Có thể nói, không cần Tiểu An tự mình động thủ, chỉ cần một chuỗi Niệm Châu này, dù là mười người phát huyết thệ cộng lại cũng không phải đối thủ.
Đó là lý do tại sao, Lý Thanh Sơn không có ý định thành lập tổ chức nghiêm mật, hắn cường đại, mà Tiểu An ở bên cạnh hắn mà không phải là một đám ma tu loạn thất bát tao.
Tất cả mọi người đều tập trung vào thế lực cường đại mà hắn tụ tập, lại không biết đó bất quá chỉ là một phần thực lực thực sự của hắn. Bất cứ ai cảm thấy có thể giẫm lên hắn, đều phải đập đầu vào băng sơn.
Bất quá Lý Thanh Sơn cũng mơ hồ cảm giác, bí mật này sẽ nhanh chóng bại lộ, vì người biết quá nhiều.
Tuy rằng có đủ loại biện pháp bảo hiểm, nhưng hắn cũng không còn là tiểu nhân vật không người chú ý nữa, trong chuyện đã làm, sẽ luôn để lại dấu vết. Từ một mức độ nào đó, điều này còn nhờ Mặc Hải Long Vương đánh chết “Bắc Nguyệt”, không ai tin mặc Hải Long Vương sẽ thất thủ, dù ngay từ đầu có người hoài nghi, nhưng lúc này sẽ không liên hệ Lý Thanh Sơn với Bắc Nguyệt nữa.
Tốt nhất có thể đem bí mật này duy trì cho đến ngày hắn đi Mặc Hải Đồ Long, đến lúc đó dù người trong thiên hạ đều biết Lý Thanh Sơn chính là Bắc Nguyệt, vậy cũng sao cả.
Nhưng e là rất khó, Lý Thanh Sơn biết, khi hắn luyện thành linh quy tầng thứ tư, dự cảm trong lòng tuyệt đối không phải là vô cớ.
“Hả? Có người tới cửa, là người của Vạn Độc Giáo cùng Nam Hải Kiếm Các, quả nhiên đều bị ta kinh động?”
Lý Thanh Sơn nhướng mày cười nói.
Tiểu An nói:
“Đệ tử Vạn Độc Giáo kia, ở Nam Cương được xưng là 'Bệnh công tử', là một trong những người thừa kế tông thất, vương vị Bắc Quốc, đại khái không chỉ đại biểu cho Vạn Độc Giáo.”
“Thì ra là như thế, vậy mời họ vào đi!”
Lý Thanh Sơn nói, hai người này tuy có thể nói là thiên tài, nhưng hắn cũng chẳng để tâm, người cần kiêng kỵ chính là “Vạn Độc lão tổ” cùng “Kiếm các chủ nhân” thậm chí là “Bắc Việt vương” phía sau họ.
…Bành Kinh Nghê đi tới trước đầm sâu, chỉ thấy có hai người đang ngồi dưới phi bộc, một người là nam tử thân hình cao lớn, mặc một bộ bạch y, tóc đen xõa tung, tùy ý ngồi ở đó, khí thế lại trầm ngưng như núi, làm cho người ta có một loại cảm giác không cách nào lay động.
Đây chính là Lý Thanh Sơn, quả nhiên là danh bất hư truyền!
Mà một người khác, lại làm cho Bành Kinh Nghê híp mắt, lộ ra vẻ kinh diễm.
Bệnh công tử cũng chạy tới, vừa tới đã nhìn vào Tiểu An, trong lòng tán thưởng:
“Trên đời sao lại có mỹ nhân như thế, tạo hóa thần kỳ, đúng là không thể tưởng nổi!”
Lại nói với Lý Thanh Sơn:
“Các hạ chính là Lý Thanh Sơn nhỉ!”
“Đúng vậy, không biết hai vị xưng hô thế nào?”
Lý Thanh Sơn nhìn kỹ hai người, cười hỏi.
