Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cái này...Nếu là do ngươi lấy về, vậy ngươi lấy đi đi!”
Hương Hoa Mạn suy xét một lúc, đại nữ nhi Hương Hoa Hồng đã là đệ tử của Bạch Liên Giáo, tương lai rộng mở, cũng không thiếu cái thứ này, mấy năm nay đều là nữ nhi thứ hai Hương Hoa Tử ở bên người bận trước bận sau, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, không thể quá nặng bên này nhẹ bên kia, dù sao sớm muộn gì thì nữ nhi thứ hai cũng phải gia nhập Bạch Liên Giáo, sớm muộn gì cũng sẽ khám phá được bí mật của vật này, có được vu thuật thần bí ở bên trong.
Hương Hoa Tử vui vẻ nhận lấy tu la tràng, bên trong suối nước ngón ở bên ngoài trăm trượng, Lý Thanh Sơn yên tâm nhắm mắt lại.
Tuy rằng hiện tại hắn đã có thể lập tức suy xét đến việc trộm tu la tràng về, nhưng mà nguy hiểm quá lớn, không cần thiết phải làm thế, bây giờ ngủ một giấc no nê, khôi phục lại một hai phần lực lượng, cướp nó về ngay trước mặt mọi người cũng không có vấn đề gì.
Mấy canh giờ sau, Hương Hoa Mạn phát hiện suy đoán của nàng đã hoàn toàn sai lầm, vu thuật thần bí không có liên quan gì đến miếng vải bông này cả, nàng nhíu mày nhìn thiếu niên quần áo tả tơi giống hệt ăn mày này, hỏi:
“Ngươi là người của Hoàng Lương ghềnh?”
“Vâng, đúng vậy!”
“Ngươi nói người bị Kim Tử A Bảo và một đứa con nít tấn công, tất cả mọi người đều chết hết, chỉ có một mình ngươi trốn về được? Vì sao bọn họ sẽ tha cho ngươi? Vì sao ngươi lại muốn chạy trốn về Hương Hoa Thị mà không phải là Hoàng Lương ghềnh, nói rõ ràng hết cho ta, nếu như dám nói dối một câu, hừ!”
Thiếu niên lại kể lại một lần quá trình ác mộng kia, thân thể liên tục run bần bật, sau khi Kim Tử A Bảo và Lý Thanh Sơn đi rồi, hắn cũng lập tức lên đường. Hắn khá may mắn, bộ lạc Thực Cốt đã bị dẫn dắt rời đi bằng đường lớn, làm hắn trốn thoát được một kiếp, tốn hết thời gian mấy ngày mới trốn trở về được Hương Hoa thị, trong lòng quá mức tức giận, cố ý ở giữa đường phố công khai kể lại Kim Tử A Bảo giết bọn họ như thế nào, muốn cho các bộ lạc khác đều biết được gương mặt thật của Kim Tử A Bảo.
Nhưng không bao lâu sau đã bị người của Hương Hoa Thị theo dõi, sau khi cẩn thận dò hỏi xong, dẫn đến bên trong Hương Hoa Phường, bẩm báo cho Hương Hoa Tử, cuối cùng dẫn đến trước măt Hương Hoa Mạn.
“Đứa bé tóc đỏ mắt đỏ! Là Thôn hỏa nhân tộc sao?”
Hương Hoa Mạn nhíu chặt đôi mày đẹp, nhìn Hương Hoa Tử ở bên cạnh:
“A Tử, ngươi đã từng gặp qua đứa trẻ nào giống như thế ở trong Hương Hoa Thị sao?”
Hương Hoa Tử nói:
“Tuyệt đối không có. Nếu không ta nhất định đã biết.”
“Đứa bé kia rất không đơn giản, chỉ tốn mấy ngày đã biến một người phàm thành một quái vật hung hãn như thế. Có lẽ hắn đang trốn ở nơi nào đó, mau cử người điều tra cẩn thận, không được buông tha bất cứ ngõ ngách nào, ta rất muốn gặp hắn!”
“Vâng, mẫu thân, vậy thằng nhóc này phải làm sao đây?”
“Giết đi!”
Hương Hoa Mạn tùy tiện nói giống như đang nói nghiền chết một co rệp, dù sao chỉ là một tiểu man nhân nhỏ bé chẳng là gì:
“Nếu lại để hắn truyền bậy bạ những lời này ra, không biết còn sẽ rước thêm phiền phức gì! Vừa lúc vườn hoa cũng cần một ít phân bón.”
Thiếu niên kia hoàn toàn còn chưa kịp phản ứng, một vị nữ tộc trưởng mỹ lệ cao quý như thế lại sẽ thuận miệng dồn hắn vào chỗ chết.
Hương Hoa Tử vỗ tay, lập tức có hai hộ vệ cường tráng cởi trần bước vào, không cho hắn có cơ hội xin tha hay là mắng chửi, nhanh gọn lẹ mà cắt một nhát trên cổ hắn, răng rắc, xương cổ bị gãy, kéo thi thể xuống.
Hương Hoa Tử sai người điều tra trong thành, kết quả cũng không giải quyết được cái gì, có lẽ đứa bé kia đã rời khỏi Hương Hoa Thị, có lẽ đã chết, bị chuột cống gặm sạch sẽ, cũng có khả năng bị tiểu thương vô lương làm thành thịt nướng..
Thời gian vội vàng trôi qua, Hương Hoa Mạn dần dần vứt chuyện này ra sau đầu.
Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, Lý Thanh Sơn lại mở to mắt, mắt đỏ thần quang nội liễm, tóc đỏ buông thỏng ngang vai đã trở nên cứng rắn hơn, theo cơ thể của hắn trưởng thành, không gian bên trong núi giả cũng đã có chút chật chội, nhìn thoáng qua bàn tay đã lớn hơn rất nhiều, hơi mỉm cười, nắm chặt lại, không còn cảm giác mềm yếu vô lực như trước nữa.
Hắn thở dài, cuối cùng cũng khôi phục lại một chút sức mạnh, có thể đi ra ngoài làm chuyện cần phải làm.
Hắn hít thở sâu, thứ tràn vào miệng lại không chỉ là không khí, còn có linh khí thiên địa cuồn cuộn, dưới sự thôi thúc của linh khí, yêu đan đang dần dần xoay tròn.
Tuy rằng chỉ mới khôi phục đến cảnh giới yêu quái, nhưng đã có thể sử dụng ba thần thông, đó là chính linh quy huyền giáp, ngưu ma chấn động và hổ ma xuy tức. Đương nhiên, về mặt lý luận còn có phương hoàng niết bàn, nhưng mà có lẽ dưới loại trạng thái này là không có cách nào lập tức sử dụng lần thứ hai.
Nhưng mà nhiêu đây cũng đã đủ rồi!
Lý Thanh Sơn nhấc chân đi đến, núi đá của núi giả còn chưa kịp chạm vào da thịt hắn đã biến thành bột mịn, hắn vận dụng lực chấn động càng lúc càng thêm thuận lợi.