Khi nàng ta đi vào sau nhà đã thấy một chai sứ khác chứa đầy chất độc được đặt ở đó.
Muốn chiếm tiện nghi của một vị động chủ trong Quần Ma quật là một chuyện không có khả năng!
Thế là, hạ độc, đưa rượu, lại hạ độc...
Có nọc độc, độc phấn, độc tính không giống nhau, về sau Ngụy Độc không còn quan tâm đến màu sắc nữa, cứ đưa thật nhiều độc dược đến tay nàng ta để sau đó nàng ta hạ vào trong rượu là được.
Mặc dù bà chủ không sợ độc, nhưng uống quá nhiều rượu, ánh mắt trở nên mê mang, gần như không thể che dấu cỗ ác ý kia, bất tri bất giác giống như rơi vào một trận đánh cược, không thể dừng lại, dù tiến lên hay lùi lại nhất định phải độc sát Lý Thanh Sơn, không chết không được!
Nhưng Lý Thanh Sơn vẫn vững vàng ngồi ở chỗ đó, giống như một ngọn núi, hơn nữa đang trở nên càng ngày càng cao, tựa như có thể đè xuống bất cứ lúc nào.
“Hả? Sao ngươi lại không uống nữa?”
Lý Thanh Sơn ngậm rượu mỉm cười hỏi.
…“Xin ngươi đấy khách quan, ta thật sự uống không nổi nữa rồi, chỉ cần không bắt ta phải uống rượu, ngươi bảo ta làm cái gì cũng được!
Sắc mặt bà chủ hồng nhuận, lại mơ hồ lộ ra một tia thanh khí, ánh mắt mê ly, lại mang theo chút sợ hãi. Mặc dù Tích Độc Châu có thể tích bách độc nhưng cũng có giới hạn, chứ không phải nuốt phải loại độc dược như thế nào cũng không có việc gì.
Từ lúc mới đến bây giờ, nàng ta uống không biết bao nhiêu chén rượu, ít nhất ăn phải hai ba mươi loại kịch độc trí mạng, Tích Độc Châu cũng có chút không chống đỡ nổi.
“Thật sao?”
Lý Thanh Sơn ôm lấy eo của bà chủ, bà chủ thuận thế ngồi trong ngực hắn, ôm lấy cổ hắn, mông hơi vặn vẹo, nũng nịu nói:
“Ai da, lại ăn đậu hũ của lão nương! Được rồi, lão nương phục ngươi.”
Bày ra bộ dáng ngươi muốn làm cũng được.
“Ngươi là ai mà dám tự xưng là lão nương của ta! Không sao, ngươi không uống thì ta bón rượu cho ngươi!”
Ý cười trong mắt Lý Thanh Sơn càng đậm, đưa một chén rượu đến bên môi nàng ta.
Sắc mặt bà chủ biến đổi, ra sức giãy dụa, nhưng cánh tay bên hông trở nên giống như sắt thép, tựa như muốn siết chặt nàng ta lại!
Trong lòng nàng ta không khỏi kinh hãi, lại miễn cưỡng uống thêm một chén, miễn cưỡng nở một cười vui vẻ:
“Khách quan, ngươi thật sự rất rộng lượng, ta nào dám làm lão nương của ngươi, làm lão bà ngươi còn tạm được. Ta thấy chúng ta cũng uống khá nhiều rồi, ngươi đưa ta về phòng nghỉ ngơi đi!”
Lý Thanh Sơn như không nghe thấy, cười cười bưng chén rượu thứ hai lên, nàng ta mím chặt môi lắc đầu chống cự, ở trong ngực Lý Thanh Sơn cọ xát lung tung, làm nũng nói:
“Ta không uống! Ta không muốn uống!”
“Bây giờ lại không phụ thuộc vào ngươi rồi.”
Lý Thanh Sơn cười giữ chặt miệng nàng ta, không quan tâm mạnh mẽ rót xuống.
