Nàng quay đầu, trên mặt nạ hình cung kia, gợn nước đan xen tạo thành một gương mặt quỷ đang cười dữ tợn, một giọng nói lạnh như băng từ đằng sau truyền đến:

“Ngươi đã chết!”

“Hoa sen phải tàn rồi sao?”

Bạch Liên Thánh Mẫu hơi nhíu mày, biểu tình có vẻ cực kỳ tiếc nuối.

Nàng cũng không làm ra hành động phản kháng vô vị nữa, thanh kiếm này chính là một món pháp báo, chỉ cần kiếm khí phun trào, trực tiếp làm nàng nổ tung, dù có thủ đoạn thần kỳ nào thì cũng không có cách khôi phục lại, chỉ có một con đường chết.

“Đạo hữu xin hãy nương tay!”

Một vệt đen phá không bay đến, Hắc Liên Tôn Giả từ đằng xa hô to.

“Hắc Liên, ngươi đi mau, hoa sen khi nở khi tàn, không cần phải báo thù cho ta!”

Bạch Liên Thánh Mẫu nói, tuy rằng hắn có thiên phú không bình thường, hơn nữa đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của tên này.

“Không biết Bạch Liên Giáo đã đắc tội với đạo hữu ở nơi nào!”

Hắc Liên Tôn Giả bay đến, cung cung kính kính hành đại lễ.

Gợn sóng bên trên mặt nạ hình cung của Lý Thanh Sơn hơi dao động, vẫn còn nhớ rõ tên Hắc Liên đàn chủ này, ngày xưa hắn ta phong thái bất phàm, nay lại càng hơn xưa. Lúc trước ở Cổ Phong Thành, hắn ta từng có cơ hội giết chết hắn và Hàn Quỳnh Chi, nhưng hắn ta lại không làm thế, cũng không phải là bởi vì khinh miệt, coi bọn họ như con kiến nên mới bỏ qua.

Cho nên hắn cũng không vội vàng ra tay, lạnh nhạt nói rõ đầu đuôi mọi chuyện:

“Giải trừ Thanh Liên Trạc Tâm Thuật, ta sẽ cho nàng chết dứt khoát, ta thấy ngươi là người hiểu lý lẽ, cho nên hôm nay sẽ tha cho ngươi một con đường sống!”

Hắc Liên kêu oan:

“Đạo hữu đang nói đến Thạch Cơ đúng không! Nhưng theo ta được biết, nàng cũng không có bị Thanh Liên Trạc Tâm Thuật ảnh hưởng bao nhiêu mà!”

“Cái gì? Không thể nào có chuyện này được!”

Bạch Liên Thánh Mẫu nói, trong trí nhớ của nàng, hiệu quả sau khi chịu thuật pháp của Thạch Cơ rất tốt, cũng chính vì thế nên nàng mới có thể tin tưởng nàng ta, cho nàng ta có địa vị và quyền lực cao như thế.

“Nếu nàng ta thật sự trung thành với Bạch Liên Giáo, hiện tại sẽ có biểu hiện như vậy sao?”

Hắc Liên chỉ thẳng vào Như Tâm ở đằng xa, nàng không hề có chút đau khổ hay tức giận khi nhìn thấy Bạch Liên Giáo bị hủy và Bạch Liên Thánh Mẫu gần như bị giết chết, ngược lại vẻ mặt có chút ngượng ngùng, sau đó cười tủm tỉm vẫy vẫy tay với Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn lập tức biết được mọi chuyện là như thế nào, quát:

“Cái tên này!”

“Haha, đùa thôi, đùa thôi!”

“Thạch Cơ!”

Bạch Liên Thánh Mẫu khiếp sợ, vẻ mặt như muốn nói “Không ngờ ngươi sẽ phản bội ta”, càng không muốn tiếp thu sự thật rằng Bạch Liên Giáo lại bị phá hủy chỉ vì một trò đùa, quát to với Hắc Liên:

“Nếu ngươi đã biết ngay từ lâu, tại sao không nói cho ta biết!”

“Nàng không có ác ý với Bạch Liên Giáo, ba năm nay cũng đã lập không ít công lao, ta cho rằng sẽ không có trở ngại gì!”

“Cái này mà kêu là không có trở ngại gì sao!”

Bạch Liên Thánh Mẫu chỉ vào tòa Liên Hoa Phong đã bị chém thành hai nửa quát.

“Đời không ai lường trước được chữ ngờ, tạm thời đừng có nóng nảy, hiện tại ít nhất đã tốt hơn lúc chúng ta vừa đến Vụ Châu rất nhiều rồi, đúng không?”

Hắc Liên dịu dàng nói, lại quay đầu nói với Lý Thanh Sơn:

“Đạo hữu ngươi xem, mọi chuyện đều chỉ là hiểu lầm, không bằng dừng tay lại, biến chiến tranh thành tơ lụa!”

Như Tâm lại nói:

“Không phải hiểu lầm!”

Bạch Liên Thánh Mẫu tức giận nói:

“Cái tên phản đồ ngươi còn muốn nói gì nữa! Mấy năm nay ta đối xử với ngươi không tệ! Ngươi nhất định phải dồn ta vào chỗ chết mới hả dạ sao?”

“Tên phản đồ là ta định nói là, thánh mẫu đại nhân, tại sao ngài lại xuất hiện ở chỗ của ta thế? Trên đời không có chuyện nào trùng hợp đến thế! Cho nên ta mới nói, đây không phải là hiểu lầm, chỉ sợ đã trúng bẫy của người khác rồi!”

Như Tâm vốn chỉ định đùa với Lý Thanh Sơn một lúc xong sẽ lập tức dẫn hắn rời khỏi Liên Hoa Phong, chỉ cần Bạch Liên Thánh Mẫu xuất hiện chậm thêm một chút nữa, mọi chuyện sẽ không phát triển đến mức này.

“Bên trong Tử Liên Đàn có một tên gọi là A Trung cũng chạy thoát được quay về, báo cáo hết mọi chuyện cho ta biết, ta có thể tin chắc rằng hắn ta không hề nói dối!”

Bạch Liên Thánh Mẫu hơi sửng sốt nói.

Như Tâm thầm nghĩ:

“Hắn không nói dối, nhưng lời hắn nói chỉ sợ là những lời mà người khác muốn ngài nghe được, hơn nữa còn giấu đi rất nhiều sự thật!”

Bạch Liên Thánh Mẫu cũng đã tỉnh táo lại, dưới loại tình huống này, một tên Luyện Khí sĩ nhỏ nhoi thật sự có thể chạy thoát được sao?”

“Là Xà Thần Giáo!”

Lý Thanh Sơn nghe được cái tên “A Trung” là lập tức hiểu ra, hắn cố ý dùng sát khí để làm tất cả những người bên trong đó sợ hãi, chính là vì để cho Xà Thần Giáo dễ dàng giết người diệt khẩu, tên đó không thể nào dựa vào thực lực của bản thân để chạy thoát được. Hắn muốn lợi dụng người khác, không ngờ cũng bị người khác lợi dụng lại.

“Có phải là thế không thì sẽ biết được ngay thôi!”

Trong lúc nói chuyện, hai vệt sáng màu vàng bạc phá không bay đến, hai vị giáo chủ Xà Thần Giáo nắm tay nhau bước đến.

“Vị đạo hữu này, chúng ta đến giúp người một tay, cùng nhau tiêu diệt Bạch Liên Giáo!”

“Bạch Liên, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay!”