Lý Thanh Sơn nói:
“Doãn đạo hữu, ta sẽ bẩm báo việc này cho sư phụ, nếu như hắn không phản đối, chắc chắn sẽ đi cùng đạo hữu đến Tàng Kiếm Cung!”
Tiệc rượu kết thúc, mọi người tan đi.
Không bao lâu sau, Bất Nộ Tăng đã truyền đến hồi âm, làm Lý Thanh Sơn tự quyết định, chỉ có một yêu cầu duy nhất, không được làm mất mặt tên tuổi của ông!
Lý Thanh Sơn mỉm cười, nhìn ra ngoài mưa lất phất trong rừng trúc, xem ra suy đoán của hắn quả nhiên không sai, thân phận đệ tử tục gia này của hắn lại vừa khéo dùng ở trên mặt này. Đồng thời sỡ hữu thân phận của hai đại tông môn Thanh Châu, tuy đều là thành phần không chủ chốt nhưng địa vị cũng không thấp, mà hắn lại là một yêu ma, thế sự thật đúng là khó lường.
“Thanh Sơn, ngươi thật sự muốn đến Tàng Kiếm cung làm khách khanh trưởng lão?”
Lưu Xuyên Phong ở một bên hỏi, rất thận trọng, dường như sợ một câu vô ý sẽ chọc giận Lý Thanh Sơn. Mặc dù Lý Thanh Sơn chưa từng bày ra sự tự cao gì, nhưng nhiều năm mưa gió sát phạt như vậy đã hình thành uy thế, không giận tự uy.
Vân Hư xã ở Như Ý quận phát triển rất tốt, hôm nay Lưu Xuyên Phong đặc biệt mời Lý Thanh Sơn đến Vân Hư đảo, bảo hắn tiếp tục sáng tác, vốn là để cho hắn chớ quên thân phận đệ tử tiểu thuyết gia, không ngờ hắn thật sự sẽ đồng ý.
Lý Thanh Sơn luôn cảm thấy một ngày nào đó trong lương lai Đại Diễn thần phù sẽ có tác dụng, liền dẫn theo Tiểu An đi tìm cảm giác ngày xưa, cũng không cần uống nước gì đó để nhớ lại ký ức. Với tu vi hiện tại của hắn, muốn miễn cưỡng nhớ lại chuyện gì đó, nếu không nhớ ra được thì tạo ra một bản sao lớn, rồi để cho Tiểu An tiến hành sửa chữa, trái lại cũng vô cùng vừa ý.
“Người khác có lòng tốt ngỏ lời mời, ta làm sao có thể từ chối đây! Tiểu An, ngươi ở đây từ từ sửa đi, ta lại đi hội họp với Doãn Tiêu Sầu kia đây.”
Lý Thanh Sơn đứng dậy, đang định phá không rời đi, liếc mắt nhìn thấy một họa gia cách đó không xa, nhớ tới Hoa Thừa Tán đang đi dạ yến ở Phi Hà sơn, Chử Đan Thanh lại không đi, cũng không biết “Tam Tuyệt thư” sửa chữa thế nào rồi, hắn lập tức hạ xuống trên đảo, tùy tiện kéo chặt một đệ tử họa gia, hỏi:
“Chử gia chủ của các ngươi đâu?”
“Lý...Lý thống lĩnh! Gia chủ đang bế quan, nói bất luận người nào cũng không được quấy rầy!”
Đệ tử kia run rẩy nói.
“Thật ra khiến hắn cực khổ rồi!”
Lý Thanh Sơn nói, hắn biết muốn sửa chữa pháp bảo như “Tam Tuyệt thư” không phải là một chuyện dễ dàng, nếu có cơ hội đương nhiên phải đền bù một chút.
Lý Thanh Sơn vừa mới phá không rời đi, không lâu sau, một đạo độn quang từ phương hướng Thanh Hà phủ bay tới, rơi vào Vân Hư đảo, là Hoa Thừa Lộ, mi tâm hơi nhíu lại, trên mặt khó nén vẻ sầu lo.
