Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn hơi cười mỉa, lắc đầu thật mạnh:

“Không không không, không phải bốn mươi!”

Hắn dừng một chút:

“Mà là toàn bộ!”

“Bắt lấy hắn cho ta!”

Thủ lĩnh Thực Cốt giận dữ hét.

Mấy trăm vu dân Thực Cốt vây quanh nhào lên, trong miệng phát ra tiếng gào tức giận, giống như quỷ khóc soi gào, khí thế làm người ta rất sợ hãi.

Sắc mặt Hương Hoa Mạn đã trắng bệch. Lý Thanh Sơn nhẹ nhàng nhảy lên, lướt qua đỉnh đầu của đám vu dân Thực Cốt, bước lên trên một trúc lâu, xoay người chỉ, vừa lúc chọt trúng đầu của một vu dân, lực chấn động lập tức truyền ra ngoài.

Răng rắc, xương sống của vu dân đứt gãy, vô lực rơi xuống đất, Lý Thanh Sơn đã có thể điều khiển lực chấn động một cách dễ dàng, vốn là có thể chấn vỡ trái tim, chừa cho hắn một mạng cũng là vì còn có tác dụng khác.

Mười mấy cái móng vuốt nhân cơ hội vồ về phía hắn, vừa mới lộ ra nụ cười dữ tợn đã lập tức cứng lại rồi.

Tiếng răng rắc răng rắc giòn tan vang lên, bảy tám người đồng loạt ngã xuống trúc lâu, vậy mà vẫn không có ai nhìn ra được Lý Thanh Sơn dùng thủ đoạn gì để tấn công họ.

Lý Thanh Sơn nhảy xuống khỏi trúc lâu, rơi vào nơi vu dân Thực Cốt đông nhất, thân hình đi tới đi lui, lực chấn động tùy tâm mà phát ra, chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào cơ thể của vu dân Thực Cốt, toàn bộ cốt cách khó có thể tránh khỏi kết cục vỡ vụn, chỉ trong nháy mắt, vu dân Thực Cốt đã ngã đổ, sau khi kỹ xảo đạt đến một trình độ nhất định, hoàn toàn có thể biến thành sức mạnh với tính áp đảo.

“Cẩn thận, hắn có yêu thuật, đừng chạm vào hắn!”

Nhưng mà không chạm vào hắn thì làm sao có thể bắt được hắn đây! Vu dân Thực Cốt rối rít lui ra sau, tuy rằng họ dũng mãnh không sợ chết, nhưng đối mặt với đối thủ như thế này, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết phải làm như thế nào.

“Quả nhiên hắn đủ mạnh!”

Trong lòng Hương Hoa Mạn vô cùng vui sướng, đám vu dân Thực Cốt vốn đang vây quanh nàng nôn nóng muốn nhào lên đều đã bị hắn hấp dẫn lực chú ý. Sao nàng có thể bỏ lỡ cơ hội này được, khẽ quáy, liên tục quơ chưởng, thúc giục hương hoa cổ, từng làn gió thơm tràn ra bên ngoài.

Đà thú dưới chân lập tức ngã ầm xuống đất, mấy vu dân đứng gần xung quanh cũng lắc lư muốn ngã.

Thực Cốt Vu Chúc gõ mạnh gậy chống, vác cái đầu người khô quắt, mở hốc mắt đã trống rỗng ra, hai làn khói đen quấn quanh tạo thành hình một con rắn hai đầu, táp mạnh về phía Hương Hoa Mạn.

Hương Hoa Mạn vỗ chưỡng đánh bay đầu rắn, không hề tham chiến, tung người lui ra sau.

“Giết hắn! Giết hắn! Đừng nương tay!”

Thủ lĩnh Thực Cốt rống to, làm gương mà xông về phía Lý Thanh Sơn, thân hình khổng lồ giống như một chiếc chiến xa chạy với tốc độ cao, đấm mạnh một đấm, tiếng gió rít gào, giống như đạn pháo ra khỏi nòng.

Lý Thanh Sơn vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, quyền phong đập vào mặt, tóc đỏ bay lên, mỉm cười nghiêng người, đấm ra một đấm.

“Chết đi cho ta!”

Trong lòng thủ lỉnh Thực Cốt mừng như điên, cơ thể hai người họ hơn kém nhau hơn mười lần, nắm tay còn to hơn cả đầu của hắn, đấm một quyền này ra, sẽ đấm hắn thành một bãi thịt nát.

Đùng.

Hai quyền chạm nhau, nắm đấm bé xíu múp míp của Lý Thanh Sơn chôn sâu vào bên trong bàn tay to mọc đầy lông đen của thủ lĩnh Thực Cốt.

Cơ thể nho nhỏ của Lý Thanh Sơn không hề lắc lư dao động, ngược lại là thủ lĩnh Thực Cốt với thân hình như quái vật khổng lồ lại bay ra ngoài, cánh tay hất ra ngoài, xui lơ như sợi bún, đến cả toàn bộ phần vai phải cũng đều sụp xuống, tông ngã một lượng lớn vu dân.

Lý Thanh Sơn lặng lẽ cười:

“Tên mọi rợ ngu ngốc ngươi dám đi so sức mạnh với ta, đúng là không biết sống chết!”

Tuy rằng hắn thoạt nhìn vẫn cứ bé bé xinh xinh, nhưng nếu biến thành nguyên hình thì ít nhất cũng cao hai ba trượng, tỉ lệ cơ thể của đôi bên phải đảo ngược lại mới đúng.

Chỉ tiếc thân hình của thủ lĩnh Thực Cốt đúng là mạnh hơn những vu dân Thực Cốt khác rất nhiều, không thể dùng một chiêu đánh gãy xương sống của hắn.

Lý Thanh Sơn đang định thừa thắng xông lên, đột nhiên dừng bước quay đầu lại nhìn, con rắn hai đầu do khói đen biến thành đang lặng lẽ trườn đến sau lưng hắn, đột nhiên há to miệng rắng táp về phía này.

“Hổ ma xuy tức!”

Lý Thanh Sơn thôi một hơi đánh nát con rắn hai đầu này, men theo làn khói đen, trực tiếp xuyên qua Thực Cố Vu Chúc đã thi thuật đánh lén hắn.

“Thủ lĩnh, mau đến tế đàn thỉnh sức mạnh của tổ tiên!”

Thực Cốt Vu Chúc ho ra máu rống to:

“Đây là đại họa diệt tộc!”

“Cản hắn lại!”

Thủ lĩnh Thực Cốt lớn tiếng ra lệnh, ôm cánh tay đã tàn phế phóng về phía truong trại, trong lòng vừa hối hận vừa tức giận đến cực điểm, tổn thất ở Hương Hoa Thị đã làm hắn cực kỳ thương tiếc, không ngờ lại rước lấy kẻ thù khủng bố như thế. Nhưng mà chỉ cần thỉnh được sức mạnh của tổ tiên đến, nhất định có thể giết được tên này, cắn nuốt máu thịt của hắn, vượt qua thiên kiếp.

Các vu dân Thực Cốt khác không sợ chết dũng mãnh xông lên, muốn dùng mạng sống để tranh thủ thời gian cho thủ lĩnh Thực Cốt.

Lý Thanh Sơn đạp mạnh chân phải, tung người lên, các vu dân cũng nhảy lên quơ quào móng vuốt theo, lại bắt hụt, rối rít ngửa đầu duỗi cánh tay, chờ hắn lại rơi xuống.