La Hầu Tiểu Minh lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt khiến hắn trông càng yếu ớt hơn.
"Ngao Huyền, ân oán giữa ngươi và ta đã xóa bỏ. Nếu ngươi đã chịu đầu hàng để ta làm chủ thì tất nhiên ta sẽ không bạc đãi ngươi. Còn nếu ngươi muốn phản bội ta thì ngươi chắc chắn sẽ bị nghiệp hỏa đốt cháy!"
Ngao Huyền cúi đầu nói:
"Vâng thưa chủ nhân."
Tới lúc này cuộc đại chiến mới kết thúc, Ngao Huyền đã không còn tạo ra chút sóng gió nào nữa.
Lý Thanh Sơn vuốt cằm:
"Đột nhiên nhớ ra ta cũng có vật cưỡi! Bây giờ là lúc nên triệu hắn tới đây để Tứ đại thiên vương tụ họp lại, à, còn có Vọng Phong thiên vương chứ?"
Hải lưu không thuận, Cố Nhạn Ảnh hóa thành đại ngư bơi tới mệt mỏi, nhưng vẫn còn đang trôi nổi trên biển rộng mênh mông.
"Quá chậm!"
Âm thanh tựa như kình ca.
Sau một quãng đường xa, cuối cùng nàng cũng bơi tới Huyền Minh động phủ. Lúc này dưới sự hướng dẫn của Ngao Huyền, Lý Thanh Sơn đang bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm.
Chủ nhân của Huyền Minh động phủ này không hổ danh là đại sư huynh lâu năm của Vạn Tượng tông, có lẽ còn giàu có hơn cả Tự Long nữa.
Trong đó có mười hai cuốn thiên thư: Chân Long thiên thư, Tử Phủ thiên thư, Vân Lô thiên thư vân vân. Tuy chỉ là một phần nhỏ của Vạn Tượng thiên thư nhưng lại bao hàm từng hướng tu hành khác nhau, tựa như Chân Long thiên thư cốt yếu luyện hình thể, Vân Lô thiên thư cốt yếu luyện đan.
Có lẽ là chuẩn bị cho chuyển thế, tuy không có tác dụng gì lớn với hắn, nhưng nếu đặt chúng ở thế giới ngũ châu thì bất kỳ một cuốn thiên thư nào cũng có thể sáng lập ra một đại tông môn. Nếu tập hợp lại thì còn có thể sáng lập ra một tiểu Vạn Tượng tông khác. Vô cùng phù hợp với kế hoạch toàn dân tu hành của hắn.
Còn nếu muốn mua những cuốn thiên thư này ở Thiên Thư Lâu thì chỉ sợ cần phải có gần vạn viên Thanh Ngọc Thiêm, chỉ vậy cũng kiếm được một số lớn rồi.
"Pháp bảo thì không có nhiều lắm, hắn tu luyện Chân Long thiên thư nên không quá quan trọng những ngoại vật khác. Đa phần đều dùng để ban thưởng ra ngoài, cũng vì vậy mà chỉ để lại trong động phủ một vài món, thỉnh thoảng lại mang ra ngắm chơi."
Lý Thanh Sơn không quá quan tâm tới lời giới thiệu của Ngao Huyền, vì hắn cũng ít khi dùng tới pháp bảo. Hắn chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối vì Lâm Huyền này quá hào phóng, Nhưng khi nhìn thấy mười mấy món pháp bảo kia xong, chút tiếc nuối ấy đã lập tức biến mất không thấy tăm hơi.
Mức độ tinh mỹ của những pháp bảo này ẩn chứa đầy uy lực, chắc chắn hơn xa so với pháp bảo của Cửu Châu năm xưa.
Trong đó có một chiếc đĩa nhỏ bằng sứ chứa đầy vết nứt, nó có thể chứa đựng cả một cái hồ nước. Nếu dùng trong lúc chiến tranh thì chỉ cần nghiêng nhẹ một cái cũng đủ làm chết chìm mười vạn đại quân.
Pháp bảo ở Nhân Gian đạo cũng chia cấp bậc, chia làm bốn cấp Thiên Địa Huyền Hoàng, hơi giống với cách phân chia pháp khí linh khí cực phẩm, thượng phẩm, trung phẩm và hạ phẩm ở Cửu Châu. Pháp bảo Cửu Châu ở nhân gian chỉ được coi là hạ phẩm, thậm chí còn chẳng đủ trình làm hạ phẩm ở đó. Chỉ có những pháp bảo vô cùng mạnh mới được phân thành pháp bảo Hoàng Giai.
Mà tất nhiên những pháp bảo như Mạt Lộ Cuồng Hoa đao, Tiên Khí kiếm không chỉ dừng lại ở đó, cả hai đều không tới từ Cửu Châu.
Huyền Minh đại trận mở ra, Vọng Phong Thiên Vương Cố Nhạn Ảnh bơi từ đáy biển vào hang động, cơ thể dần dần thu nhỏ lại rồi hóa thành hình người, gia nhập vào đội ngũ chia của cải:
"Ta muốn cái này!"
Rồi thuận tay lấy cái đĩa sứ kia uống một hơi cạn sạch nước, còn nấc lêm một cái, liếm môi nói:
"Khát gần chết!"
Tiểu An nghiêng đầu nói:
"Ngư Thần nữ nhân."
…
“Khô lâu quái đáng ghét!”
Cố Nhạn Ảnh chỉ vào cái đĩa sứ:
“Nếu ở đây còn có nước, ta nhất định sẽ hất vào mặt ngươi!”
Nhưng trên mặt nàng lại lộ ra nụ cười thoải mái, trận chiến này cuối cùng cũng không vô ích.
Lý Thanh Sơn lần lượt thưởng thức mấy món pháp bảo:
“Còn có ai còn muốn sao?”
Tiểu An tự nhiên không cần.
La Hầu Tiểu Minh khinh thường nói:
“Đồng nát sắt vụn!”
“Vậy thì ta sẽ cất nó đi.”
Giống như Lâm Huyền năm đó, Lý Thanh Sơn cũng không quá cần đến những pháp bảo này. Pháp bảo nào có thể so sánh được với sức mạnh một quyền đánh qua của hắn, muốn dùng cũng là vũ khí đơn giản và trực tiếp như Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao.
Nhưng hắn vẫn rất hài lòng, chỉ dựa vào mấy món pháp bảo này thôi cũng đủ để trả giá cho tòa Huyền Minh động phủ này. Dù sao nó cũng là bảo vật cả đời của Lâm đại sư huynh.
Lý Thanh Sơn vỗ vai Ngao Huyền:
“Còn có đồ tốt gì, lấy hết ra đây!”
Ngao Huyền nói:
“Không còn nữa.”
Lý Thanh Sơn nghi ngờ nói:
“Thật sao? Ngươi đừng có giấu giếm!”
Hắn thử lấy Huyền Minh đại trận lục soát một phen nhưng cũng không có mật thất nào, mà trên người Ngao Huyền cũng không có nhẫn Tu Di. Nhưng rõ ràng hắn có một cảm giác, Lâm Huyền tích góp hẳn là không chỉ như vậy.