Nhưng mà đột nhiên, trong lòng cảm nhận được nguy hiểm, không biết từ khi nào, trong tay Vạn Độc Lão Tổ đã cầm một cái nhọt độc màu xanh lục, yên lặng ôn dưỡng một lúc lâu, đó chính là bảo vật trấn giáo của Vạn Độc Giáo, phun ra một cột sáng xanh.

Lý Thanh Sơn nâng kiếm lên cản, cũng không có cảm giác gặp được bất cứ lực cản trở nào, ma long kiếm lại phát ra tiếng rên rĩ, ánh sáng xanh nhuộm đẫm mũi kiếm, lại xuyên thấu qua chuôi kiếm, nhiễm đến trên cánh tay phải của hắn, chỉ trong thoáng chốc, giáp trụ trên tay phải đã nứt, cảnh tay phải tê rần, hơn nữa cơn tê dại này còn đang liên tục tràn lên trên người.

Keng keng, ma long kiếm vỡ vụn, biến thành ngàn vạn mảnh nhỏ.

Lý Thanh Sơn rõ ràng cảm nhận được nếu như hắn không tu hành Thần Ma Cửu Biến, thân thể mạnh mẽ ngang ngửa Yêu Vương thì lần này máu thịt sẽ bị tách rời, tan xương nát thịt.

“Chết đi cho ta!”

Vạn Độc Lão Tổ thấy Lý Thanh Sơn lại không bị gì cũng vô cùng giật mình, đột nhiên đứng lên phất tay áo rộng, đánh thẳng một chưởng vào ngực Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn vui mừng như mở cờ trong bụng, chẳng phải hắn đang chờ cơ hội này sao, hai mắt lóe lên vẻ lạnh lõe, tóc đỏ như lửa luồng ra khỏi áo giáp, tiếng ngưu rống chấn động thiên địa, hư ảnh ngưu ma hiện ra ở phía sau, đón đầu xông thẳng về phía Vạn Độc Lão Tổ, đấm ra một đấm.

Vạn Độc Lão Tổ chợt cảm thấy bất an, lại không nghĩ ra được là chỗ nào có vấn đề, chỉ dựa vào tu vi của Lý Thanh Sơn, nếu như hắn bỏ trốn thì còn có ba mươi phần trăm sống sót, nhưng nếu như cứng đối cứng với hắn ta thì rõ ràng là đang tự tìm đường chết, bây giờ mà còn muốn đổi chiêu khác thì cũng đã không còn kịp rồi.

Quyền chưởng chạm vào nhau!

Thời gian dường như đã ngừng lại ở khoảnh khắc này, nắm tay của Lý Thanh Sơn nhanh chóng bị ăn mòn, chỉ trong chớp mắt đã lộ ra xương cốt, xương cốt lập lòe màu kim loại cũng đã bị ăn mòn dần tối xuống, nhưng mà ở bên trong khu vực tràn đầy khói độc này, trên mặt hắn vẫn cứ cười tươi rói.

Vạn Độc Lão Tổ lại lộ ra vẻ mặt kinh ngac, cánh tay khôi gầy của hắn đã vặn vẹo biến hình, giống như một khúc củi gỗ bị đè gãy, nổ đùng thành một cơn mưa máu.

Tuy rằng hắn đã là đại tu sĩ vượt qua lần thiên kiếp thứ ba, nhưng mà hắn cũng không quá mạnh về mặt cơ thể, đối mặt với Lý Thanh Sơn có cơ thể đủ đánh sáng ngang với thi vương và yêu vương thì làm sao có thể chịu nổi, hơn nữa còn có được lực chấn động không gì cản được, bị Lý Thanh Sơn chơi một vố, ngã mạnh xuống thanh ngọc bảo tọa.

Đôi mắt đỏ của Lý Thanh Sơn phản chiếu ra rõ ràng khuôn mặt sợ đến bay màu của Vạn Độc Lão Tổ, còn có một bóng dáng như hồn ma, hắn đạp lên màng bọt nước màu xanh lục của thanh ngọc bão tọa, nó lún sâu xuông, hắn giơ cao hai tay, nắm chặt hai nắm đấm, đập liên hồi xuống bên dưới.

Cho dù là một ngọn núi thì cũng phải nát!

Đùng!

Mây xanh biến mất hoàn toàn, lộ ra một khoảng trời xanh thẳm, bong bóng màu xanh lục kia vặn vẹo điên cuồng, chịu được đòn tấn công cực mạnh của Lý Thanh Sơn vậy mà lại còn chưa chịu vỡ, thậm chí còn dần dần lành lại, lực phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, thật sự là đã đứng ở thế bất bại.

Vạn Độc Lão Tổ ngửa đầu nhìn Lý Thanh Sơn, giáp trụ trên người hắn gần như đã bị ăn mòn sạch sẽ, lộ ra thân hình khỏe mạnh, gương mặt điển trai yêu dị, hắn cười điên cuồng lộ ra hàm răng nanh sắt nhọn, cặp sừng trâu trên đầu giống như một vầng trăng rằm, muốn đâm thủng trời cao.

“Rốt cuộc thì...tiểu tử này là ai?!”

Vạn Độc Lão Tổ bắt đầu muốn rút lui, một đoạn kiếm phong lại lộ ra khỏi ngực, thí phật kiếm xuyên qua bong bóng màu xanh lục kia, xuyên thấu phần lưng tựa của thanh ngọc bảo tọa và ngực của hắn.

Phía sau thanh ngọc bảo tọa, một bộ xương trắng được vờn quanh trong ngọn lửa cuồn cuộn, có nàng ở đây, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không lẻ loi một mình.

“Ngươi...Các ngươi...”

Vạn Độc Lão Tổ mở to hai mắt, tròng mắt phủ đầy tơ máu.

Thí phật kiếm không phải chỉ cứng rắng sắc bén, nó còn đang phá hủy ý niệm, đốt cháy máu thịt, cắn nuốt hồn phách của hắn.

Lý Thanh Sơn không nói nhảm thêm nữa, hai chân đạp mạnh lên tay vịn hai bên của thanh ngọc bảo tọa, chộp lấy đầu của Vạn Độc Lão Tổ, lại đấm thêm một quyền!

Tiểu An chuyển động thí phật kiếm, tam muội bạch cốt hỏa trào ra, bao vây Vạn Độc Lão Tổ vào bên trong, bách cốt trảo chộp vào gáy của Vạn Độc Lão Tổ.

Cái nhọt màu xanh lục trong tay Vạn Độc Lão Tổ đột nhiên phồng to ra, nhảy lên giống như trái tim, mỗi khi nó nhảy lên một lần là lại phóng to lên gấp mười lần, hiện ra từng mạch máu gân mạch màu xanh biếc.

Vạn Độc Lão Tổ phát ra tiếng gào rống cực lớn: “Chết đi!”

“Lui!”

Hai mắt Lý Thanh Sơn co rụt lại, thu quyền lại, cánh phượng hoàng đột nhiên vỗ mạnh về phía trước, cơ thể nhanh chóng lui lại, Tiểu An cũng thu kiếm xoay người, nhưng lại chậm mất một bước.

Cái nhọt màu xanh lục kia đã biến thành một mặt trời màu xanh lục, ngàn vạn tia sáng xanh lục bắn nhanh ra, còn sáng hơn cả mặt trời trên đỉnh đầu, cắn nuốt toàn bộ thân hình của bọn họ.