Lý Thanh Sơn đấm mạnh vào mặt Bạch Liên Thánh Mẫu, sức mạnh cuồng bạo thuận thế trút ra bên ngoài.
Gương mặt xinh đẹp của Bạch Liên Thánh Mẫu vặn vẹo vỡ tung, đùng, nổ tung, máu tươi, óc bay tán loạn.
Hắn nghiêng người lướt qua, thi thể không đầu của Bạch Liên Thánh Mẫu vẫn cứ đứng yên không nhúc nhích trên đài sen.
Ma long biến thành hình kiếm, trở về trong tay Lý Thanh Sơn, hắn hừ lạnh nói:
“Cũng chỉ có thể thôi!”
Bạch Liên Thánh Mẫu đã không còn đầu đột nhiên lại cử động, thân hình lóe lên, bộ bộ sinh liên, kéo dãn khoảng cách!
Lý Thanh Sơn có chút kinh ngạc, bình thường mà nói, dù là yêu quái có sức sống cực kỳ mạnh mẽ thì khi đầu bị nổ tung thì quá nửa cũng chỉ có một con đường chết, tu sĩ nhân loại thì lại càng miễn bàn.
“Quả nhiên, nàng có thể cầm cự cùng Cố Nhạn Ảnh lâu như thế, cũng có chút thủ đoạn, ít nhất là có thủ đoạn chịu đòn!”
Trong chớp mắt, phần cổ trống rỗng của Bạch Liên Thánh Mẫu đã mọc ra một cái đầu, nàng khó tin nhìn về phía Lý Thanh Sơn! Nếu không phải công pháp nàng tu hành có thần diệu, lần này gần như đã chết vì sơ sót, không hiểu ra sao bỏ mạng vì một cú đấm kia!
“Rốt cuộc ngươi là thứ gì?”
Nàng đã biết được một việc, dù đang ở Liên Hoa Phong, dưới sự bao phủ dày đặc của trận pháp thì đối phương cũng không phải là kẻ yếu chỉ có thể để mặc cho nàng xâu xé, mà càng giống như một con mãnh thú bị nhốt trong lòng sắt!
“Là người sẽ giết ngươi!”
Đằng sau hai miếng giáp vai của Lý Thanh Sơn phun ra hai luồng khí trắng, đột nhiên gia tốc, lao nhanh về phía Bạch Liên Thánh Mẫu.
Hắn đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm, hơi khựng người lại, một vệt sáng lướt sát qua cơ thể của hắn lao nhanh ra ngoài, để lại một vết thương cực kỳ nặng và nguy hiểm ở trên lưng hắn, uy lực như thế này, dù là cơ thể của ma soái cũng không thể cản được! Nếu như bị đánh trúng, vậy cũng không phải là nói chơi đâu.
Thân hình lại nhào về phía bên trái, một vệt sáng xuyên qua tàn ảnh mà hắn để lại.
Trong phút chốc, từng vệt sáng đó nhanh chóng bắn ra.
Thân hình Lý Thanh Sơn lóe lên liên tục, dựa vào dự cảm của linh quy, liên tục thay đổi vị trí né tránh, khi thì bay đến chân núi, lúc lại leo lên đỉnh núi, kéo ra một vệt sáng cực dài.
Dưới sự điều khiển của Bạch Liên Thánh Mẫu, đại trận thủ sơn bao phủ cả tòa Liên Hoa Phong điên cuồng khởi động!
“Dù ngươi là thứ gì! Nếu dám xông vào Bạch Liên Giáo của ta thì chỉ có một con đường chết!”
Bạch Liên Thánh Mẫu vừa bay vừa cười to!
Vẻ mặt của Bạch Liên Thánh Mẫu trở nên hung ác, từng vệt sáng ngưng lại không biến mất, đan xen ngang dọc, nàng quơ đóa sen trắng trong tay, chỉ thẳng vào Lý Thanh Sơn:
“Thiên la địa võng, cắt!”
Trăm ngàn vệt sáng đan xen giao thoa nhau bắn đến.
Trong lòng Lý Thanh Sơn hoảng sợ, ánh sáng kia dày đặc như mạng nhện, chặn lại hết tất cả đường né tránh!
Hắn giống như là sợ đến ngu người, vẫn cứ không nhúc nhích đứng ở trên không trung của Liên Hoa Phong, chùm sáng vẫn cứ giao vào nhau, phát huy đến mức tối đa.
Trong phút chốc, nơi hắn đang đứng trở thành một điểm sáng cực kỳ chói mắt!
Gương mặt Bạch Liên Thánh Mẫu hơi thả lỏng, lần này dù cơ thể của hắn có cứng rắn đến mức nào thì cũng khó tránh khỏi kết cục biến thành tro bụi.
“Kính hoa thủy nguyệt!”
Ánh sáng ở nơi tiêu điểm kia hơi lóe lên, trăm ngàn vệt sáng phản xạ về bốn phương tám hướng.
Hai mắt Lý Thanh Sơn trở nên bình tĩnh như nước, xung quanh có từng mảnh huyền giáp linh quy bay lơ lửng, mỗi một chùm tia sáng đều bị phản xạ ngược trở về.
Dưới sự khống chế của hắn, huyền giáp linh quy thay đổi góc độ, từng vệt sáng kia ngược lại biến thành vũ khí của hắn, cắt qua từng kiến trúc trong Liên Hoa Phong và các đệ tử đường chủ của Bạch Liên Giáo.
Có mấy chục chùm tia sáng hướng về phía Bạch Liên Thánh Mẫu, trong thời khắc mấu chốt, nàng vội vàng điều khiển pháp trận, phần lớn các chùm sáng bắn về phía nàng đều bị lệch đi, nhưng vẫn có một số vệt sáng không kịp điều chỉnh lệch đi hoặc né tránh, bắn xuyên qua người nàng, tạo thành một cái lỗ thủng lớn, gần như toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều bị đốt rọi, chỉ còn lại một chút da thịt mỏng manh ở phần eo kiên kết lại thân trên và thân dưới.
Bạch Liên Thánh Mẫu ngưng hẳn đòn tấn công của pháp trận, không thèm quan tâm đến vết thương trên người, nhìn về phía Liên Hoa Phong, nhìn tổng đàn Bạch Liên Giáo mà nàng vất vả xây dựng suốt mười năm biến thành một đống đổ nát, kiến trúc gần như bị hủy hoại hoàn toàn, vô số đệ tử Bạch Liên Giáo chết đi, đến cả đường chủ cũng tổn thất mất ba người, khóe mắt lập tức như muốn nứt ra!
Trong mắt Như Tâm cũng lộ ra vẻ kinh ngạc và sợ hãi, tuy rằng nàng đã biết hắn rất lợi hại, nhưng mà khi tận mắt chứng kiến rồi vẫn cảm thấy rất ngạc nhiên. Trận chiến này nàng còn tưởng là sẽ rất nguy hiểm, kết quả Bạch Liên Giáo lại bị tàn sát sạch sẽ.
Lý Thanh Sơn cũng không ngờ hiệu quả của Kính hoa thủy nguyệt lại tốt đến mức này, hiện tại hắn vẫn chưa khôi phục lại toàn bộ thực lực, vốn là định chờ đến giây phút tất cả chùm tia sáng kia tập trung lên người hắn, hắn lại dùng Kính hoa thủy nguyệt để tạo ra một con đường sống, làm Bạch Liên Thánh Mẫu trở tay không kịp.