Rượu chảy xuống y phục vải xanh thêu hoa của nàng ta, bỗng dưng bốc lên từng đợt khói trắng, dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được bị ăn mòn. Lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, còn được Tích Độc Châu bảo vệ.
Sắc mặt bà chủ đại biến, Lý Thanh Sơn cười nói:
“Rượu này thật mạnh!”
Trong khi nói chuyện hắn lại lấy thêm một chén. Từ giờ phút này trở đi, hắn không uống rượu nữa mà giống như nhồi cho vịt ăn, rót từng chén rượu vào miệng nàng ta, rượu từ bên môi chảy xuống, quần áo trên người bị ăn mòn hơn phân nửa. Ngay cả những tấm vải thêu của váy cũng rơi lả tả, gần như sắp hết, một cơ thể trắng nõn giãy dụa vặn vẹo trong lòng Lý Thanh Sơn.
Nhưng cảnh tượng sống động này lại không mang lại chút cảm giác kiều diễm nào, dần dần, sắc mặt nàng ta chẳng những xanh mét, trên người cũng nổi lên một tầng thanh khí, đây là dấu hiệu sắp không thể áp chế được độc tố trong cơ thể.
“Khách quan! Đại nhân xin tha mạng! Ta không dám nữa.”
Bà chủ rơi nước mắt.
“A, chẳng lẽ trong rượu này có độc. Ta không có thuốc giải. Làm sao tha cho ngươi đây?”
Lý Thanh Sơn mỉm cười thưởng thức mỹ nhân trong ngực. Động tác trên tay không chút mềm yếu, từng chén từng chén đưa nàng ta vào chỗ chết.
Ngoài cửa mưa phùn bay bay, trong cửa tiệm mùi rượu thơm ngát bốn phía xen lẫn mùi thơm ngọt ngào của khí độc.
“Sư phụ cứu ta!”
Bà chủ phun ra một ngụm rượu, giọng nói thê thảm hô lên.
“Lý Thanh Sơn. Ngươi cũng đã biết có gì đó trong thức ăn mà vừa nãy ngươi ăn vào!”
Phía sau bếp truyền đến giọng nói của đầu bếp.
“Ồ, có cái gì?”
“Thịt người! Người lớn, trẻ em, nam nhân, nữ nhân, ngươi còn tưởng rằng là thịt bò, thịt cừu, thịt lợn, thịt cá, hahaha! Đầu bếp chúng ta chế biến thịt người là số một ở núi Dã Nhân đấy, hương vị như thế nào?”
Đầu bếp điên cuồng cười nói, không còn một chút khiêm tốn ôn hòa như vừa rồi. Trong thức ăn tuy rằng không có độc, nhưng dụng tâm ác độc so với hạ độc trong rượu còn nặng nề hơn.
Nghĩ đến nhất định Lý Thanh Sơn sẽ kinh hãi giận dữ, ghê tởm buồn nôn, dù sao ăn thịt của đồng loại, cho dù ở Nam Cương cũng là sự tàn nhẫn hiếm có. Càng không phải nói là đệ tử phật môn đến từ Thanh Châu như hắn. Nói không chừng còn sinh ra tâm ma, chỉ cần chọc giận hắn thì hắn sẽ ngay lập tức chạy lên núi, có thể dẫn hắn vào trong bẫy.
Nhưng không ngờ, đuôi lông mày Lý Thanh Sơn nhướng lên, bình tĩnh nói:
“Thì ra là như thế, ta nói hương vị sao mà lại đặc biệt như vậy!”
Hắn cúi đầu vỗ vỗ bụng:
“Ăn thịt của các ngươi cũng có nghĩa thay cho các ngươi trả món nợ máu!”
Nói xong lời cuối cùng, hắn ngang nhiên ưỡn người, trong mắt bắn ra hai đạo ánh sáng, vung tay lên:
“Trở về đi!”