Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1416. Trở Về Nguyên Trạng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn không sợ bộ lạc Thực Cốt trở mặt, bộ lạc Thực Cốt cực kỳ kính phụng tổ tiên, lúc vu dân trong bộ lạc sắp chết già, sẽ không hỏa táng chôn cất mà là đem máu thịt của chính mình phân cho tộc nhân, điều này truyền thừa từ đời này sang đời khác, nếu lấy danh nghĩa tổ tiên xin thề, tuyệt đối sẽ không vi phạm!

“Ngươi không cần giải thích nhiều, ta nói ta có thể hiểu được.”

Lý Thanh Sơn từ trong gùi bò ra, thuận tiện duỗi thân thể một chút, đi về phía một con hẻm nhỏ bên cạnh.

“Ngươi không thể đi!”

Kim Tử A Bảo chắn ngang trước mặt hắn, đây là lợi thế quan trọng nhất để hắn sống sót từ trong tay bộ lạc Thực Cốt, thái độ bình tĩnh của Lý Thanh Sơn làm hắn cảm thấy vô cùng bất an, nhưng lập tức an ủi mình:

“Nếu hắn có thủ đoạn gì thì đã dùng từ lâu rồi, hiện tại nhất là muốn phô trương tỏ ra có tài, không thể bị hắn dọa sợ!”

“Đây không phải là điều ngươi có thể quyết định, ngươi có thể quyết định con đường của mình, nhưng không quyết định được con đường của người khác, ngươi chú ý tới sao? Họ không phản hồi ngươi!”

Lý Thanh Sơn nghiêng tai làm ra vẻ lắng nghe, giơ một ngón trỏ lên.

Trên mặt Kim Tử A Bảo loé lên một tia kinh hoảng, kêu lên:

“Các ngươi mau thề đi, nếu không các ngươi đừng hòng có được hắn!”

Hắn vươn bàn tay to như quạt hương bồ chộp lấy Lý Thanh Sơn, đột nhiên cứng đờ giữa không trung, không thể động đậy.

Tròng mắt Kim Tử A Bảo trợn lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn, muốn nói một câu:

“Ngươi làm cái gì vậy?”

“Đừng nói là ngươi nghĩ ta thật sự không có bất kỳ chuẩn bị gì mà dám nuôi chó dữ đến hung mãnh như vậy ư! Cỗ lực lượng sinh mệnh chính là ta tự tay rót vào trong cơ thể ngươi, ngươi nghĩ chúng sẽ nghe lời ngươi hay nghe lời ta. Có người đã từng nói với ta, nếu sức mạnh là do người khác ban cho ngươi, vậy nó mãi mãi không phải là sức mạnh của chính ngươi! Bây giờ ngươi đã hối hận, vậy hãy để tất cả mọi thứ trở lại quỹ đạo ban đầu đi!”

Lý Thanh Sơn không thể làm gì được đành lắc đầu, vươn tay vỗ nhẹ lên bắp chân của Kim Tử A Bảo.

Kim Tử A Bảo cảm giác thân thể càng lúc càng nóng, huyết dịch giống như đang sôi trào thiêu đốt, từng luồng sức mạnh đấu đá lung tung, thống khổ khó chịu, lại cứ thể không thể nhúc nhích, trong mắt lộ ra vẻ khẩn cầu.

Nếu biết Lý Thanh Sơn có thủ đoạn như vậy, hắn sẽ không phản bội, cha mẹ đã già rồi, mặc dù vợ con quan trọng, nhưng chỉ cần mình còn sống, vẫn có thể cưới có thể sinh, nếu là chết rồi thì không còn gì nữa cả!

“Con đường ngươi đã chọn thì không thể đổi ý, ta hiểu lựa chọn của ngươi, ngươi cũng nên hiểu ta chứ! Muốn một người bán mất bảo bối của ngươi, được ngươi cứu mạng lại chuẩn bị phản bội ngươi bất cứ lúc nào, ngươi đương nhiên cũng sẽ rất khó chịu.”

“Nghe đi, họ tới rồi! Sau khi họ giết ngươi, có lẽ sẽ buông tha cho tộc nhân của ngươi, chỉ cầu mong thôi! Tạm biệt, A Bảo!”

Lý Thanh Sơn nhổ một sợi tóc, huyễn hóa thành một bộ quần áo nho nhỏ, đưa tay đút vào trong túi quần, lướt qua Kim Tử A Bảo, cũng không quay đầu lại mà dứt khoát đi vào sâu trong hẻm nhỏ, nhẹ nhàng vượt qua một bức tường đá, nhảy vào trong một nhà dân.

Bên kia tường đá, thủ lĩnh Thực Cốt vội vàng lướt qua, hoàn toàn không phát hiện mục tiêu hắn truy đuổi, cũng chỉ cách một bức tường.

Lý Thanh Sơn mỉm cười, tố chất thân thể hiện tại của hắn đã vượt xa phàm nhân, trèo tường vượt nhà không hề có áp lực, hơn nữa bằng năng lực cảm giác của hắn, có thể né tránh trước tất cả nguy hiểm. Cho dù là linh giác hay khứu giác của vu dân Thực Cốt có nhạy cảm gấp mười lần cũng không thể nào phát hiện ra sự tồn tại của hắn, một mình hành động đã không còn nguy hiểm gì nữa.

Nơi này không phải là rừng rậm không người, bộ lạc Thực Cốt không có cách nào tiến hành cẩn thận tìm kiếm, hơn nữa rất nhanh, thị tộc Hương Hoa sắp tới đuổi người rồi.

Vu dân Thực Cốt từ bốn phương tám hướng vây quanh tới, nhìn Kim Tử A Bảo không nhúc nhích đứng ở nơi đó, sợ là có bẫy nên từ từ tới gần, họ tràn ngập hận ý khắc cốt đối với hung thủ giết chết tộc nhân của mình.

Trong lòng Kim Tử A Bảo vô cùng hối hận, những chuyện trải qua một ngày một đêm tựa như một giấc mộng đẹp đầy màu sắc sặc sỡ, hiện tại tỉnh mộng dường lại trở về chạng vạng ngày hôm qua, cái chết đến gần, muốn phản kháng cũng không được.

Bỗng nhiên hắn hiểu được ý nghĩa câu nói kia của Lý Thanh Sơn:

“Nếu ngươi đã hối hận, vậy hãy để tất cả trở lại quỹ đạo ban đầu đi!”

Trong quỹ đạo ban đầu, hắn sẽ chết trong miệng bộ lạc Thực Cốt.

“Không muốn, ta không muốn chết!”

Trong lòng Kim Tử A Bảo điên cuồng gào thét, hai mắt tràn ngập tơ máu biến thành màu đỏ thẫm, ý thức dần dần mơ hồ, tiếng trái tim đập như nhịp trống dồn dập, dường như muốn đánh thủng lồng ngực nhảy ra ngoài cơ thể. Xương cốt răng rắc nhảy loạn, làn da của hắn đỏ thẫm, thân thể bành trướng lại cao lên một thước.

Màu da biến hóa nhiều lần, cuối cùng biến thành màu vàng đất, thô giống như lớp biểu bì của đà thú, cổ hắn sinh ra từng mảng vảy rắn, trên đầu mọc ra từng nhánh sừng dê, mũi trở nên đặc biệt to lớn, mở rộng quan quan, trên người xuất hiện các loại hình thù của động vật, so với vu dân Thực Cốt còn quái dị vặn vẹo hơn.