Lưu Xuyên Phong vội vàng nghênh đón:
“Hoa thống lĩnh, sao ngươi lại tới đây!”
“Lý thống lĩnh ở đây sao?”
“Tới không khéo rồi, hắn vừa mới đến Phi Hà sơn.”
“Vậy hắn hẳn là đã biết rồi.”
Hoa Thừa Lộ than thở một tiếng.
Trong trúc lâu, Tiểu An dừng bút liếc mắt nhìn ra ngoài, sau đó lại cúi đầu xuống, tâm không thể tập trung, viết từng nét từng nét.
......
“Doãn đạo hữu, sư phụ ta đã đồng ý rồi, chúng ta chuẩn bị xuất phát đi!”
Lý Thanh Sơn lại đi tới Phi Hà sơn, tìm đến Doãn Tiêu Sầu, đi thẳng vào vấn đề.
“Lý đạo hữu, chuyện lại xảy ra một vài biến cố...”
Doãn Tiêu Sầu có chút bất lực, vẻ mặt lại có một tia khó xử.
“Biến cố gì?”
“Ngươi chưa gặp Thừa Lộ sao?”
Hoa Thừa Tán xen vào nói.
“Không có ah! Thừa Lộ bị sao vậy?”
“Thì ra ngươi vẫn chưa biết, Ưng Lang vệ đã bổ nhiệm ngươi làm Bạch Lang thống lĩnh của Nam Hải quận ở Vụ Châu!
“Bạch Lang thống lĩnh!”
Lý Thanh Sơn nhíu mày, Bạch Lang thống lĩnh là cái gì chứ. Một địa phương rách nát như Nam Hải quận kia lại còn có Bạch Ưng thống lĩnh sao? Quên đi, dù sao hắn cũng đến Vụ Châu, chủ yếu là vì Như Tâm và tìm kiếm ngô đồng thần mộc, cũng không quan tâm quan lớn quan nhỏ.
“Nhưng chuyện này có liên quan gì chứ, ta nhậm chức muộn vài ngày, Ưng Lang vệ còn có thể trị tội ta hay sao?”
Lý Thanh Sơn bỗng nhiên hiểu được, cười nói:
“Thì ra Tàng Kiếm Cung là sợ ta đến Nam Hải cho người ta làm thịt, đánh mất bảo kiếm trong cung các ngươi, ta đoán đúng không?”
“Không sai, Nam Hải quận là nơi man hoang hiểm ác, nếu kiếm bị thất lạc ở đó, Tàng Kiếm cung cũng rất khó tìm lại.”
Doãn Tiêu Sầu thản nhiên nói, đối với Tàng Kiếm cung, mỗi một thanh kiếm trên Tàng Kiếm phong đều là báu vật không thể thiếu, dựa vào lĩnh ngộ của Lý Thanh Sơn đối với kiếm đạo, rút ra rất có thể là một thanh bảo kiếm cấp pháp bảo, đó là thứ Tàng Kiếm cung tuyệt đối không thể tổn thất.
Mất đi Phi Long kiếm đã làm cho Tàng Kiếm cung canh cánh trong lòng. Bắc Nguyệt vừa chết, càng cắt đứt manh mối, không còn cách nào tìm được.
“Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội, ngươi cầm một kiện pháp bảo đến Nam Hải chưa chắc là một chuyện tốt.”
Doãn Tiêu Sầu nghĩ thế nào cũng không ra, Bắc Nguyệt bị nghi ngờ đã chết lại đang sống sờ sờ đứng ở trước mặt hắn, lại bàn bạc đến Tàng Kiếm cung cầm một thanh kiếm trở về.
“Hiểu rồi, vậy ta sẽ trực tiếp đến Vụ Châu nhậm chức, chuyện kiếm thì chờ trở về rồi nói sau.”