Lý Thanh Sơn gật đầu, phóng mắt nhìn khắp Vụ Châu, chỉ có Thôn Hỏa nhân tộc không sợ Bắc Việt Vương, cũng không để ý tới Đại Dung Thụ Vương, tất nhiên là có chỗ dựa.

Thôn Hỏa nhân tộc nổi danh bạo liệt hiếu chiến trong dị nhân, có thể nói là chủng tộc chiến đấu, lại chiếm giữ bảo địa như vậy, hoạt động trong hàng ngàn năm, thực lực ẩn chứa bên trong nó thật sự khó có thể đánh giá.

Ngoại trừ biểu hiện ra một tòa đại trận, một Thôn Hỏa nhân vương ra, cũng không ai dám nói, trong Hỏa Dung sơn có còn tồn tại vương cấp cao thủ khác hay không.

Tuy là tuổi thọ của dị nhân so ra vẫn kém Yêu tộc, nhưng so với nhân loại còn dài hơn rất nhiều, hơn nữa sinh ra đã tuân theo linh tính thiên địa, ở ưu thế về huyết thống, chỉ có con cháu gia tộc có thể so sánh với một số dị thú nào đó.

Có thể nói là đồng thời kiêm cả ưu thế của hai tộc, được gọi là “Thiên chi kiêu tử”.

Điểm này trên người ba tỷ muội Dạ Lưu Tô đã biểu hiện vô cùng rõ ràng, Lý Thanh Sơn quen biết một đám bằng hữu ở Thanh Hà phủ, gần như mỗi người đều được xưng là thiên tài, nhưng vẫn đều đang lăn lộn trong cảnh giới Trúc Cơ, không có một người nào vượt qua Thiên Kiếp thứ hai, nhạc phụ Hàn An Quân hao tổn bao nhiêu năm mới vượt qua Thiên Kiếp thứ hai.

Mà ba người các nàng, tuy nói có Lý Thanh Sơn trợ giúp, cùng với một vài chỉ dẫn của Đại Dung Thụ Vương, nhưng tốc độ tu hành vẫn là nhanh kinh người. Hơn nữa ngoại trừ các nàng ra, trong đám Dạ Du nhân kia còn có mấy vị đều sắp tiếp cận Thiên Kiếp lần thứ hai, đều là chủ mẫu và công chúa của gia tộc Dạ Du nhân.

Huyết thống Dạ Du nhân nói chung tương đương với con cháu của gia tộc, tư chất thượng đẳng, cho dù so ra vẫn kém thân thể Ngũ Hành như Sở Thiên, thân thể thuần dương của Dư Tử Kiếm, nhưng chênh lệch cũng không nhiều.

Mà các nàng lại được chọn là những người nổi bật trong Dạ Du nhân, chẳng qua là bị Chu Hậu La Ti áp chế nhiều năm, không được phát triển, lúc này coi như là hậu tích bạc phát.

Nếu Lý Thanh Sơn không keo với Nguyên Linh Đan, không cần vài năm là có thể sở hữu một đám thích khách Dạ Du nhân cường đại. Cũng hiểu được, vì sao vương triều Đại Hạ cho phép buôn bán dị nhân làm nô lệ, dốc hết sức chèn ép bọn họ.

Truyền thuyết kể rằng, vào thời thượng cổ, Cửu Châu từng bị dị nhân thống trị, dị nhân được gọi là “Thần nhân”, thành lập một đám Thần Quốc, nô dịch cho Nhân tộc và Yêu tộc, sau đó là thừa dịp các tộc dị nhân phân tranh, tập hợp lực lượng hai tộc mới lật đổ được.

“Xem ra Thôn Hỏa nhân tộc này thật đúng là một khối xương cứng khó gặm nha!”

Lý Thanh Sơn vung tay lên:

“Huyền quang tận chiếu!”

Huyền Giáp Linh Quy ở xung quanh kết thành hình cầu, sau đó chợt tản ra, mỗi một mảnh đều chiếu ra một bức tranh, chiếu rõ từng đường nét của Hỏa Dung sơn, liền có thể thấy được một đám Thôn Hỏa nhân trong ngọn lửa nham thạch nóng chảy đang chơi đùa so đấu, từng tòa kiến trúc hồng thạch phong cách thô cuồng nằm ở hai bên bờ sông lửa dung nham.

Lý Thanh Sơn lại vung tay lên, Huyền Giáp Linh Quy chồng lên nhau, giống như kính viễn vọng nhìn về phía Hoả Dung chủ phong - ngọn núi lửa lớn như thủy tinh đỏ kia.

Trong miệng núi lửa có một thành phố hùng vĩ được xây dựng trên vách đá, hành lang dài bao quanh và nối thẳng đến đáy núi lửa. Mà Thôn Hỏa nhân có thể cư trú ở chỗ này hành tẩu, yếu nhất cũng là vượt qua một lần Thiên Kiếp, số lượng nhiều, đủ để cho rất nhiều đại tông môn xấu hổ.

Một tòa điện đường giống như dùng thủy tinh đỏ điêu khắc mà thành nằm ở phía dưới đáy, hòn đá tảng bên ngoài của nó cũng là một tầng thủy tinh đỏ thật dày, bao trùm miệng núi lửa, ngọn lửa dung nham ở phía dưới thủy tinh bắt đầu tuôn trào, giống như là lửa kết thành băng, đó là hỏa linh thạch thuần túy nhất.

Ánh lửa chảy xuôi trong mỗi một khối hỏa linh thạch, đẹp lộng lẫy, đó chính là chỗ ở của Vương Đình Thôn Hỏa nhân tộc.

“Tìm được rồi!”

Hai mắt Lý Thanh Sơn sáng ngời, ở chính giữa miệng núi lửa, một gốc ngô đồng mộc khổng lồ, đem hệ rễ cắm thật sâu vào hỏa linh thạch, vươn vào trong nham thạch nóng chảy, thân cây trắng bệch, lá cây đỏ rực, tản ra quang huy thánh khiết.

Đó chính là ngô đồng thần mộc trong truyền thuyết, nơi phượng hoàng sinh sống.

Chỉ là từ xa liếc mắt một cái, Lý Thanh Sơn liền cảm thấy một loại cảm giác quen thuộc thân thiết, giống như khách tha phương xa nhà nhiều năm lại trở về quê hương.

Cây ngô đồng mộc giống như đang hô gọi hắn, không, không phải hắn, mà là Phượng Hoàng, Phượng Hoàng một đi không trở lại!

“Là ai to gan thế, dám nhìn trộm Hỏa Dung sơn ta?!”

Một giọng nói tức giận nổ tung bên tai Lý Thanh Sơn, tựa như núi lửa bộc phát, tràn ngập phẫn nộ cuồng bạo.

Một luồng ánh lửa từ trong miệng núi lửa lao ra, giống như hỏa lưu tinh bay ngược chiều, bay về phía Lý Thanh Sơn.

“Bạch Ưng thống lĩnh, Lý Thanh Sơn!”

Lý Thanh Sơn khoanh tay đứng đó, báo lên danh tính và hỏi:

“Đạo hữu chính là Thôn Hỏa nhân vương - Chúc Diễm?”

Ầm một tiếng, hỏa lưu tinh đột nhiên dừng lại, một nam tử tráng niên thân trên cởi trần, sải bước đi ra khỏi hỏa diễm, khuôn mặt hắn anh tuấn thô kệch, tựa như được điêu khắc từ hồng nham, một đầu phát lửa hừng hực thiêu đốt, trong tay cầm một thanh trường mâu, con ngươi đỏ rực nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn, phát ra hai tia lửa.

“Dã Nhân vương?”