“Nam Hải Kiếm Các Bành Kinh Nghê.”
“Vạn Độc Giáo Thiên Lương Mộc.”
Hai người đồng thời báo danh hào, trong lòng lại có chút bất mãn, Lý Thanh Sơn này quá kiêu căng!
Họ xuất thân phi phàm, thiên tư siêu quần, thành danh nhiều năm, bất luận đi đâu, người nào cũng phải kính họ ba phần, mà Lý Thanh Sơn chẳng những không mời họ lên đỉnh chính nghị sự, thậm chí còn không thèm đứng lên, từ trên cao nhìn xuống, không hề lễ nghĩa, mở miệng liền hỏi tên họ.
“Hai vị từ xa mà đến, không biết có gì chỉ giáo?”
Lý Thanh Sơn chống tay lên má.
Nghiêng đầu, trong lòng cũng có chút tò mò về ý đồ của họ.
“Ta vượt xa vạn dặm, đến bái phỏng, muốn đem một thứ đại phú quý đưa cho thống lĩnh, thế nhưng ngay cả một chén trà nóng, một băng ghế cũng không có, thế này keo kiệt quá, không hợp với danh tiếng 'Dã Nhân Vương'.”
Thiên Lương Mộc nói.
Bành Kinh Nghê ôm kiếm mà đứng, từ chối cho ý kiến, trong lòng hiếm khi đồng ý với Thiên Lương Mộc một lần.
Hắn vượt biển tới đây. Làm nhiệm vụ như một sứ giả.
Vinh nhục cá nhân xếp xuống thứ hai, tuyệt đối không thể yếu thế, làm mất danh tiếng của Nam Hải Kiếm Các. Nếu vừa gặp mặt đã cúi người, thì còn đàm phán thế nào.
“Cái này ta do không chú ý. Thất lễ! Nhưng chỗ ta đây không có trà. Chỉ có rượu. Nếu uống quen, chúng ta uống một chén, nếu uống không quen, đầm nước này cũng thanh mát ngọt ngào.”
Lý Thanh Sơn cười, từ trong tu di chỉ hoàn lấy ra hai bình rượu, ném cho hai người, tự ôm một vò rượu uống.
Bành Kinh Nghê tiếp được vò rượu bay tới, hơi có hơi ngạc nhiên, nói:
“Có rượu vì sao phải uống nước! “
Nói xong bèn mở niêm phong, uống vài ngụm, khen ngợi:
“Rượu ngon!”
Lời khen này cũng không phải khách khí, mùi rượu này không cần nói nhiều, luận linh khí nồng đậm, có thể so với linh đan diệu dược, đủ để dẫn đến một hồi tranh đấu đẫm máu tại Nam Cương.
Hắn tự nhận nếu có một vò rượu như vậy, cũng tiếc cho người khác uống.
Lý Thanh Sơn ở Nam Cương đại khai sát giới, lại nhận được không ít chiến lợi phẩm, rượu này chỉ là một trong số đó, dù sao cũng dễ lấy được, cũng không cảm thấy có cái gì đáng tiếc.
Thiên Lương Mộc nhấm nháp vài ngụm, cũng là không nói gì, trong lòng cảm thấy kỳ quái, nếu Lý Thanh Sơn cố ý phủ đầu họ, sẽ không lấy linh tửu trân quý như vậy, nếu cố ý giao hảo thì thái độ lại không nên hờ hững như vậy.
Ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sáng ngời của Lý Thanh Sơn, bỗng nhiên hiểu được, thái độ của hắn căn bản là không quan tâm, không quan tâm vò rượu này trân quý như thế nào, cũng quan tâm họ có thân phận gì, càng không quan tâm sau lưng họ có thế lực khổng lồ như thế nào.
"Các ngươi tới rồi, ta mời các ngươi uống một ly, nghe các ngươi muốn nói gì, không có gì hơn."