa nay nàng vốn luôn tiêu sái, nhưng sắc mặt lúc này lại cũng có chút trầm trọng, tuy chưa từng có ý định có quan hệ tình lữ với bất kỳ ai, nhưng thêm một người bạn là thêm một con đường, bất kể là Mặc Vũ hay là Lý Thanh Sơn đều rất quan trọng với nàng.

"A tỷ không cần bận tâm. Theo ta quan sát, họ nhiều nhất cũng chỉ có thể đánh ngang tay mà thôi. Không dùng thần thông, Mặc Vũ cũng chẳng động đến được một cọng lông của Bắc Nguyệt, thật không biết tên kia tu hành thế nào, hiện tại lại đã là yêu soái rồi, thực lực mạnh một cách khó hiểu."

"Lại nói thuật biến hình của Mặc Vũ cũng rất tài tình. Hơn nữa bản thể của hắn cũng không phải loài quạ tầm thường, dù bị Lý Thanh Sơn đấm đá cũng khó mà bị thương đến căn cơ, một khi thấy tình thế bất lợi, muốn trốn cũng không có vấn đề gì cả, vụt cái đã bay ra ngoài trăm dặm thì ai mà bắt được hắn chứ."

Tự Bảo thông qua quan sát trận chiến vừa rồi của hai người, bình tĩnh tiến hành phân tích, nàng tinh thông thực chiến, lời nói ra cũng làm cho người ta tin phục. Theo nàng thấy, kết cục của trận chiến này cùng lắm là không thắng không bại mà thôi.

"Ngươi quá xem thường hai người họ rồi. Mặc Vũ vẫn có cơ hội dồn Bắc Nguyệt vào chỗ chết đấy. Mà một khi hắn thất bại, Bắc Nguyệt sẽ giết hắn. Bắc Nguyệt nghĩ là có thể trốn thoát sự truy sát của Long vương, nhưng mà hắn không làm được đâu."

Cố Nhạn Ảnh chống tay lên lan can, nhìn về phía hai bóng người nơi chân trời.

"Vậy ư? Ta cần xem tiếp đã...Nếu thật sự như a tỷ nói thì không thể lợi dụng họ rồi!"

Tự Bảo cười nói.

"Đúng vậy, chỉ có thể lợi dụng nha đầu ngươi thôi."

Cố Nhạn Ảnh vươn tay ra bóp lấy mũi Tự Bảo, lợi dụng chỉ là nói đùa, trong những năm qua lại này, nàng tự nhận bản thân chưa hề có lỗi với bất kỳ ai, nếu chỉ là đơn phương lợi dụng, họ cũng không phải là đồ ngốc, làm sao có thể duy trì được quan hệ hai bên chứ.

Lần này không giúp ai, tự cảm thấy rất thản nhiên.

"Lần này, nàng không cứu được ngươi rồi."

Mặc Vũ lạnh nhạt nói.

"Đúng vậy, lần này nàng vốn có thể cứu được ngươi, đáng tiếc ngươi không đủ thông minh."

Lý Thanh Sơn cười, nếu Mặc Vũ đồng ý từ bỏ, hắn cũng sẽ không dùng dằng không dứt, coi như nể mặt Cố Nhạn Ảnh, vừa hay cũng không thật sự chọc cho Mặc hải Long vương đến truy sát. Nhưng hiển nhiên là Mặc Vũ nhất định muốn dồn hắn vào chỗ chết, vậy hắn khẳng định phải lợi dụng cơ hội này để giải quyết luôn.

Vừa nói, hắn vừa bình ổn lại tất cả cảm xúc, giống như vuốt phẳng từng gợn sóng trên mặt hồ, đối mặt với những cái bóng ở khắp nơi của Mặc Vũ, hắn lại cứ vậy mà nhắm mắt lại.

"Ở đây!"

Trong lòng khẽ động, trong bóng tối sinh ra một tia cảm ứng, Lý Thanh Sơn đột nhiên ra tay, một quyền đánh về phía sau bên phải.

Mặc Vũ vừa khéo dịch chuyển đến đó, chuẩn bị ra tay đánh lén rồi làm Lý Thanh Sơn bị rối, lại không ngờ đếnm vừa hiện thân, thiết quyền đã đấm tới, căn bản không kịp né tránh.

Một tiếng nổ ầm vang lên, nắm đấm trúng vào ngực Mặc Vũ. đến đại khí bị cũng đánh vỡ thành từng mảnh, xuất hiện từng vết rạn nứt, thân thể của Mặc Vũ trong số yêu soái cũng coi như cường hãn, nhưng bị Lý Thanh Sơn đấm cho một phát vẫn bay vút ra, lồng ngực chấn nứt, xuất hiện từng vết thương trông rất ghê rợn, nhưng bên trong lại cũng không phải là lục phủ ngũ tạng, mà là dịch thể đen nhánh như mực, bị đấm nát thành một đống.