Thu nạp người tu hành trải qua hai lần thiên kiếp thành trưởng lão khách khanh là một trong những truyền thống của Tàng Kiếm Cung, dù là người có thân phận lai lịch như thế nào cũng kiếm quyết thượng đẳng của Tàng Kiếm Cung.

Nhưng không phải tất cả người tu hành vượt qua thiên kiếp lần thứ hai đều có cơ hội trở thành trưởng lão khách khanh của Tàng Kiếm Cung, ngươi đó nhất định phải đung kiếm, sau khi chết cũng phải để kiếm lại bên trong Tàng Kiếm Cung.

Tàng Kiếm Cung thu nạp Lôi thôi đạo nhân Chu Thông làm trưởng lão khách khanh, không phải chỉ là vì đánh giá cao ông ta, mà còn để mắt đến thanh lôi cức kiếm trong tay hắn.

Dựa vào tu vi của Chu Thông thì việc sống thêm mấy trăm năm không là vấn đề gì. Chỉ cần dùng pháp quyết của Tàng Kiếm Cung không ngừng tế luyện, dù là một cục đất cũng có thể hoàn toàn thay da đổi thịt, càng miễn bàn đến pháp khí lôi cức kiếm, nó rất có khả năng sẽ trở thành một món pháp bảo có uy lực mạnh mẽ.

Cũng nhờ vào cách này, Tàng Kiếm Cung không ngừng thu thập những thanh kiếm nổi tiếng trong thiên hạ. Đến cả loại pháp bảo mà người tu hành cầu còn không được như phi long kiếm cũng còn chưa được tính vào Thập Danh Kiếm, là đủ biết căn cơ của họ sâu đến cỡ nào.

“Thì ra là thế.”

Lý Thanh Sơn hiểu ra, lại hỏi:

“Nhưng mà ngươi lại nói là đổi một thanh kiếm mới, không lẽ ta cũng có thể vào Tàng Kiếm Phong rút kiếm sao?”

Hắn không có hảo cảm gì với Tàng Kiếm Cung, từ Phi Long trưởng lão đến Phó Thanh Khâm đều từng ép hắn đến đường cùng, nhưng mà sức quyến rũ của một món pháp bảo là quá lớn, hắn nghĩ thầm:

“Dựa vào sức hấp dẫn của mình, đợi đến khi đến cái Tàng Kiếm Phong gì gì đó rồi, Thập Danh Kiếm gì đó chắc chắn cũng sẽ nối đuôi nhau chạy đến.”

“Các trưởng lão khách khanh bình thường thì sẽ không được đến Tàng Kiếm Phong rút kiếm, nhưng hình như trong tay đạo hữu cũng không có thanh kiếm nào thích hợp cho nên mới coi như là ngoại lệ. Dựa vào ngộ tính của đạo hữu đối với kiếm đạo, nếu có thể tu luyện kiếm quyết của Tàng Kiếm Cung thì nhất định sẽ càng mạnh hơn!”

Doãn Tiêu Sầu nghiêm túc nói. Tuy rằng thua Lý Thanh Sơn, nhưng hắn cũng không vì chuyện này mà có khúc mắt gì, lại càng không dám lơ là trước nhiệm vụ mà Tàng Kiếm Cung giao cho. Hiển nhiên ở độ tuổi và kinh nghiệm trải đời của hắn không thể nào có được phong thái như thế này, mà phần lớn là bị đoạn thủy kiếm ảnh hưởng, có thể thấy được một thanh kiếm tốt sẽ có giá trị như thế nào đối với Tàng Kiếm Cung.

Nhưng mà có một vài chuyện hắn cũng không nói quá rõ ràng, sở dĩ Tàng Kiếm Cung sẵn sàng tạo ra tiền lệ cho Lý Thanh Sơn vào Tàng Kiếm Phong rút kiếm, cũng là vì đánh giá cao kiếm đạo của hắn. Cái gọi là “nhân kiếm hợp nhất”, không phải chỉ là kiếm hỗ trợ cho người, mà người cũng đang dưỡng kiếm tâm. Một kiếm khách tốt sẽ làm cho kiếm mạnh lên rất nhiều.

“Để ta suy xét một chút đã!”

Lý Thanh Sơn cân nhắc nói.

“Mời đạo hữu từ từ suy xét.”

Doãn Tiêu Sầu không nói nhiều nữa.

Ngoại trừ Hoa Thừa Tán ra, những người còn lại có mặt nơi đây đều vô cùng kinh ngạc. Bọn họ vốn còn đang cảm thấy chuyện Lý Thanh Sơn vượt qua thiên kiếp lần hai có hơi ảo, hiện tại lại không thể không cảm thán, trong bất tri bất giác, hắn đã phát triển đến bước này rồi.

Loại môn phái như Tàng Kiếm Cung là đối tượng mà bọn họ đều phải ngước nhìn, Hoa Thừa Tán có thể trở thành đệ tử của Tàng Kiếm Cung cũng đã là một chuyện tốt đáng để ăn mừng, còn phải vượt qua kiểm tra, vậy mà Lý Thanh Sơn lại được mời trở thành trưởng lãi khách khanh, đãi ngộ khác biệt quá rõ ràng. Cũng có một số người hiểu được vì sao Hoa Thừa Tán lại không tổ chức tiệc mừng rầm rộ, nếu không lúc nãy Doãn Tiêu Sầu nói ra những lời kia, vậy chắc chắn giọng khách sẽ át giọng chủ.

Hoa Thừa Tán mời ba người Lý Thanh Sơn ngồi xuống trước, cười nói:

“Mặc kệ quá khứ như thế nào, tương lai sẽ ra sau, tối hôm nay cứ uống cho thỏa thích đi!”

“Được!”

Lý Thanh Sơn cười ngồi xuống, Tiểu An cũng ngồi sát bên cạnh hắn, Hàn Quỳnh Chi thở dài trong lòng, đang định đi tìm chỗ khác, đột nhiên phần eo bị xiết chặt, đã bị Lý Thanh Sơn kéo vào lòng ngực, cười hỏi:

“Phu nhân định đi đâu đó?”

Mặt Hàn Quỳnh Chi đỏ bừng:

“Mau thả ta ra!”

Lý Thanh Sơn bưng vò rượu lên uống cạn sạch, cười to nói:

“Không thể nghe lời ngươi được!”

Mùi rượu đập vào mặt, dường như Hàn Quỳnh Chi cũng dính một chút men say, người nam nhân từng khiến cho một người không biết tình yêu là gì như nàng vừa gặp đã yêu lại càng trở nên khí phách hơn trước kia, hắn chỉ cười thoải mái là đã đủ sức hút làm nàng xiêu lòng. Trước kia là như thế, hiện tại vẫn như vậy, dù không thể làm đạo lữ, dù gặp nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, nàng vẫn chưa từng hối hận.

Mọi người cười vang, Lý Thanh Sơn thấy mặt nàng càng lúc càng hồng, đã sắp xấu hổ đến chịu không nổi mới buông nàng ra, để nàng ngồi xuống bên cạnh mình, nhưng tay vẫn ôm chặt eo của nàng, không cho nàng bỏ chạy.

Hàn Quỳnh Chi thúc mạnh cùi chỏ vào người hắn, tránh không được cũng chỉ đành thôi, tuy rằng trên mặt có chút xấu hổ và bực mình, nhưng ánh mắt lại đong đầy niềm vui.