“Lúc nãy ngươi cũng không có nói như thế, đừng có nói nhảm, ra tay đi!”

Lý Thanh Sơn quơ Ma Long Kiếm, chỉ xéo vào giáo chủ Tà Thần, ma long ngâm dài, đã vô cùng sốt ruột!

“Giết hắn, cướp cái tu la tràng này!”

Giáo chủ Xà Thần rít gào, biến thành một vệt sáng nhào qua.

Lý Thanh Sơn giang rộng đôi cánh phương hoàng xinh đẹp ở sau lưng ra, vỗ nhẹ, cơ thể hơi lóe, kéo ra một chuỗi tàn ảnh.

Giáo chủ Xà Thần vồ hụt, không thể tin được mà quay đầu lại, kiếm phong lại bay thẳng đến trước mặt.

Máu tươi bắn ra!

Giáo chủ Xà Thân bịt lại vết thương trên vai lui nhanh ra sau:”Tại sao tốc độ của hắn lại nhanh như thế, không lẽ lúc nãy khi đánh nhau với Bạch Liên Thánh Mẫu, hắn vẫn luôn che giấu thực lực sao!”

Lý Thanh Sơn hơi gậy đầu, mức độ phù hợp của Trần Ma Đồ Lục và Thần Ma Cửu Biến đúng là rất cao.

Ở Liên Hoa Phong, hắn không muốn để lộ thân phận Bắc Nguyệt, cho nên không có sử dụng thiên phú thần thông, chỉ dựa vào Trấn Ma Đồ Lục để chiến đấu, thỉnh thoảng mới dùng một ít Ngưu Ma Đại Lực rất khó bị phát hiện ra mà thôi.

Hiện tại hắn đã hợp nhất hai loại sức mạnh này lại, nếu còn không thắng nổi hai cái tên thảm hại này, vậy mới là chuyện nực cười!

“Khoan đã!”

Giáo chủ Xà Thần kêu lên.

Lý Thanh Sơn không thèm để ý xem hắn muốn nói cái gì, ở đằng xa đánh ra một chưởng.

“Chấn!”

Giáo chủ Xà Thần cảm giác như ngực bị một cây búa lớn gõ trúng, phun máu bay ngược ra, bóng dáng ở trước mặt chợt lóe, vội vàng làm ra thế phòng thủ, cát vàng ngưng kết tạo thành một mặt tường.

Tay phải của Lý Thanh Sơn đã quấn quanh vết nứt màu đen nhàn nhạt, dùng một chiêu đã xuyên thủng cát vàng, túm lấy đầu giáo chủ Xà Thần, bóp mạnh, rắc, đầu lâu vỡ vụn!

Lại chém xuống một kiếm, máu tươi bắn tóe ra, lại một lần nữa chia lìa giáo chủ Xà Thần ra làm hai!

Ma long ngâm dài, vô cùng sung sướng!

---

Ma Long Kiếm cảm thấy hài lòng, hóa thành một đạo long ảnh trở lại trên cổ tay Lý Thanh Sơn. Lý Thanh Sơn thu tàn ảnh vào trong chiếc nhẫn Tu Di trên tay, từ trong cơ thể lấy ra một viên Kim Đàn kỳ lạ có màu vàng nhạt, trong đó dường như có một con rắn nhỏ màu bạc đang bơi, ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ.

Lý Thanh Sơn trực tiếp thả nó vào trong miệng, thu hồi Ma Soái biến hóa, trở lại bên ngoài Tu La tràng.

Tiếng suối róc rách, một dòng nước suối chảy xuống bắn tung tóe, rơi vào trong hồ ngọc bích trong suốt. Như Tâm ngồi trên tảng đá xanh bên hồ, ảo ảnh ôn quỷ lóe lên, nhập vào trong cơ thể nàng ta, cười sờ sờ đầu Lý Thanh Sơn:

"Như vậy thoạt nhìn thuận mắt hơn nhiều!"

Lý Thanh Sơn đẩy tay nàng ta ra:

"Đến lúc phải đi rồi!"

"Đi đâu?"

Như Tâm ngẩng đầu nhìn lại, một mảnh bầu trời xanh rực rỡ, mây trắng lơ lửng.

"Đương nhiên là Thanh Châu."

Lý Thanh Sơn thấy hơi khó hiểu nhìn nàng ta.

"Ta không muốn trở về, ngươi tự mình đi thôi!"

Ánh mắt Như Tâm mờ ảo…

"Ngươi không định ở trong khu rừng này cả đời chứ!"

Lý Thanh Sơn lắp bắp kinh hãi.

"Lần này ngươi trở về, chắc cũng đến lúc thành thân rồi! Ta muốn tiếp tục đi về phía nam, đến bờ biển Nam Hải xem xem, nếu không có thể mời ngươi đi cùng một đoạn đường!"

"Bờ biển Nam Hải..."

Lý Thanh Sơn trầm ngâm một lát:

"Nhất định phải đi sao?"

"Nhất định!"

Lý Thanh Sơn nói:

"Vậy thì chờ ta một chút, ta đi với ngươi!"

"Mọi người chỉ là bằng hữu mà thôi, không cần phải như vậy. Ta muốn ở lại cũng không phải hai hoặc ba năm, chẳng lẽ ngươi yêu ta, muốn di tình biệt luyến hay sao?"

Như Tâm trêu ghẹo nói, ánh sáng trên mặt hồ dập dờn, ánh mắt lóe lên.

"Ta cũng không phải vì ngươi, ta muốn đi tìm Thủy Hỏa Chi Hoa!"

"Không phải ta đã nói với ngươi nó không tồn tại rồi hả?"

"Nữ nhân tóc dài kiến thức hạn hẹp, ai biết ngươi nói có phải là thật hay không!"

Lý Thanh Sơn vuốt ve mái tóc đen ba thước của nàng ta nói một câu như thế.

Như Tâm còn muốn nói gì đó, Lý Thanh Sơn đã nói:

"Ta từng thề sẽ đặt chân lên khắp thiên hạ Cửu Châu, làm sao có thể ở lại Như Ý quận ngây ngốc cả một đời. Nếu ngươi tin tưởng ta thì chờ ta một chút. Dựa vào thực lực của ngươi bây giờ đến bờ biển Nam Hải cho dù muốn làm cái gì đó cũng đâu đủ khả năng! Ta sẽ tìm cho ngươi một nơi tốt để tu hành."

Hai người bốn mắt nhìn nhau. Cho dù nàng ta có kiên định như đá đến mức nào cũng không thể nói ra lời từ chối. Chính vì hiểu nhau, cho nên hắn không hỏi nàng ta vì sao nhất định phải đi đến bờ biển Nam Hải, càng không khuyên nàng ta quay đầu lại. Mà nàng ta cũng biết, ai cũng đừng nghĩ muốn ở trước mặt người nam nhân này thay đổi tâm ý, nếu dồn hắn đến bước đường cùng nhất định sẽ dùng thủ đoạn bạo lực.

......

Sau bảy ngày, ở Vân Mộng Trạch mưa to như trút nước.

Những con sóng lớn đục ngầu mấy ngày liền không thoát, mờ mịt như ban đêm.

Như Tâm đứng bên bờ hồ nhìn vào nơi sâu nhất trong lòng hồ, nghe thấy tiếng đầm lầy gào thét truyền đến.

Ầm ầm!

Một tia sấm sét từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào trung tâm đầm lầy.

Một con lươn khổng lồ vọt ra khỏi mặt nước, ánh chớp nóng rực quấn quanh trên cơ thể, đúng lúc bị sấm sét đánh trúng, ánh chớp càng trở nên nóng rực.