Lý Thanh Sơn đi tới trước pho tượng Trấn Ma thứ tám, một cỗ khí tức cuồng bạo đập vào mặt, ma dân kia ban đầu còn là bộ dáng con người, đã hoàn toàn hóa thành hung ma cái thế, nhưng mà hai mắt lại hàm chứa một cỗ ý từ bi bình thản, mâu thuẫn mà phối hợp.
Lý Thanh Sơn tiến lên trước một bước, trong pho tượng Trấn Ma lộ ra một ý niệm, xông thẳng vào trong đầu!
Sát nhân hiếu chiến là ta! Đam mê thanh sắc là ta! Hành hiệp trượng nghĩa cũng là ta! Tâm chi sở chí, muốn làm gì thì làm, cần gì phải phân rõ ràng như vậy, quan tâm hắn là Phật hay ma làm gì, trấn áp cái gì!
Nhớ tới đây, cả người hắn bộc phát ma khí đằng đằng, hồng lam giao nhau, như ánh sáng như sương mù, cuồn cuộn bốc lên.
So với ý niệm mà pho tượng Trấn Ma tuyền ra đã có sự phân biệt không nhỏ!
Không có trầm luân ma đạo hay quy y ngã Phật rắc rối gì đó, ta chính là ta!
Nhất Đăng hòa thượng nhìn bóng lưng cao lớn của Lý Thanh Sơn, ánh mắt có chút phức tạp, dường như có chút bội phục lại giống như không chịu nhận thua, ý chí chiến đấu lại càng thêm nóng bỏng, từng bước từng bước đi về phía hắn.
Lý Thanh Sơn đang đắm chìm trong lĩnh ngộ tầng thứ tám của Trấn Ma đồ lục, không động đậy, dường như hoàn toàn không phát hiện Nhất Đăng hòa thượng đang tới gần.
Nhất Đăng hòa thượng đi tới gần Lý Thanh Sơn, giơ hai tay lên!
Lý Thanh Sơn nhắm mắt lại, lặng lẽ nói:
“Đến đây đi! Thật sự dám sinh ra lòng xấu xa gì đó, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy một chút sự lợi hại!”
Nhất Đăng hòa thượng chỉ chắp hai tay lại, tụng kinh niệm Phật:
“A Di Đà Phật!”
Lý Thanh Sơn ghi nhớ thật sâu Trấn Ma đồ lục tầng thứ vào trong đầu, lĩnh ngộ đối với môn công pháp huyền ảo này lại càng sâu hơn một bước, quay đầu lại hỏi:
“Sư huynh còn có chuyện gì sao?”
“Ta muốn cảm tạ sư đệ, lần này nếu không có Lý sư đệ, ta mà tự tiện xông vào tầng thứ tám thì chắc chắn phải chết rồi! Cũng phải xin lỗi Bất Nộ đại sư, đại sư bảo ta không nên xuống tầng thứ tám, lại để cho sư đệ ngươi xuống tầng thứ tám. Ta lại nghi ngờ là đại sư thiên vị, xem thường ta, thật là tội lỗi!”
Nhất Đăng hòa thượng thành khẩn nói.
“Sư huynh khách khí rồi! Trái lại là ta nên cảm ơn sư huynh đã giúp đỡ ta một tay!”
Lý Thanh Sơn thấy Nhất Đăng hòa thượng thản nhiên thừa nhận sự bất mãn trong lòng, cũng không có ý kiến gì mà đi xin lỗi mình, làm cho Lý Thanh Sơn nảy sinh lòng hảo cảm, cảm thấy hòa thượng này thật sự không phải người xấu, khí phách có thể nói là bất phàm.
Nhưng điều này lại càng kỳ quái hơn, cảm giác nguy hiểm đến từ đâu?
“Thực lực của sư đệ vượt xa ta, chẳng qua ta cũng chỉ dựa vào uy phong của một kiện phật bảo, dù không có ta, sư đệ cũng có thể tới lui tự nhiên!”
