“Ngươi đừng có chọc giận ta! Coi chừng ta quăng ngươi ở chỗ này luôn đó!”
“Cầu còn không được! Thánh Mẫu đại nhân vạn tuế, ta muốn cùng tồn vong với Bạch Liên Giáo, hì hì!”
Vẻ mặt Như Tâm vô cùng kiên nghị, giống như là giáo đồ trung thành nhất, cuối cùng nhịn không được bật cười. Làm cho khóe mắt Bạch Liên Thánh Mẫu run rẩy liên hồi, cực kỳ muốn trở tay đánh một chưởng giết chết tên phản đồ này!”
Lý Thanh Sơn nói:
“Ngươi có cảm thấy chuyện này rất trùng hợp không?”
“Trùng hợp chỗ nào?”
“Cả ba thế lực đều là một nam một nữ, hoặc là một trống một mai, một đực một cái, nói như thế nào cũng được!”
“Chúng ta cũng coi như là một thế lực sao? Được rồi, ngươi muốn nói cái gì?”
“Đều vừa khéo là một đôi! Cái loại có tình cảm rất sâu đậm đó!”
“Ha hả!”
“Đừng cười như thế, ở quê của ta, cười như vậy là đang chửi người khác!”
“Trùng hợp vậy sao?”
“Trùng hợp cái gì?”
“Quê của ta cũng là như thế!”
“Ngươi biến đi!”
Bạch Liên Giáo và Xà Thần Giáo ở bên ngoài đánh sống đánh chết, Lý Thanh Sơn và Như Tâm đứng ở trung tâm của chiến trường lại nói chuyện tào lao giống như đang đùa giỡn, không hiểu sao lại làm cho trong lòng họ có chút khó chịu.
“Đạo hữu, chúng ta sắp không chịu được nữa rồi!”
Hắc Liên nói, Bạch Liên Thánh Mẫu đang trong giai đoạn suy yếu, mà hắn lại chỉ mới vượt qua lần thiên kiếp thứ hai được vài năm, ngay từ đầu đã rơi vào thế bị bao vây tấn công đầy bất lợi, không có cách nào giằng co trong thời gian dài với hai tên giáo chủ Xà Thần Giáo đã dưỡng sức từ lâu này.
“Tránh ra, để chuyên gia làm việc!”
Lý Thanh Sơn quát lớn, một đạo kiếm quang hình rồng ầm ầm xông đến, phá tan tầng tầng cát vàng, lớp lớp mũi đao, mạnh mẽ tạo ra một con đường.
Bạch Liên Thánh Mẫu túm lấy Hắc Liên, đài sen dưới chân thu lại, bao vây lấy họ, dọc theo con đường kia bay ra ngoài.
“Đuổi theo, không được buông tha cho họ!”
Tả giáo chủ tràn ngập sát khí trừng mắt nhìn Lý Thanh Sơn, lại đuổi theo Bạch Liên Thánh mẫu!
“Trấn!”
Lý Thanh Sơn tiện tay chỉ một cái, Trấn Ma Tháp từ trên trời giáng xuống, rõ ràng vị giáo chủ Xà Thần Giáo này cũng không phải loại người tốt lành gì.
Trấn Ma Tháp cực kỳ hùng vĩ, mang theo khí thế trấn áp hết tất cả mọi thứ, đè mạnh xuống.
Tả giáo chủ cảm nhận được nguy hiểm cực mạnh, nâng hai tay lên, cát vàng giống như sương mù tự tập thành hai cái bàn tay vàng cực to, mạnh mẽ nâng Trấn Ma Tháp lên!
“Ha, còn dám trừng ta, không lẽ chưa từng nghe qua câu nói, Nhai Tí có thù nhất định sẽ báo sao? Áp!”
Lý Thanh Sơn vừa nói, vừa quơ Ma Long Kiếm thành một đoàn kiếm quang long ảnh, đánh bay tất cả lưỡi đao tròn kia.
