Nhưng người duy nhất có khả năng cứu hắn, đã hóa thành huyết vụ, chết tan xương nát thịt.
Thiên Phì lang quân lui về phía sau một bước, cũng không dám để hắn đụng vào thân thể, sắc mặt đỏ lên. Sát khí đằng đằng trừng mắt Nhìn Lý Thanh Sơn một cái.
“Ngươi, giỏi lắm!”
Xong hắn lại thở dài nói:
“Vi sư cho ngươi chết một cách thoải mái vậy!”
Giơ tay lên, đang định đánh một chưởng.
“Ai cho phép ngươi cho hắn chết dễ chịu!”
Lý Thanh Sơn một bước bước ra, lại đánh một quyền về phía Thiên Phì lang quân.
Thiên Phì lang quân lùi về phía sau, bày ra tư thái nhẹ nhàng hoàn toàn khác với hình thể của hắn, một quyền của Lý Thanh Sơn đánh vào không trung, phát ra tiếng sầm sập.
Thiên Phì lang quân đang muốn mở miệng nói chuyện, một nguồn lực mạnh mẽ cách không truyền đến, hắn bị đánh bay ra ngoài.
Bang bang, liên tiếp đâm sập hàng chục tòa nhà.
Quỷ Đầu Đà lui! Mỹ Tằm Nương lui! Sơn Trùng Tử lui!
Tam đại động chủ, lại không có ai dám nhân cơ hội ra tay với hắn, mà là trước hết lui về phía sau, không muốn trở thành mục tiêu công kích tiếp theo của hắn.
Ngụy Độc thì thôi đi, Thiên Phì lang quân là ai, vậy mà cũng bị một quyền của hắn đánh bay!
“Là liệt đồ đắc tội đạo hữu trước, chúng ta không so đo nữa, mong đạo hữu dừng tay, chúng ta ngồi xuống nói chuyện, chẳng lẽ thật sự muốn đánh sống đánh chết với Quần Ma quật chúng ta sao? Như vật ngươi sẽ chẳng bao giờ có thể đạt được lợi ích!”
Mỹ Tằm Nương vừa lui ra vừa nói, ban đầu nàng làm bộ muốn nói chuyện với Lý Thanh Sơn là vì muốn dụ hắn vào bẫy, mới vừa rồi muốn nói chuyện với Lý Thanh Sơn là vì muốn cứu đệ tử, hiện tại muốn nói chuyện với Lý Thanh Sơn cũng là xuất phát từ nội tâm, nhưng là vì cứu mạng của mình!
“Nghe nói muốn làm động chủ Quần Ma quật, cần phải trải qua không ít thử thách, các ngươi cứ đến thử thách ta đi, xem ta có đủ tư cách không!”
Lý Thanh Sơn cười dài một tiếng, tung người đuổi theo, mục tiêu chính là Mỹ Tằm Nương.
Bỗng nhiên, linh khí nồng đậm trong sơn cốc điên cuồng lưu động, từng tòa pháp trận lóng lánh phát ra quang mang đủ màu sắc, đan xen dung hợp lẫn nhau.
Lý Thanh Sơn hãm thân vào hải dương của pháp trận, có thứ làm cho thân hình hắn chậm chạp, có thứ làm cho đầu óc hắn choáng váng. Mà bốn phương tám hướng, liệt hỏa thiêu đốt, kiếm khí kích động, độc thủy phun ra, cự thạch đập mạnh, trong phút chốc, không biết bao nhiêu loại công kích, điên cuồng đánh về phía hắn!
Những đám mây màu xám trên bầu trời được phản chiếu thành màu sắc lộng lẫy.
Phá!
Lý Thanh Sơn khẽ quát một tiếng, ma long ngâm dài, một con ma long màu vàng sậm, rẽ sóng đạp gió, mở một lối đi ở trong hải dương pháp trận này, chỉ thẳng vào Mỹ Tằm Nương!
Thừa nhận vô số công kích, ma long lại hóa thành một thanh trường kiếm, được Lý Thanh Sơn thuận tay cầm lấy, chém một kiếm về phía Mỹ Tằm Nương.
“Pháp bảo!”
Vẻ mặt Mỹ Tằm Nương đại biến, tay phải vung lên, ném ra một chiếc khăn tay màu trắng, đón gió mà lên, tựa như một màn mây, lập tức bao về phía Lý Thanh Sơn.
Khăn tay màu trắng chẳng những được làm từ chất liệu kiên cố, mà còn ẩn chứa nhu lực, ngay cả kiếm khí phong mang cũng không thể đâm thủng.
“Phá!”
Lý Thanh Sơn đánh ra một quyền, toái vân thấy nhật, khăn tay màu trắng bị xé cho nát bấy, hiện ra khuôn mặt xinh đẹp hoảng sợ biến sắc của Mỹ Tằm Nương.
“Phá!”
Kiếm quang chợt lóe rồi biến mất, máu tươi bắn tung tóe. Mỹ Tằm Nương cảm giác trời đất quay cuồng, bỗng nhiên nhìn thấy thân thể mình, không có đầu, vẫn mở to hai mắt, thật khó tin.
“Thử thách này đơn giản quá, lại đến đây đi!”
Mọi thứ chỉ diễn ra trong nháy mắt, ánh mắt Lý Thanh Sơn vừa chuyển, lại nhìn thấy bóng lưng Quỷ Đầu Đà chạy như điên, hắn nhe răng cười.
Lúc này, thế công do pháp trận trùng trùng điệp điệp hình thành lại bức tới.
“Diệt cho ta!”
Chân phải Lý Thanh Sơn đạp xuống phía dưới, lực chấn động phát ra từng vòng/
Ầm ầm ầm ầm!
Mặt đất dấy lên gợn sóng, cao thấp phập phồng, vỡ vụn, vạn tấn đất đá như cuồng triều loạn triều, như một con cự thú chôn sâu dưới lòng đất đang sống lại.
Các loại kiến trúc nhà cửa bị xé rách như hộp giấy, pháp trận trùng trùng điệp điệp cũng có kết cục như vậy.
Tựa như một trận động đất cấp 12, đại thành biến thành phế tích, chấn nguyên ngay dưới chân phải Lý Thanh Sơn, ngưu ma chấn động lúc ban đầu, chính là gọi là Ngưu Ma Tiễn Đạp!
Mà vô số ma tu ẩn nấp trong thành, chỉ khi Lý Thanh Sơn ra một cước này, hai chân đang đứng trên mặt đất, ngay cả không bị chấn sát tại chỗ, cũng là thân mang trọng thương!
Cho nên hắn mới không so đo là ai cứu lão già hạ chú kia, bởi vì tất cả đều phải chết.
Cùng lúc đó, trên mặt đất có một vết nứt, giống như một tia chớp màu đen, đuổi theo Quỷ Đầu Đà.
“Lý Thanh Sơn, ngươi khinh người quá đáng!”
Quỷ Đầu Đà tung người nhảy lên, áo cà sa huyết sắc đón gió bay phần, người ở giữa không trung, thân hình lớn lên, lúc từ trên trời giáng xuống, đã biến cao hơn mười trường, đỉnh đầu mọc ra bảy tám cái sừng thịt dài nhọn, có dài có ngắn, miệng nhô ra phía trước như dã thú, răng nanh lộ ra bên ngoài, huyết quang giữa kẽ răng bốc lên, mạnh mẽ há miệng phun ra một cột huyết sắc.