Lời nói của Nhất Đăng hòa thượng khiêm tốn đến cực điểm, trái lại làm cho Lý Thanh Sơn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Sư huynh nói quá rồi, chúng ta chuẩn bị lên đi! Ra ngoài điện, ta sẽ mời sư huynh uống một chén, à, đương nhiên là trà!”
Nhất Đăng hòa thượng lại lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía dưới pho tượng Trấn Ma:
“Sư đệ đi trước một bước đi! Ta sẽ tiếp tục đi xuống!”
“Cái gì? Ngươi muốn đi Trấn Ma điện tầng thứ chín!”
Lý Thanh Sơn rất giật mình, đây chính là chuyện Bất Nộ tăng đã nghiêm chỉnh cảnh cáo hắn, hơn nữa dù Bất Nộ tăng không nói, hắn cũng sẽ không mạo hiểm!
“Không sai!”
Nhất Đăng hòa thượng gật gật đầu.
“Sư huynh, việc này tuyệt đối không thể, tầng thứ tám đã nguy hiểm như thế, sao có thể đến tầng thứ chín chứ?”
Lý Thanh Sơn khuyên can.
“Nếu không trải qua sự rèn luyện nguy hiểm hơn, làm sao có thể trở nên mạnh mẽ hơn! Chính cái gọi là ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, thân là đệ tử Phật môn, trước mặt mang theo tinh thần không sợ hãi, vượt qua chông gai!”
Vẻ mặt Nhất Đăng hòa thượng kiên định, đúng là bộ dáng quyết tâm, ý chí chiến đấu sục sôi, gần như cuồng nhiệt.
“Nói như vậy không sai, nhưng...”
Lý Thanh Sơn nhíu mày, dù có tinh thần không sợ hãi thế nào cũng không nên vội vàng chịu chết chứ!
Nhân sinh ở trên đời luôn có đối thủ không thể chiến thắng, nên chạy thì chạy, nên lui thì lui lại, không có gì mất mặt, dưỡng sức dùng mưu muốn tái chiến mới là con đường đùng đắn, dùng trứng gà chọi đá đó không phải là dũng cảm mà là đầu óc rỗng tuếch.
“Sư đệ không cần khuyên nữa, tâm ý ta đã quyết, đi trước một bước!”
Nhất Đăng hòa thượng đi về phía Trấn Ma điện tầng thứ chín, có một tia cảm giác đắc ý, giống như dùng hành động này càng chứng minh mình dũng cảm hơn Lý Thanh Sơn.
“Thực lực của ngươi tuy mạnh, nhưng lại không có ý chí quyết tâm như ta, đệ tử Phật môn và đệ tử tục gia dù sao vẫn khác nhau.”
“Chờ đã!”
Lý Thanh Sơn đối với loại so đo trẻ con này, thật sự có chút cảm giác dở khóc dở cười, tiến lên ngăn ở trước mặt Nhất Đăng hòa thượng!
“Sư đệ muốn đi cùng ta sao?”
“Đầu óc ta có bệnh mới đi cùng ngươi!”
Lý Thanh Sơn phỉ báng nói, ôn tồn khuyên nhủ:
“Sư huynh, ngươi nên suy tính kỹ lại đi!”
Nếu là người khác muốn đi chịu chết, hắn mới không thèm quan tâm, nhưng con người Nhất Đăng hòa thượng này cũng không tệ lắm, vừa rồi coi như đã giúp hắn, cũng không thể trơ mắt nhìn đệ tử mà Thiên Long thiền viện kỳ vọng rất lớn này, cứ như vậy đi vào con đường chết. Nếu không đợi đến khi Bất Nộ tăng trở về, sợ cũng sẽ cho rằng hắn làm không đúng.
“Tránh ra!”
Nhất Đăng hòa thượng trừng mắt, hào quang trên người toả sáng, uy nghiêm lừng lẫy!