Đương nhiên, Tả giáo chủ đã không còn cách nào đuổi theo Bạch Liên Thánh Mẫu nữa, Hữu giáo chủ cũng không dám đuổi theo một mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn họ trốn đi xa, trút hết tất cả tức giận lên trên người Lý Thanh Sơn!
Trong đôi mắt rắn của Hữu giáo chủ bắn ra hai luồng sáng màu bạc, thi triển thiên phú thần thông của Yêu tộc!
Như Tâm nói:
“Đừng nhìn vào nàng ta, sẽ biến thành cục đá!”
Nhưng mà đã chậm rồi, Lý Thanh Sơn đã đối mặt với đôi mắt rắn kia, lập tức cảm giác cơ thể đã cứng đờ, giống như máu thịt sắp biến đổi thành đất đá.
Tả giáo chủ thừa dịp này há miệng phun mạnh, phun ra một tia sáng vàng, phát ra tiếng kêu thê lương, đâm mạnh vào đầu Lý Thanh Sơn. Mặc dù uy lực kém hơn tia sáng trắng của đại trận thủ sơn Liên Hoa Phong, nhưng cũng không kém bao nhiêu. Hơn nữa bên trong còn ẩn chứa ý niệm của Tả giáo chủ, cho dù có sử dụng Kính hoa thủy nguyệt thì cũng rất khó để phản xạ nó ngược trở về.
Trong lúc nguy cấp, cơ thể Lý Thanh Sơn chân động, thi triển ra thiên phú thần thông mà hắn rất hiếm khi chủ động sử dụng đến – Đại địa thần lực! Cảm giác bản thân đã liên kết với đại địa vô cùng vô tận, hắn vốn chính là một cục đá cứng trên đại địa này, sao lại phải sợ việc hóa đá chứ!
Ánh sáng bạc kia bị bắn ngược lại, Hữu giáo chủ cảm thấy hai mắt đau đớn, nước mắt chảy dài, trước đó khi thi triển thiên phú thần thông này, cho dù có thành công hay không thì cũng chưa bao giờ bị phản phệ giống như bây giờ. Trong nháy mắt kia, nàng giống như thấy được đại địa vô biên, diện tích rộng lớn nặng nề, hoàn toàn không phải là thứ mà một thiên phú thần thông nhỏ nhoi có thể tác động đến.
Lý Thanh Sơn nâng tay lên, dùng một kiếm đã chém ánh sáng vàng kia, lại có chút khó hiểu hỏi Như Tâm:
“Sao ngươi lại không bị gì thế?”
“Ta vốn dĩ là đá mà!”
Như Tâm gõ lên mu bàn tay của nàng, phát ra tiếng coong coong giống như ngọc thạch va chạm vào nhau.
“Sau này sẽ không cứ như thế mãi!”
Lý Thanh Sơn biết rõ đây là biểu hiện của việc nàng đã tu hành Vân Lô Thiên Thư đến cảnh giới càng cao, nhưng mà nàng biến thành một “ngọc mỹ nhân” như thế, vẫn làm cho hắn cảm thấy có chút tiếc hận.
“Có sao đâu chứ? Vừa lúc cắt đứt suy nghĩ không thực tế nào đó của ai kia!”
Như Tâm giống như nhận ra suy nghĩ của hắn, cười ha ha nói.
“Cục đá cũng không sao!”
Lý Thanh Sơn kiên quyết nói
Tả giáo chủ quát lớn, hất mạnh lên trên trời, quăng Trấn Ma Tháp đi, cát vàng tạo thành hình một nắm đấm, đấm mạnh về phía Lý Thanh Sơn.
“Tốt lắm!”
Lý Thanh Sơn trở tay cũng đấm ra một đấm, ma khí biến thành lốc xoáy, va chạm kịch liệt với cát vàng, phát ra tiếng chói tai giống như kim loại ma sát với nhau.