“Không ngờ người đầu tiên độ kiếp lại là nàng!”
Lý Thanh Sơn lắc đầu, nghĩ một chút rồi cảm thấy đây cũng là chuyện đương nhiên, hắn loáng thoáng nhớ được lúc trước tu vi của Dạ Lưu Tinh cũng đã cao hơn Dạ Lưu Tô, có thể trở thành nữ nhi của chủ mẫu thì thiên phú đương nhiên là miễn bàn, mà nàng lại có tâm chí lạnh nhạt kiên nghị, trong lúc Dạ Lưu Tô phân tâm vì mấy chuyện trong tộc đàn thì nàng chưa hề lơ là việc tu hành, ngược lại bởi vì nội chiến đã bình ổn mà càng thêm tập trung hơn.
Dạ Du Nhân tộc dần phát triển, nàng cũng lấy được không ít tài nguyên, sau đó còn được ban thưởng một viên nguyên linh đan, tích lũy thời gian dài như thế, cuối cùng cũng đến lúc đột phá rồi.
Từng cột sét đánh xuống, toàn bộ tu la tràng cũng rung động thôi, tiếng động nàng vật lộn với sấm sét đều đọng lại trong tầm mắt của mọi người.
Mặc dù thiên kiếp lần thứ hai nguy hiểm hơn thiên kiếp lần thứ nhất rất nhiều, nhưng đối với nàng mà nói thì vẫn chưa thể tạo thành uy hiếp.
Cột sét cuối cùng đánh xuống, Dạ Lưu Tinh từ trên trời rơi xuống, quần áo trên người đã tả tơi, toàn thân toàn là vết cháy xém, mặc dù trông rất chật vật, nhưng toàn bộ tinh khí thần đều có sự thay đổi về chất rõ rệt.
Nàng khẽ cong đôi môi mỏng, gương mặt lạnh nhạt cũng lộ ra nụ cười xuất phát từ sâu trong nội tâm, giống như sông băng nứt vỡ, đương nhiên, tràn ra ngoài vẫn là dòng nước lạnh lẽo.
“Chúc mừng!”
Dạ Lưu Tinh ngẩng đầu nhìn thấy Lý Thanh Sơn đang mỉm cười nhìn nàng, cung kính nói:
“Dạ Lưu Tinh bái kiến chủ nhân.”
Sông băng lại đông lạnh lại lần nữa.
Lý Thanh Sơn vung tay lên, ngọn lửa ầm ầm lao đến.
“Hắn định thừa dịp ta đang suy yếu để giết chết ta sao?”
Trong lòng Dạ Lưu Tinh căng thẳng, nhưng lại không hề né tránh, để mặc cho ngọn lửa rơi vào trên người, cảm giác vô cùng ấm áp, vết thương trên người cũng cấp tốc khôi phục, mới thả lỏng lại.
“Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?”
Lý Thanh Sơn sờ cằm, suy xét xem có nên để nàng vinh dự chiếm vị trí thứ ba trong huyết thệ thư hay không.
“Chủ nhân đã muốn giết ta thì cần gì phải phí công đến thế.”
Dạ Lưu Tinh nói.
“Ngươi hiểu được đạo lý này là tốt rồi, coi như chúc mừng ngươi độ kiếp thành công, ngươi có yêu cầu gì, ta có thể ban thưởng cho ngươi.”
Lý Thanh Sơn nói.
“Vậy thỉnh cầu chủ nhân để ta thành hôn với Lưu Tô!”
Trong mắt Dạ Lưu Tinh lóe lên ánh sáng, tràn đầy chấp niệm.
“Không được!”
Lý Thanh Sơn từ chối dứt khoát, cái tên bách hợp đang chết nhà ngươi, đến cả nữ nhân của lão tử cũng dám dòm ngó đến!
“Rõ!”
Dạ Lưu Tinh không nói thêm gì nữa, gương mặt lạnh lùng như muốn kết thành băng làm cho người ta không đoán ra được nàng đang nghĩ cái gì.
Lý Thanh Sơn suy nghĩ, nàng đang chủ động để lộ nhược điểm cho hắn đúng không?
Dạ Lưu Tô coi chấn hứng dạ du tộc là sứ mệnh của mình, chỉ cần là vì tộc đàn thì sẽ không phản bội, càng miễn bàn đến tình cảm của bọn họ, mặc dù bọn họ chưa từng thật sự làm cái gì, nhưng đôi bên lại gần như đã xác định quan hệ.
Sức mạnh của dạ du nhân cực kỳ đặc biệt, có thể tạo được tác dụng kỳ diệu ở một vài thời điểm, hơn nữa sau này hắn nhất định phải chiến tranh cướp đoạt khắp nơi, gom đủ mười người cho huyết thệ thư, tạo thành một thế lực khổng lồ, vừa uy hiếp vừa giao dịch, làm cho tộc thôn hỏa nhân cho hắn mượn thần mộc ngô đồng để tu hành.
Nếu không hắn chỉ là một thống lĩnh bạch ưng nho nhỏ, dựa vào cái gì để làm cho thôn hỏa nhân vương đưa bảo bối của nhà bọn họ cho hắn mượn chứ.
Nhờ có Đại Dung Thụ Vương nhắc nhở, hắn còn phát hiện được một mối nguy hiểm đang ẩn giấu, đó chính là Vụ Châu Mục Bắc Việt Vương và Thanh Châu Mục Sở Liệt Vương.
Trước khi vương triều Đại Hạ được thành lập, hai gia tộc này đã từng thành lập Bắc Quốc và Sở Quốc, ở quá khứ, châu mục chính là quốc chủ, đôi bên tấn công lẫn nhau, mối thù giữa hai nước không biết đã kéo dài suốt bao nhiêu đời, đến cả lời dạy của tổ tiên cũng đều là phải diệt sạch đối phương, có thể nói là không đội trời chung.
Sau này Thánh tổ Hoàng đế phân phong chức vị hầu vương cho tám châu, xác định biên giới của Vụ Châu và Thanh Châu, mới làm cho hai gia tộc không được tấn công nhau nữa, nhưng thù hận sẽ không vì thế mà kết thúc, ngược lại lại bị chôn giấu đi, đến tận ngày hôm nay. Vương triều Đại Hạ dần dần không còn đủ sức để thống trị nữa, mùi thuốc súng giữa hai châu cũng càng lúc càng nặng.
Nếu là trước kia, có lẽ Lý Thanh Sơn sẽ cảm thấy chuyện này thì liên quan gì đến hắn chứ? Hắn cũng không phải người của hai gia tộc này, nhưng mà sau khi trò chuyện với Đại Dung Thụ Vương xong mới tỉnh táo lại.
Tông tộc không giống như môn phái, trải qua mấy ngàn năm phát triển trong hòa bình, số lượng đệ tử trong tộc đã tăng trưởng đến một con số khủng khiếp, họ gia nhập vào các môn phái lớn, thế lực rắc rối khó gỡ.
Các đệ tử xuất thân từ gia tộc lớn sẽ có được ưu thế bẩm sinh, không chỉ riêng về mặt huyết thống, được uống linh tuyền ăn đan dược lớn lên thì làm sao những phàm nhân ăn ngũ cốc hoa màu bình thường sao có thể sánh được, giáo dục được dạy dỗ từ nhỏ lại càng khác biệt như ngày và đêm.