Hai đại đệ tử thiên tài của Thiên Long thiền viện đều chưa tới ba mươi tuổi, vượt qua Thiên Kiếp thứ hai, tiền đồ rộng mở, không thể hạn lượng. Bởi vì đắc tội Tự Khánh hoàng tử mới bị đày đến nơi này.
Tự Khánh hoàng tử muốn hắn chết, sau khi xong việc tất có hậu tạ xứng đáng, thậm chí có thể điều mình về Long Châu! Hoàng Tư Tần cũng không có hứng đối với việc trở về Long Châu, nhiều năm trước bị đày đến nơi này, bây giờ hắn đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống ở chỗ này, cũng đều có liên lạc với các thế lực khắp nơi ở Nam Hải quận, lén lút đảm đương khách khanh trưởng lão của vài tông môn.
Hiện giờ triều đình suy yếu, ma đạo phục hưng, địa vị của hắn cũng thuận nước đẩy thuyền, bất luận ai muốn thống nhất tu sĩ ma đạo ở Nam Hải quận đều cần hắn làm cầu nối từ bên trong, ngay cả Vụ Đô thành cũng phải dùng tới hắn. Hắn mất đi động lực trùng kích ba lần Thiên Kiếp, dùng thời gian gần trăm năm dệt thành một mạng lưới quan hệ.
Bản thân hắn ở đây có lực lượng quá phi phàm, lúc then chốt thậm chí có thể khiến những đại tu sĩ vượt qua ba lần Thiên Kiếp ra tay vì hắn. Đối với hậu lễ đáp tạ của Tự Khánh hoàng tử, hắn cũng không quá để ý, nhưng vẫn quyết định giúp hắn ta giải quyết thỏa đáng việc này.
Thân phận của hai người này thật sự là quá chướng mắt rồi, nếu đã tới Nam Hải, càng là thiên tài càng đừng hòng sống sót ra khỏi nơi này. Hai đệ tử danh môn chính đạo đi tới nơi này, quả thực giống như là đem hai ngọn lửa ném vào trong biển rộng vô biên, ngay cả mạnh hơn nữa cũng khó thoát khỏi kết cục bị dập tắt.
Hắn chẳng qua cũng chỉ thuận thế mà làm thôi!
Đương nhiên, trời không tuyệt đường người, hắn cũng để lại cho hai người này một chút hy vọng sống, chỉ cần họ phục tùng mệnh lệnh, hiểu được sâu cạn, làm hai con chó ngoan biết vẫy đuôi, hắn cũng không ngại giúp họ một phen, chỉ cho họ một con đường sống.
Tự Khánh hoàng tử tức giận, hắn cũng có thể hoàn toàn không để ở trong lòng, tất cả chỉ nhìn lợi ích lớn nhỏ.
Mà hiện tại xem ra, hai người này thật sự không biết làm người thế nào, đã bỏ lỡ cơ hội tốt mà hắn cho, đặc biệt là Lý Thanh Sơn kia dám trực tiếp ra tay bắt thuộc hạ của hắn, thật là không biết sống chết.
Hoàng Tư Tần ở trong lòng cảm thấy tiếc nuốt thay họ, nếu nhất định muốn đi trên con đường chết, hắn cũng ngăn không được. Cái người tên Lý Thanh Sơn này tính tình cuồng ngạo cương liệt nên rất dễ đối phó, trái lại là nữ tử pháp hiệu “Nhất Ý” kia khó biết sâu cạn, hơn nữa xinh đẹp không thể tưởng tượng nổi, lọt vào tầm mắt khiến hắn cũng động tâm tư.
Nhưng đây đều là chuyện nhỏ, mặc dù Thiên Long thiền viện cách xa mười vạn dặm, nhưng hai người đứng phía sau dù sao cũng là hai tăng vương vượt qua ba lần Thiên Kiếp, làm việc cũng phải cẩn thận, không nên chuốc hoạ vào thân.
Hoàng Tư Tần xác định tâm niệm, lộ ra khuôn mặt tươi cười:
“Không ngờ ngươi lại tới nhanh như vậy nên ta chưa thông báo cho đám tiểu tử này biết, mau thả hắn ra, theo ta lại đây, ta sẽ sắp xếp yến tiệc giúp ngươi đón gió tẩy trần! Mặc dù Vụ Châu là nơi hoang dã nhưng cũng có chỗ phong tình đặc biệt.”
“Tốt!”
Lý Thanh Sơn thả Trần Quân Nghiễn trong tay xuống đất, thoáng dùng hai ba phần sức lực.
Phịch một tiếng, một người lớn sống sờ sờ ngã thành một đống thịt nát, máu tươi bắn tung tóe, còn chưa kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
“Hắn chẳng qua chỉ có vài câu ngôn ngữ bất kính, ngươi không khỏi xuống tay quá tàn nhẫn rồi!”
Sắc mặt Hoàng Tư Tần biến đổi, không nghĩ tới hắn ta thật sự sẽ hạ sát thủ, hơn nữa còn ở ngay trước mặt hắn, đây quả thực là đánh vào mặt hắn rồi. Mà mặt nữ tử kia vẫn không hề có cảm xúc gì, đây cũng được coi là đệ tử Phật môn ư?
“Vậy thống lĩnh ngươi sau này tốt nhất nên chú ý ngôn từ một chút!”
Lý Thanh Sơn nói, hắn đến Nam Hải quận, cũng không phải đến để nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, hổ ma ngũ trọng cũng không phải khiêm tốn điệu thấp mà ra, đều là từ chiến đấu chém giết đi ra, kẻ thù càng nhiều càng tốt!
Nếu là ở Thanh Châu, hắn cũng không thể tùy ý giết chết Bạch Lang vệ sĩ, Vụ Châu là một mảnh đất không có luật pháp, đối với hắn ngược lại là một chuyện tốt, hắn chính là muốn ép Hoàng Tư Tần trở mặt ra tay, sau đó hắn có thể thăng chức làm Bạch Ưng thống lĩnh.
“Ngươi có biết sư phụ hắn là ai không?”
Vẻ mặt Hoàng Tư Tần nghiêm trọng nói.
“Chờ hắn tới tìm ta báo thù, tự nhiên sẽ biết, ngươi nói xem có đúng không, Hoàng thống lĩnh?”
Lý Thanh Sơn chăm chú nhìn Hoàng Tư Tần, trên mặt mỉm cười.
“Vậy ngươi cũng biết, Cường Long không áp địa đầu xà!”
Hoàng Tư Tần vốn định lấy lòng trước, lôi kéo Lý Thanh Sơn, lại lợi dụng thân phận Bạch Ưng thống lĩnh để sắp xếp cho hắn những nhiệm vụ nguy hiểm, nếu chết cũng không trách được hắn, nếu vẫn có thể sống sót thì tương đương với việc hắn có thêm một tay chân lợi hại. Nhưng không ngờ, Lý Thanh Sơn căn bản không để hắn vào mắt, cũng không có một chút ý tứ muốn giao hảo với hắn, làm toàn bộ kế hoạch của hắn thất bại.