Vô Úy tăng nhíu chặt lông mày, gần như không nhịn được mà muốn vỗ một chưởng qua. Sắc mặt của chúng tăng khác nhau, người thì nhướng mày, kẻ thì mở to hai mắt, không thì cong khóe miệng, hoặc là nhéo mũi, ai cũng đều cảm thấy là lạ không nói nên lời.

Cảnh tượng như này xuất hiện ở trước Đại Hùng bảo điện của Thiên Long thiền viện - Phật môn thanh tịnh nhất Thanh Châu, nhìn thế nào cũng cảm thấy rất không hợp mắt.

“Nàng vốn bị thu xếp tu hành trong một nơi tên là Bồ Đề Vô Cảnh, nơi đó hoàn toàn tách biệt với thế gian, dù nàng có thể đi ra thì sao lại biết hắn đến Thiên Long thiền viện cơ chứ?”

Vô Úy tăng nghĩ mãi mà không ra.

“Ngươi lại lớn rồi!”

Lý Thanh Sơn xoa xoa dung nhan khuynh thế của nàng, chỉ cảm thấy lòng lặng như nước, chưa từng nảy sinh chút ý nghĩ tình dục nào.

Với tu vi tâm tính đó của Vô Úy tăng mà lúc này cũng không khỏi bừng bừng lửa giận, quát lên:

“Nghiệp chướng còn không mau tách ra!”

Trong lời nói đã ngầm có tiếng long ngâm, cho thấy hắn đã dùng tới Thiên Long Thiện Xướng.

Một lúc sau, Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy tâm thần chập chờn, không kiềm chế được việc muốn thả Tiểu An ra, nhưng lại lập tức bình tĩnh lại và nói rằng:

“Phương trượng cần gì làm như vậy?”

“Phật môn thanh tịnh là nơi các ngươi dám làm như thế sao?”

“Xa cách với người thân nhất mấy năm, ôm một cái thì có là gì? Trong lòng phương trượng có sắc, trong lòng đệ tử không có sắc!”

Lý Thanh Sơn không yếu thế chút nào.

Tiểu An đứng yên bên cạnh hắn không nói một lời, tay nắm góc áo gắn, trên mặt là nụ cười nhẹ, làm gì còn giống Nhất Ý trong ấn tượng của chúng tăng!

Vô Uy tăng càng giận hơn, hắn khổ cực tu luyện Phật pháp nhiều năm, đâu phải kiểu sẽ bị Lý Thanh Sơn dùng loại hiểu biết nửa vời lừa gạt.

Đúng lúc này, một giọng nói truyền tới từ phía sau núi:

“Tiểu tử thúi, đến Đại Phật sơn rồi mà dám không đi bái kiến sư phụ, chỉ lo lên núi chung chạ, còn không mau lăn lại đây cho ta!”

“Vâng, sư phụ! Phượng trượng đại sư, ta xin cáo từ trước!”

Lý Thanh Sơn mừng rỡ mượn dốc xuống lừa, vừa chắp tay đã ra khỏi đại điện mà đi về phía sau núi, Tiểu An rập khuôn bước theo ở phía sau.

Dù cho mấy năm không gặp, những chuyện mà mỗi người trải qua hay thậm chí ngay cả hình dáng cũng thay đổi không ít. Nhưng mà cảnh tượng này lại chẳng khác gì năm xưa.

Bất Nộ tăng hở ngực lộ bụng, nghiêng người nằm trên bia đá Trấn Ma điện. Hắn cười ha ha nhìn Lý Thanh Sơn, tràn ngập vẻ vui mừng, đệ tử của mình không chịu thua kém như vậy, người làm sư phụ như hắn cũng được hưởng ké quang vinh!

Chỉ là khi thấy Tiểu An ở phía sau hắn thì vẻ vui mừng biến thành hơi bất đắc dĩ!

Những năm gần đây, có thể nói là Tiểu An danh chấn Đại Phật sơn, bất kể là Phật học kinh điển hay là tranh luận thuyết pháp, thậm chí là tốc độ tu hành và cả thiên phú chiến đấu nữa, tất cả đều vượt xa người bình thường, trở thành ngôi sao hy vọng mạnh nhất từ trước đến nay của Thiên Vong thiền viện.

Mà từ sau khi vượt qua thiên kiếp thứ hai, ngưng tụ Xá Lợi tử thì càng biến thành nhân vật hết sức quan trọng của Thiên Long thiền viện. Tuổi Lý Thanh Sơn là gần ba mươi, nếu tính tuổi thì nàng mới khoảng hai mươi, Phật sống Mật tông chuyển thế cũng không lợi hại như thế!

Vốn dĩ nàng được đánh giá là chắc chắn sẽ trở thành một vị tăng vương, hiện tại đổi thành có tiềm chất phi thăng. Nếu không phải nàng là một nữ tử thì đã giữ vững vị trí chủ trì Thiên Long thiền viện đời tiếp theo. Hiện tại, nếu ai dám động đến nàng thì Thiên Long thiền viện sẽ liều mạng với hắn.

Cũng may Lý Thanh Sơn là đệ tử của Bất Nộ tăng, nói ra thì cũng coi như là người trong nhà của Thiên Long thiền viện, hơn nữa cũng là kỳ tài cái thế kinh tài tuyệt diễm. Nếu không đổi thành một nam nhân khác, dám ôm nàng ở trước Đại Hùng bảo điện thử xem, dù là hoàng tử quý tộc thiên triều thì Vô Úy tăng cũng sẽ trở mặt, để cho máu bắn tung tóe Đại Phật sơn.

“Đa tạ sư phụ giải vây giúp ta!”

Lý Thanh Sơn nói, nếu không có Bất Nộ tăng ở đây chống lưng, đầu óc của hắn hỏng rồi thì mới cứng rắn chọc Vô Úy tăng, thật sự cho rằng Vô Úy tăng dễ trêu sao?

“Ngươi biết là tốt rồi!”

Bất Nộ tăng tức giận.

“Vô Úy phương trượng cũng khinh người quá đáng, nếu ta không đồng ý, Tiểu An sẽ đến Thiên Long thiền viện các người làm đệ tử hay sao? Giờ thì tốt rồi, các ngươi có đệ tử thiên tài, còn mua một tặng một. Có ta thêm vào, hiện tại mà dám qua cầu rút ván thì sau này còn muốn bọn ta ra ngoài chém người giúp Thiên Long thiền viện hay không?!”

Lý Thanh Sơn “tức giận sục sôi” nói, lại quay đầu bảo với Tiểu An:

“Tiểu An, ngươi nói xem có đúng không?”

Tiểu An nở nụ cười tươi sáng, dịu dàng gật đầu.

Phong thái trong chớp mắt đó cũng khiến Lý Thanh Sơn ngẩn ra, hắn thở dài rồi nói:

“Mấy năm không gặp mà nhan sắc của tiểu nha đầu thực sự là càng ngày càng mạnh, Chu Nhan Bạch Cốt Đạo đúng là ghê gớm!”

Sau đó hắn quay đầu đi, tiếp tục nhìn về phía Bất Nộ tăng, không hề bị sắc dụ.